CHƯƠNG 2. Mượn bút

Mặc kệ đám đông xôn xao, thầy Phát đặt chồng tài liệu lên bàn, dùng thước gỗ gõ vài cái ý bảo lớp trật tự.

Đám học trò nằm ì ra kia cũng hiểu ý, uể oải ngồi lại ngay ngắn, cam chịu số phận.

Vì đảm nhiệm bộ môn tiếng anh nên thầy cũng giới thiệu về bản thân bằng tiếng anh nốt, giọng thầy rất dễ nghe, phát âm rất chuẩn, sử dụng từ ngữ đơn giản nên Lệ Thanh dễ dàng nghe hiểu hết những gì thầy nói, nhưng có vẻ cô bạn ngồi trước mặt thì không, mới đó mà đã thấy cô ấy gãi đầu khó xử, bạn nam bên cạnh phải ngồi dịch lại từng chút một cho cô ấy.

Thầy giáo bị cận thị, đeo kính viền đen, gọng tròn, năm nay thầy 30 tuổi, cao khoảng 1m8, dáng người hơi gầy, gương mặt chữ điền, đặc biệt rất đẹp trai, cả người lại toả ra sự ôn hoà, dịu dàng, đến giờ, thầy vẫn chưa có bạn gái, cũng chính vì thế mà nữ sinh theo đuổi thầy xếp cả hàng dài, năm nay được thầy chủ nhiệm khiến các bạn nữ trong lớp càng thích thú bội phần.

Lệ Thanh tuy không phải tuýp người mê trai nhưng cũng bị vẻ đẹp này của thầy làm bận tâm đôi chút, mới ngày đầu đi học đã được mát mắt, trong lòng cô tự nhủ: đã được ngắm miễn phí, không ngắm là mang tội.

Sau màn tự giới thiệu, thầy liền phát cho mỗi học sinh một tờ giấy đã in sẵn mấy dòng chữ.

Là bản sơ yếu lý lịch, các học sinh chỉ cần điền thông tin của bản thân vô là được.

"Còn bút không? Cho mượn." Nam sinh điển trai bên cạnh mở lời, chín phần cam chịu thể hiện rõ ràng trên gương mặt lạnh lùng đó.

Có ai đi mượn đồ mà như cậu không?

Không mang thì mượn là được có gì mà phải căng, cứ làm như ai ép cậu mượn không bằng, nhìn là muốn đấm cho một cái.

À không được, phải kìm nén một chút, mới đầu năm học mà, không được gây sự, muốn bút thì có bút, mình cho mượn là được chứ gì.

Hộp bút mới tinh chưa xài cây nào giờ phải để cậu ta khai trương, với cái bản tính cầu toàn của cung Xử Nữ khiến cô rất khó chịu, đúng là ông trời không cho ai tất cả, cho hắn vẻ ngoài đẹp trai lai láng để rồi lại lấy đi cái nết một cách ngọt lịm.

Lệ Thanh nhanh chóng hoàn thành tờ giấy khảo sát, chỉ mất 5 phút đã xong, cô tiện thể nhìn sang cậu bạn cùng bàn, không biết cậu ta đã ghi xong từ đời nào đang ngồi xoay bút nhìn ra ngoài cửa sổ, tờ giấy úp xuống, để lại mảng trắng bóc của mặt sau.

Cô muốn hỏi tên cậu nhưng nhớ lại cái gương mặt lạnh lùng, khó ưa ban nãy liền bỏ ngay ý nghĩ đó.

Thôi kệ, thế nào trong tiết học, thầy cô cũng sẽ gọi tên thôi.

Lệ Thanh cứ nghĩ vậy rồi cho qua.

Khi tất cả đều xong xuôi, thầy giáo nhờ một bạn ngồi bàn đầu giúp thu lại, tiếp tục chuyển đến "tiết mục" bầu ban cán sự lớp năm nay.

Cả lớp một phen nháo nhào, tranh giành chức vụ, vì các anh chị khoá trước có mách nhỏ rằng, làm cán sự ở trường này sẽ được ưu ái hơn một chút, chẳng hạn như giảm số lượng bài tập về nhà hay được cúp tiết công khai để đi tham gia mấy phong trào của trường, đặc biệtaf cuối năm còn có thưởng riêng nữa.

Vì thế ai cũng quyết tâm giành một chức vụ nho nhỏ nào đó.

"Em làm lớp trưởng cho thầy!!"

"Em!!!!"

"Mày tránh ra! Em mới là người phù hợp nhất thầy ơi..."

...

Không biết dùng từ gì để hình dung cái lớp này.

Thầy giám thị bên ngoài nghe thấy liền chạy vào quát cho một câu, cái chợ vỡ ban nãy mới chịu yên lặng đôi chút, nhưng lâu lâu vẫn còn nghe thấy tiếng xì xào từ xó xỉnh nào không biết.

Thầy Phát đã tìm hiểu qua các học sinh trong lớp, cũng đã có dự định sẵn trong đầu rồi nên không cần phải tranh giành đấu đá gì.

Lớp trưởng do Hoàn Mỹ đảm nhiệm, tiếp đến là lớp phó kỉ luật Kim Hải - chính là bạn nam da ngăm đen đầu giờ đã đứng lên chào hỏi, lớp phó văn thể mỹ Huyền Hân và cuối cùng là lớp phó lao động Kiến Minh.

"Trước mắt các bạn này sẽ làm ban cán sự, một tháng sau nếu không phù hợp sẽ thay đổi."

Nghe thầy đọc xong danh sách, ai không được chọn đều thoáng một tia thất vọng, nhưng không làm được gì, chỉ có thể nghe theo sắp xếp của thầy.

Hay ghê, thầy quyết hết trơn rồi còn bầu chọn gì nữa.

Buổi họp mặt đến đây là hết, thầy Phát vẫy tay tạm biệt rồi cầm xấp giấy vừa nãy đi trước.

Thầy giáo vừa rời khỏi, chiếc ghế bên cạnh Lệ Thanh cũng nhanh chóng được bật ra đằng sau, tên cùng bàn quay lưng chạy đi, tiện tay cởi áo khoác đồng phục vắt lên vai trông rất thuần thục, trông có vẻ rất gấp rút.

Lệ Thanh theo đó nhìn sang, cậu ta còn chưa trả lại bút cho cô nữa, đó là một trong bộ 5 cây bút mà cô rất thích, nó có màu xanh lá cây, trên thân bút vẽ hình các cành hoa tulip màu hồng nhạt rất đẹp, được chính tay một người họa sĩ là bạn của dì Vân vẽ tặng cho Lệ Thanh, tuy không phải đắt đỏ gì nhưng nó là do người khác tặng cô, cô không muốn để mất.

Cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc vào cặp, định đuổi theo nhưng các bạn trong lớp thay phiên nhau đến làm quen nên cô phải nán lại đôi chút, tạm gác lại chuyện đi đòi đồ, dù gì cũng ngồi cạnh nhau, mai đòi mấy hồi.

Nhưng Lệ Thanh đâu biết rằng, về sau cũng có đòi được đâu, hắn còn lấy luôn 4 cây còn lại nữa kìa.

Mọi người rất nhiệt tình, bầu không khí họ tạo ra cực kì ấm cúng, cứ như một gia đình nhỏ vậy, vài bạn nam còn chạy đi mua đồ ăn đến vừa ăn vừa nói chuyện, kể cho cô nghe về những sự kiện hay những khoảnh khắc đáng nhớ của lớp a1 trong hai năm vừa qua.

Cô không nghĩ là mình sẽ được mọi người yêu mến nhường này, nhưng vì bản thân không thích động chạm với người lạ, cô vẫn cẩn thận né tránh một chút, không để các bạn chú ý đến.

"Cảm ơn các cậu, mình rất vui, hi vọng năm nay, mình sẽ đóng góp được nhiều điều cho lớp chúng ta."

"Trước mắt đổi cách xưng hô đi, cứ mày - tao là được, mày nói thế bọn tao cũng ngại theo đấy."

"Ồ, hiểu rồi, mình sẽ cố."

Vừa dứt lời, cô liền bị bạn học trừng mắt, liền mỉm cười, sửa lại: "Ừm, tao biết rồi."

Nhìn cô thục nữ như vậy lại xưng "tao" nghe có vẻ như trẻ con học đòi theo người lớn vậy, trông rất hài hước khiến cả đám bật cười.

Lúc này vẫn còn sớm nên mấy người bọn họ rủ nhau ghé quán trà sữa gần trường chơi, họ có rủ Lệ Thanh cùng đi nhưng cô đã từ chối bởi vì mới chuyển đến nhà mới, còn rất nhiều thứ cần phải sắp xếp.

Cả nhóm tạm biệt nhau trước cổng trường rồi mỗi nhóm một ngã.

-----

Lệ Thanh được sinh ra trong một gia đình có điều kiện ở Hoa Thành, bố mẹ cô đều là doanh nhân thành đạt.

Không may là khi cô lên 5, bố mẹ bị tai nạn qua đời, cô được họ hàng nhận về nuôi, chuyển đến Nam Thành sinh sống.

Chú Hoàng, dì Vân là người chăm nom cô, chú dì không có con cái, gia cảnh cũng khá giả nên rất yêu thương và cố gắng bù đắp cho cô.

Lệ Thanh sớm có hứng thú với máy tính, nhà lại có điều kiện nên cô có cơ hội phát triển tài năng của mình từ khi còn nhỏ, năm 7 tuổi đã kiếm được số tiền đầu tiên bằng công việc lập trình, chú dì cũng rất vui cho cô nhưng họ vẫn ưu tiên việc học hơn hết, chừng nào có thời gian rảnh rỗi mới cho phép cô đụng vào máy tính.

Tuy nhỏ nhưng cô rất hiểu chuyện, ở nhà luôn vâng lời, ngoan ngoãn.

Có một câu hỏi luôn thường trực trong tâm trí cô, chính là: hôm nay phải làm gì?

Cuộc sống của cô tuy không thiếu thốn nhưng cô mãi vẫn không bắt được nhịp sống của mọi người, cô không hiểu tại sao có người lại có nhiều việc phải làm đến thế, tại sao người ta cứ phải sống vội, tại sao cứ phải trở thành một người nổi bật giữa đám đông, điều đó có ích gì chứ?

Chính vì không có câu trả lời nên cô cứ lặng lẽ sống bình thường cho qua ngày, là một đóa hoa bình thường như bao đóa hoa giữa vườn hoa đầy màu sắc, không muốn phải thay đổi nhịp sống của mình, cứ như vậy không phải ổn hơn sao?

Nhưng không phải vì thế mà Lệ Thanh không thích những người nổi bật, hay những người đại loại thế, thậm chí cô còn ngưỡng mộ họ nữa cơ, cái cô không thích chính là cái suy nghĩ bình thường hóa mọi thứ của mình.

Đến năm lên lớp 12, cô quyết định chuyển đến Đại Hoa – ngôi trường mà bố mẹ cô từng học chung, sở dĩ đến bây giờ mới chuyển đi là do tuổi tác của cô năm nay coi như vừa đủ, cộng thêm việc cô còn lưu luyến nơi này nên mới chần chừ, mãi mới suy nghĩ xong.

Lệ Thanh bàn bạc qua với chú dì về việc mình muốn về thành phố Hoa Thành tự lập và tất nhiên họ đều đồng ý, họ tôn trọng quyết định của cô, cùng cô đi xem nhà, lựa chọn, cân nhắc kĩ lưỡng vị trí, an ninh, dặn dò cô đủ điều, tuy đồng ý nhưng thật sự họ cũng rất lo.

Ngoài học tập, lập trình ra, cô còn chơi game rất cừ, trong tất cả các game, cô thích nhất là U Linh, thuộc nhà phát hành TG, vừa mới ra mắt không lâu, một game thuộc thể loại chiến đấu, làm nhiệm vụ, qua đó, cô có quen được một người bạn và khi biết người bạn đó sống ở Hoa Thành, cô rất bất ngờ, rất mong ngóng được gặp người đó một lần, đó cũng là một lí do thôi thúc cô chuyển đến Hoa Thành.

-----

Dưới cái tiết trời se lạnh cuối thu, Lệ Thanh trong tình trạng buồn ngủ, hai tay chống cằm, gắng gượng tỉnh táo để không gục ngã trước lời ru ngủ của cô giáo dạy văn cực kì tâm huyết với nghề, đang say sưa giảng bài trên bục giảng kia.

Mới ngày đầu đi học đã như thế này rồi, mấy ngày sau sẽ như thế nào đây, cô lại còn dở nhất môn ngữ văn, cứ đà này chắc cô không qua nổi mất.

Không giống như cô, tên ngồi cùng bàn đã lăn ra ngủ từ lúc nào không hay.

Đầu buổi đến giờ, trừ lần cô đòi lại bút thì cả hai chẳng nói năng thêm gì, cứ yên lặng như vậy.

Bút thì chưa lấy lại được vì cậu ta không mang theo, cô ghi hận trong lòng một chút, mức độ hảo cảm trừ xuống âm điểm, nghĩ mà bực hết cả mình, cô rủa thầm trong lòng rồi không hiểu sao lại nhìn sang cậu một cái.

Hot

Comments

Suka Tran

Suka Tran

mê trai đầu thai k hết

2023-04-15

1

Toàn bộ
Chapter
1 CHƯƠNG 1. Bạn cùng bàn
2 CHƯƠNG 2. Mượn bút
3 CHƯƠNG 3. Bạn cùng bàn tên gì?
4 CHƯƠNG 4. Rốt cuộc tên này làm bao nhiêu việc vậy
5 CHƯƠNG 5. Người bạn trong game
6 CHƯƠNG 6. Dị ứng
7 CHƯƠNG 7. Gọi anh Chính đến đây
8 CHƯƠNG 8. Nhỏ đó là ai vậy?
9 CHƯƠNG 9. Ừ, tôi biết
10 CHƯƠNG 10. Chiếm tiện nghi
11 CHƯƠNG 11. Chuyện phu thê chúng ta
12 CHƯƠNG 12. An toàn khi ở bên cậu ấy
13 CHƯƠNG 13. Tôi cho phép
14 CHƯƠNG 14. Muốn mạng tôi đúng không?
15 CHƯƠNG 15. Tôi đưa cậu về
16 CHƯƠNG 16. Tại chống tay không vững
17 CHƯƠNG 17. Bơi hết vào đây
18 CHƯƠNG 18. Ai đẹp trai hơn?
19 CHƯƠNG 19. Xiên thần bảo hộ
20 CHƯƠNG 20. Xấu hổ à?
21 CHƯƠNG 21. Theo đuổi thì theo đuổi
22 CHƯƠNG 22. Cúp học
23 CHƯƠNG 23. Đánh người
24 CHƯƠNG 24. Tôi ở đây cậu lại càng nguy hiểm hơn
25 CHƯƠNG 25. Thật sự thích cậu ta đến nghiện rồi
26 CHƯƠNG 26. Chú mình không cho yêu sớm
27 CHƯƠNG 27. Hôn môi
28 CHƯƠNG 28. Mới hôn một cái
29 CHƯƠNG 29. Có thằng nào nghe bạn gái nói như thế lại không hạnh phúc đâu
30 CHƯƠNG 30. Hở chút là ghen
31 CHƯƠNG 31. Học sinh mới
32 CHƯƠNG 32. Cô gái này là của ai?
33 CHƯƠNG 33. Lễ tình nhân
34 CHƯƠNG 34. Đi hẹn hò
35 CHƯƠNG 35. Tối về cho cậu xem
36 CHƯƠNG 36. Tôi có vợ rồi
37 CHƯƠNG 37. Chiếc lồng kiên cố
38 CHƯƠNG 38. Vì ai mà tim đập nhanh
39 CHƯƠNG 39. Thằng Chính có làm gì con chưa?
40 CHƯƠNG 40. Ai mới nhỏ?
41 CHƯƠNG 41. Hồi ức thanh xuân
42 CHƯƠNG 42. Khoá quần
43 CHƯƠNG 43. Lưu manh thật sự
44 CHƯƠNG 44. Đậu dỏ
45 CHƯƠNG 45. Cho mình sờ chút đi
46 CHƯƠNG 46. Mê cung bóng tối
47 CHƯƠNG 47. Bị nhốt
48 CHƯƠNG 48. Bóng chuyền bãi biển
49 CHƯƠNG 49. Nụ hôn đầu
50 CHƯƠNG 50. Chúng ta chia tay đi
51 CHƯƠNG 51. Dạy cậu hôn
52 CHƯƠNG 52. Ai bảo mày ngon quá làm gì
53 CHƯƠNG 53. Phong Nguyệt
54 CHƯƠNG 54. Là kiểu solo cả đêm trên giường
55 CHƯƠNG 55. Phát cẩu lương
56 CHƯƠNG 56. Giận hờn vu vơ
57 CHƯƠNG 57. Bệnh tự luyến có thể lây qua đường tình yêu
58 CHƯƠNG 58. Test hàng
59 CHƯƠNG 59. Nóng lòng được bóc tem
60 CHƯƠNG 60. Sinh nhật vui vẻ
61 CHƯƠNG 61. Càng làm càng yêu
62 CHƯƠNG 62. Hối lộ ông trời
63 CHƯƠNG 63. Không phải trước đây anh chê em nhỏ sao?
64 CHƯƠNG 64. Tối nay em chết chắc
65 CHƯƠNG 65. Tiếc quá, tôi có bạn trai rồi
66 CHƯƠNG 66. Chúa sơn lâm
67 CHƯƠNG 67. Quay lại
68 CHƯƠNG 68. Chính Phong thích ăn kem
69 CHƯƠNG 69. Cứ xem anh là súc sinh đi
70 CHƯƠNG 70. Sự cố
71 CHƯƠNG 71. Giám đốc Chính xuất trận
72 CHƯƠNG 72. Nó không ngoan
73 CHƯƠNG 73. Buôn bao
74 CHƯƠNG 74. Quay lại rồi
75 CHƯƠNG 75. Nỡ để anh một mình à?
76 CHƯƠNG 76. Tiên nữ hạ phàm
77 CHƯƠNG 77. Tiên nữ thu phục mãnh thú
78 CHƯƠNG 78. Tập thể dục buổi sáng
79 CHƯƠNG 79. Giáng sinh ấm áp
80 CHƯƠNG 80. Căn cứ bí mật
81 CHƯƠNG 81. Bí mật được phơi bày
82 CHƯƠNG 82. Lần đầu
83 CHƯƠNG 83. Dẹp loạn bánh bèo, chặn mõm chó săn
84 CHƯƠNG 84. Hút thuốc
85 CHƯƠNG 85. Em ăn gan cọp rồi
86 CHƯƠNG 86. Khám bệnh
87 CHƯƠNG 87. Bế em
88 CHƯƠNG 88. Ngày cuối cùng trong năm
89 CHƯƠNG 89. First day
90 CHƯƠNG 90. Từ bạn cùng bàn thành bạn cùng giường
91 CHƯƠNG 91. Chồng ơi
92 CHƯƠNG 92. Chuyện sinh con
93 CHƯƠNG 93. Yếu yếu
94 CHƯƠNG 94. Nhẫn Dior
95 CHƯƠNG 95. Kết thúc viên mãn
Chapter

Updated 95 Episodes

1
CHƯƠNG 1. Bạn cùng bàn
2
CHƯƠNG 2. Mượn bút
3
CHƯƠNG 3. Bạn cùng bàn tên gì?
4
CHƯƠNG 4. Rốt cuộc tên này làm bao nhiêu việc vậy
5
CHƯƠNG 5. Người bạn trong game
6
CHƯƠNG 6. Dị ứng
7
CHƯƠNG 7. Gọi anh Chính đến đây
8
CHƯƠNG 8. Nhỏ đó là ai vậy?
9
CHƯƠNG 9. Ừ, tôi biết
10
CHƯƠNG 10. Chiếm tiện nghi
11
CHƯƠNG 11. Chuyện phu thê chúng ta
12
CHƯƠNG 12. An toàn khi ở bên cậu ấy
13
CHƯƠNG 13. Tôi cho phép
14
CHƯƠNG 14. Muốn mạng tôi đúng không?
15
CHƯƠNG 15. Tôi đưa cậu về
16
CHƯƠNG 16. Tại chống tay không vững
17
CHƯƠNG 17. Bơi hết vào đây
18
CHƯƠNG 18. Ai đẹp trai hơn?
19
CHƯƠNG 19. Xiên thần bảo hộ
20
CHƯƠNG 20. Xấu hổ à?
21
CHƯƠNG 21. Theo đuổi thì theo đuổi
22
CHƯƠNG 22. Cúp học
23
CHƯƠNG 23. Đánh người
24
CHƯƠNG 24. Tôi ở đây cậu lại càng nguy hiểm hơn
25
CHƯƠNG 25. Thật sự thích cậu ta đến nghiện rồi
26
CHƯƠNG 26. Chú mình không cho yêu sớm
27
CHƯƠNG 27. Hôn môi
28
CHƯƠNG 28. Mới hôn một cái
29
CHƯƠNG 29. Có thằng nào nghe bạn gái nói như thế lại không hạnh phúc đâu
30
CHƯƠNG 30. Hở chút là ghen
31
CHƯƠNG 31. Học sinh mới
32
CHƯƠNG 32. Cô gái này là của ai?
33
CHƯƠNG 33. Lễ tình nhân
34
CHƯƠNG 34. Đi hẹn hò
35
CHƯƠNG 35. Tối về cho cậu xem
36
CHƯƠNG 36. Tôi có vợ rồi
37
CHƯƠNG 37. Chiếc lồng kiên cố
38
CHƯƠNG 38. Vì ai mà tim đập nhanh
39
CHƯƠNG 39. Thằng Chính có làm gì con chưa?
40
CHƯƠNG 40. Ai mới nhỏ?
41
CHƯƠNG 41. Hồi ức thanh xuân
42
CHƯƠNG 42. Khoá quần
43
CHƯƠNG 43. Lưu manh thật sự
44
CHƯƠNG 44. Đậu dỏ
45
CHƯƠNG 45. Cho mình sờ chút đi
46
CHƯƠNG 46. Mê cung bóng tối
47
CHƯƠNG 47. Bị nhốt
48
CHƯƠNG 48. Bóng chuyền bãi biển
49
CHƯƠNG 49. Nụ hôn đầu
50
CHƯƠNG 50. Chúng ta chia tay đi
51
CHƯƠNG 51. Dạy cậu hôn
52
CHƯƠNG 52. Ai bảo mày ngon quá làm gì
53
CHƯƠNG 53. Phong Nguyệt
54
CHƯƠNG 54. Là kiểu solo cả đêm trên giường
55
CHƯƠNG 55. Phát cẩu lương
56
CHƯƠNG 56. Giận hờn vu vơ
57
CHƯƠNG 57. Bệnh tự luyến có thể lây qua đường tình yêu
58
CHƯƠNG 58. Test hàng
59
CHƯƠNG 59. Nóng lòng được bóc tem
60
CHƯƠNG 60. Sinh nhật vui vẻ
61
CHƯƠNG 61. Càng làm càng yêu
62
CHƯƠNG 62. Hối lộ ông trời
63
CHƯƠNG 63. Không phải trước đây anh chê em nhỏ sao?
64
CHƯƠNG 64. Tối nay em chết chắc
65
CHƯƠNG 65. Tiếc quá, tôi có bạn trai rồi
66
CHƯƠNG 66. Chúa sơn lâm
67
CHƯƠNG 67. Quay lại
68
CHƯƠNG 68. Chính Phong thích ăn kem
69
CHƯƠNG 69. Cứ xem anh là súc sinh đi
70
CHƯƠNG 70. Sự cố
71
CHƯƠNG 71. Giám đốc Chính xuất trận
72
CHƯƠNG 72. Nó không ngoan
73
CHƯƠNG 73. Buôn bao
74
CHƯƠNG 74. Quay lại rồi
75
CHƯƠNG 75. Nỡ để anh một mình à?
76
CHƯƠNG 76. Tiên nữ hạ phàm
77
CHƯƠNG 77. Tiên nữ thu phục mãnh thú
78
CHƯƠNG 78. Tập thể dục buổi sáng
79
CHƯƠNG 79. Giáng sinh ấm áp
80
CHƯƠNG 80. Căn cứ bí mật
81
CHƯƠNG 81. Bí mật được phơi bày
82
CHƯƠNG 82. Lần đầu
83
CHƯƠNG 83. Dẹp loạn bánh bèo, chặn mõm chó săn
84
CHƯƠNG 84. Hút thuốc
85
CHƯƠNG 85. Em ăn gan cọp rồi
86
CHƯƠNG 86. Khám bệnh
87
CHƯƠNG 87. Bế em
88
CHƯƠNG 88. Ngày cuối cùng trong năm
89
CHƯƠNG 89. First day
90
CHƯƠNG 90. Từ bạn cùng bàn thành bạn cùng giường
91
CHƯƠNG 91. Chồng ơi
92
CHƯƠNG 92. Chuyện sinh con
93
CHƯƠNG 93. Yếu yếu
94
CHƯƠNG 94. Nhẫn Dior
95
CHƯƠNG 95. Kết thúc viên mãn

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play