CHƯƠNG 13. Tôi cho phép

"Hôm nay được về sớm, hay là tôi dẫn cậu đi tìm gì ăn ha?"

Thấy cô đứng đực ra đó, Lai Vương liền mở lời, dù gì Lệ Thanh cũng đã nói sẽ đợi có dịp sẽ đi ăn với cậu ấy, nghĩ nhiều chi bằng thực hiện ngay, hôm nay là thích hợp nhất rồi, Lai Vương đã tính trước điều này nên hôm nay cậu dặn tài xế khỏi đến rước, để cùng cô cuốc bộ, thời gian bên cạnh nhau cũng nhiều hơn, hi vọng tình cảm sẽ tiến triển tốt đẹp.

Cứ tưởng xem điểm xong sẽ về lớp, ai ngờ lại có chuyện này, Chính Phong vừa định đi trước thì nghe được câu này, nhanh chóng nhìn về phía Lệ Thanh chờ đợi câu trả lời từ cô.

"Ừm, cũng được."

Một câu nói khiến cả hai người còn lại bất ngờ, một bên bất ngờ trong sung sướng, bên kia thật sự bất ngờ vì không lường được.

Tâm trạng Lai Vương đang phấn khởi thì bị cắt ngang bởi cuộc gọi từ người anh trai ruột thịt thân yêu.

"Vậy lát gặp lại, tôi có chút việc, đi trước đây."

Nghe điện thoại xong, cậu ta hối hả rời đi, để lại cô và Chính Phong đứng sừng sững như hai bức tượng tuyệt đẹp nơi đại sảnh rộng lớn.

Trong lòng cậu có chút không vui, bèn quay người đi trước.

"Đợi... đợi đã." Lệ Thanh vừa kịp nắm lấy áo của cậu.

Cả người cậu liền cứng đờ trong giây lát: "Làm sao?"

"Chút nữa cậu có rảnh không? Đi ăn với mình đi."

"Không phải có tên kia đi cùng rồi à?" Giọng nói đầy ý trách móc, hờn dỗi.

"Mình không tin tưởng cậu ấy lắm, cũng không dám đi riêng, đãi cậu ấy bữa ăn rồi hạn chế gặp lại ..."

Vì sống một mình nên Lệ Thanh khá đề phòng với mọi thứ xung quanh, nhất là những người khác giới.

"Vậy cậu tin tưởng tôi à?" Thái độ của cậu có phần vui vẻ hơn.

Ờ ha, sao mình lại đi nhờ cái tên này, chỉ tùy tiện đưa mình về mấy lần mà đã mất cảnh giác với cậu ta rồi, không, không thể nói là mình cảm thấy an toàn khi đi với cậu ta được, nghe cứ như đang thả thính hắn vậy.

"Hửm?" Giọng cậu vang lên một lần nữa làm cô đã bối rối lại bối rối thêm gấp mười lần.

"T-Trông cậu có vẻ biết đánh người, lỡ có chuyện gì, cậu... cậu bảo vệ mình."

"..."

Mày đang nói gì vậy Lệ Thanh, sao hấp tấp quá vậy, câu kia chỉ là giống như thôi, còn câu này chắc chắn là thả thính rồi, giờ Lệ Thanh chỉ hi vọng tên đầu đất kia sẽ không nghĩ nhiều, phải mau nói gì đó cho cậu ta quên đi.

"Cậu không đồng ý thì thôi, mình... mình nhờ Kiến Minh cũng được."

Chính Phong quay lưng lại phía cô, mãi một lúc sau mới mở miệng: "Đi đâu?"

Nói như vậy có phải là chịu đi cùng cô rồi không?

Cứ tưởng cậu sẽ không đồng ý chứ.

"Cậu thích ăn gì?"

"Tôi không làm vệ sĩ không công đâu."

Cậu đi thêm mấy bước làm cô phải đuổi theo sau: "Vậy để mình mời cậu ăn."

Chính Phong nghe vậy gõ vào đầu cô một cái, dùng lực có hơi mạnh tay, dường như đem hết bực tức ban nãy dồn vào cú đánh này, âm thanh vang lên rõ to, đến mức Lệ Thanh phải "a" lên một tiếng, cậu cũng nhận thức được liền dừng bước chú ý biểu cảm của cô.

Quả thật là rất đau, cô đang ôm lấy chỗ đang ửng đỏ mà suýt xoa.

"Xin lỗi, tôi không cố ý."

Cậu cúi ngưởi, đỡ tay cô ra giúp cô xoa xoa nơi đang bị đau.

Lệ Thanh tức giận thật rồi.

Không cho cậu đụng vào người nữa, hất tay cậu ra: "Bể đầu mình rồi, lỡ mình bị lủng trán ai thèm thích mình nữa."

"Tôi."

Cô chỉ buộc miệng nói ra thôi mà, không ngờ cậu lại nghiêm túc trả lời như vậy làm cô đứng hình mất mấy giây, phút chốc quên đi cảm giác đau nhức trên đỉnh đầu, đến hít thở còn không dám làm mạnh, sợ cậu sẽ nghe thấy nhịp tim đang rối loạn bên trong mình.

Một lần nữa cậu chạm vào đầu cô, lần này cô đã hợp tác hơn, lại còn ngoan ngoãn đứng yên để cậu xem xét.

Lệ Thanh dần dần không hiểu bản thân cô rốt cuộc đang muốn gì, có phải vì biết cậu chính là người mà mình có cảm tình trong game mà đâm ra thích cậu, thích luôn cả việc ở bên, được cậu quan tâm, lo lắng như vậy.

Thứ tình cảm như này là lần đầu tiên cô cảm nhận được, dưới làn gió se lạnh cuối thu, tiếng lá rơi xào xạc, sự ấm áp dịu dàng từ người đối diện, đây... đây là tình yêu sao?

"Cậu đừng thân thiết với mấy thằng khác nữa được không?" Chính Phong gãi đầu, ngại ngùng né tránh ánh mắt cô, thân hình cao lớn của cậu thiếu niên được ánh sáng mặt trời chiếu qua tỏa sáng muôn phần.

Lệ Thanh nhìn cậu, im lặng một hồi, đến khi cậu không đợi được nữa, quay sang, ánh nhìn chạm vào nhau khẽ lay động, cô chờ khoảnh khắc này từ nãy đến giờ.

"Chỉ thân thiết với cậu... có được không?"

Lúm đồng tiền xuất hiện khi cô mỉm cười với cậu, gương mặt xinh đẹp tràn đầy sức sống cùng câu nói gây thương nhớ kia làm trái tim cậu loạn nhịp.

Ngoài mặt cậu vẫn điềm tĩnh như không gì có thể dịch chuyển được, gương mặt tuấn tú tĩnh lặng như mặt hồ trong xanh, cậu đút tay vô túi quần, giọng điệu ngứa đòn: "Được, tôi cho phép."

"..."

Cách trường không xa, là một tiệm tạp hóa nhỏ, trông có vẻ hơi cũ kĩ nhưng vẫn rất sạch sẽ, ông bà chủ cũng đã có tuổi rồi, thấy đám học sinh đến liền niềm nở đón khách.

Trước cửa tiệm là một khoảng đất trống được đổ bê tông, cạnh cây tường vi cao lớn có bàn ghế bằng gỗ được đóng thô sơ, trên bàn để ấm trà, có lẽ dùng để tiếp khách đến chơi.

Trên đường đi học Lệ Thanh đã từng qua lại nhiều lần, ấn tượng với cây tường vi này, cây cao chừng ba mét, lúc cô nhìn thấy thì vẫn còn đang ở cuối mùa hoa nở, cây hoa ở đất tốt, gặp điều kiện thuận lợi mà thỏa sức khoe sắc, ánh hồng nhuộm đỏ nền trời xanh thẳm.

Đã vào thu nên hoa cũng tàn gần hết nhưng ấn tượng mà nó để lại trong cô sẽ không bao giờ phai.

Lai Vương đi cùng cô nhưng tâm trạng chẳng mấy vui vẻ, nói đúng hơn là không thể vui nổi, không phải là do sự có mặt của Chính Phong mà trước lúc biết Chính Phong sẽ đi cùng, cậu ta đã như vậy rồi, không biết lúc nãy cậu ta gặp chuyện gì mà thái độ rất lạ, đến người chẳng bao giờ để ý đến ai khác như Chính Phong cũng nhận ra.

Lệ Thanh đã từng mua đồ ở đây nên có quen biết sơ với ông bà chủ, vừa nhìn họ đã nhận ra cô.

"Hôm nay lại đến ăn kem sao?" Bà chủ với gương mặt hiền từ, giọng nói nhẹ nhàng, mở tủ kem ra lựa cho cô mấy loại mới ra mắt.

"Dạ."

Cô ngồi xuống bàn gỗ, tiện tay kéo ghế cho hai bạn nam.

Cả ba yên lặng nhìn nhau, hết người này nhìn người kia, người kia nhìn người nọ, rồi đến người nọ nhìn người này, trong lòng mỗi người đều có những cảm xúc khó tả.

"Ăn... ăn đi." Lệ Thanh xé vỏ bọc sột soạt cắt ngang dòng suy nghĩ trầm lắng.

Lai Vương nhận que kem từ cô, cắn một cái, cơn lạnh buốt rất nhanh tìm đến, dây thần kinh não khẽ co lại.

Cái thứ hai cô bóc cho Chính Phong nhưng cậu không ăn, chỉ đợi cho tên kia ăn lẹ lẹ rồi cút đi giùm.

Thấy bầu không khí có chút nhạt nhẽo, cô đề xuất cùng kiếm chuyện gì thú vị làm chung.

Sau vài giây suy nghĩ, Lai Vương lôi trong cặp ra một xấp đề toán, phát cho mỗi người một tờ, đặt đồng hồ bấm giờ bên cạnh, chớp chớp mắt.

Chính Phong: "..."

Lệ Thanh: "..."

Chuyện thú vị mà cậu ta nghĩ ra là cái này đó hả?

Muốn giải đề đua chứ gì?

Được, mình đây không ngán hai tên các cậu đâu, cô một miếng ăn hết que kem rồi cầm bút chuẩn bị làm bài.

Buổi đi ăn trả nợ rốt cuộc đổi thành buổi "thú vị" đầy thú vị.

Đồng hồ bắt đầu chạy, ba con người kia xông vào giải đề.

Đề của học bá làm có khác, câu nào câu nấy khó tận trời xanh, mới giải được câu đầu mà cô tưởng mình đã chinh phục được cả đỉnh Everret cao sừng sững rồi, bốn câu còn lại không biết còn cao siêu hơn bao nhiêu lần nữa, ấy vậy mà Lai Vương đã đến tận câu số ba, Chính Phong cũng nghiêm túc hơn bao giờ hết, cô cũng phải cố gắng đuổi theo thôi.

5 phút, 10 phút, 15 phút trôi qua, không gian rộng lớn, yên tĩnh, thời gian lẳng lặng trôi đem theo những hồi ức thanh xuân tươi đẹp của tuổi trẻ, tiếng bút soàn soạt trên từng trang giấy, những dòng công thức khó nhớ, những lời giải đầy ắp kiến thức của những thiếu niên trẻ tuổi, chiến đấu trên mặt trận trang sách để khẳng định bản thân, cũng như chứng minh thực lực với người mà bản thân yêu thích.

Lai Vương đã giải xong trong vòng 16 phút, cậu ấy thở một hơi dài như sau khi vừa dồn sức vào một cuộc chạy đua mà ở đây chính là chạy đua với thời gian, với thành tích trước mắt.

Còn Lệ Thanh chỉ mới giải xong câu bốn, đang bí ở câu cuối, chưa biết phải làm sao, không vì Lai Vương giải xong mà ngừng lại, vẫn kiên trì đến cùng.

Lai Vương nhìn cô một chút rồi nhìn sang Chính Phong, cậu cũng đã giải xong, mà dường như còn xong trước cả Lai Vương, bằng chứng là trên tờ đề của Chính Phong chẳng ghi bao nhiêu lời giải hay công thức, vài dòng lí luận và nháp thẳng mấy con số ngay trên đó đã ra được kết quả, năm câu cậu giải chưa đến nửa trang giấy, hoàn toàn trùng khớp với đáp án của Lai Vương.

Cậu ta không ngờ đến Chính Phong lại có mặt này, đúng là không dễ gì lại học được ở a1 mà.

Bản thân Lai Vương sở dĩ học lớp a2 là do năm lớp 10 và 11, cậu ấy tích cực tham gia các cuộc thi thể thao, cho nên không chú tâm vào học hành lắm, điểm số cũng ổn định, vừa đủ để vào a2, năm nay là năm cuối cấp, cậu ta mới giành thời gian cho học tập nhiều hơn, điểm số ngay lập tức vượt mặt lớp a1, đứng đầu toàn khối.

Chưa đợi đến lúc Lệ Thanh giải bài xong, Lai Vương nhận được cuộc điện thoại nữa, liền nhanh chóng tạm biệt, bằng tâm trạng buồn bã, cậu ấy gom đồ vào cặp, lưu luyến nhìn cô một cái trước khi quay lưng bước đi.

Hot

Comments

Hannie

Hannie

Càng đọc càng cuốn :3

2023-03-05

2

vợ iu của các anh chồng họ Lục

vợ iu của các anh chồng họ Lục

Anh Chính cùng sinh nhật với anh mình hehe

2023-02-14

4

Toàn bộ
Chapter
1 CHƯƠNG 1. Bạn cùng bàn
2 CHƯƠNG 2. Mượn bút
3 CHƯƠNG 3. Bạn cùng bàn tên gì?
4 CHƯƠNG 4. Rốt cuộc tên này làm bao nhiêu việc vậy
5 CHƯƠNG 5. Người bạn trong game
6 CHƯƠNG 6. Dị ứng
7 CHƯƠNG 7. Gọi anh Chính đến đây
8 CHƯƠNG 8. Nhỏ đó là ai vậy?
9 CHƯƠNG 9. Ừ, tôi biết
10 CHƯƠNG 10. Chiếm tiện nghi
11 CHƯƠNG 11. Chuyện phu thê chúng ta
12 CHƯƠNG 12. An toàn khi ở bên cậu ấy
13 CHƯƠNG 13. Tôi cho phép
14 CHƯƠNG 14. Muốn mạng tôi đúng không?
15 CHƯƠNG 15. Tôi đưa cậu về
16 CHƯƠNG 16. Tại chống tay không vững
17 CHƯƠNG 17. Bơi hết vào đây
18 CHƯƠNG 18. Ai đẹp trai hơn?
19 CHƯƠNG 19. Xiên thần bảo hộ
20 CHƯƠNG 20. Xấu hổ à?
21 CHƯƠNG 21. Theo đuổi thì theo đuổi
22 CHƯƠNG 22. Cúp học
23 CHƯƠNG 23. Đánh người
24 CHƯƠNG 24. Tôi ở đây cậu lại càng nguy hiểm hơn
25 CHƯƠNG 25. Thật sự thích cậu ta đến nghiện rồi
26 CHƯƠNG 26. Chú mình không cho yêu sớm
27 CHƯƠNG 27. Hôn môi
28 CHƯƠNG 28. Mới hôn một cái
29 CHƯƠNG 29. Có thằng nào nghe bạn gái nói như thế lại không hạnh phúc đâu
30 CHƯƠNG 30. Hở chút là ghen
31 CHƯƠNG 31. Học sinh mới
32 CHƯƠNG 32. Cô gái này là của ai?
33 CHƯƠNG 33. Lễ tình nhân
34 CHƯƠNG 34. Đi hẹn hò
35 CHƯƠNG 35. Tối về cho cậu xem
36 CHƯƠNG 36. Tôi có vợ rồi
37 CHƯƠNG 37. Chiếc lồng kiên cố
38 CHƯƠNG 38. Vì ai mà tim đập nhanh
39 CHƯƠNG 39. Thằng Chính có làm gì con chưa?
40 CHƯƠNG 40. Ai mới nhỏ?
41 CHƯƠNG 41. Hồi ức thanh xuân
42 CHƯƠNG 42. Khoá quần
43 CHƯƠNG 43. Lưu manh thật sự
44 CHƯƠNG 44. Đậu dỏ
45 CHƯƠNG 45. Cho mình sờ chút đi
46 CHƯƠNG 46. Mê cung bóng tối
47 CHƯƠNG 47. Bị nhốt
48 CHƯƠNG 48. Bóng chuyền bãi biển
49 CHƯƠNG 49. Nụ hôn đầu
50 CHƯƠNG 50. Chúng ta chia tay đi
51 CHƯƠNG 51. Dạy cậu hôn
52 CHƯƠNG 52. Ai bảo mày ngon quá làm gì
53 CHƯƠNG 53. Phong Nguyệt
54 CHƯƠNG 54. Là kiểu solo cả đêm trên giường
55 CHƯƠNG 55. Phát cẩu lương
56 CHƯƠNG 56. Giận hờn vu vơ
57 CHƯƠNG 57. Bệnh tự luyến có thể lây qua đường tình yêu
58 CHƯƠNG 58. Test hàng
59 CHƯƠNG 59. Nóng lòng được bóc tem
60 CHƯƠNG 60. Sinh nhật vui vẻ
61 CHƯƠNG 61. Càng làm càng yêu
62 CHƯƠNG 62. Hối lộ ông trời
63 CHƯƠNG 63. Không phải trước đây anh chê em nhỏ sao?
64 CHƯƠNG 64. Tối nay em chết chắc
65 CHƯƠNG 65. Tiếc quá, tôi có bạn trai rồi
66 CHƯƠNG 66. Chúa sơn lâm
67 CHƯƠNG 67. Quay lại
68 CHƯƠNG 68. Chính Phong thích ăn kem
69 CHƯƠNG 69. Cứ xem anh là súc sinh đi
70 CHƯƠNG 70. Sự cố
71 CHƯƠNG 71. Giám đốc Chính xuất trận
72 CHƯƠNG 72. Nó không ngoan
73 CHƯƠNG 73. Buôn bao
74 CHƯƠNG 74. Quay lại rồi
75 CHƯƠNG 75. Nỡ để anh một mình à?
76 CHƯƠNG 76. Tiên nữ hạ phàm
77 CHƯƠNG 77. Tiên nữ thu phục mãnh thú
78 CHƯƠNG 78. Tập thể dục buổi sáng
79 CHƯƠNG 79. Giáng sinh ấm áp
80 CHƯƠNG 80. Căn cứ bí mật
81 CHƯƠNG 81. Bí mật được phơi bày
82 CHƯƠNG 82. Lần đầu
83 CHƯƠNG 83. Dẹp loạn bánh bèo, chặn mõm chó săn
84 CHƯƠNG 84. Hút thuốc
85 CHƯƠNG 85. Em ăn gan cọp rồi
86 CHƯƠNG 86. Khám bệnh
87 CHƯƠNG 87. Bế em
88 CHƯƠNG 88. Ngày cuối cùng trong năm
89 CHƯƠNG 89. First day
90 CHƯƠNG 90. Từ bạn cùng bàn thành bạn cùng giường
91 CHƯƠNG 91. Chồng ơi
92 CHƯƠNG 92. Chuyện sinh con
93 CHƯƠNG 93. Yếu yếu
94 CHƯƠNG 94. Nhẫn Dior
95 CHƯƠNG 95. Kết thúc viên mãn
Chapter

Updated 95 Episodes

1
CHƯƠNG 1. Bạn cùng bàn
2
CHƯƠNG 2. Mượn bút
3
CHƯƠNG 3. Bạn cùng bàn tên gì?
4
CHƯƠNG 4. Rốt cuộc tên này làm bao nhiêu việc vậy
5
CHƯƠNG 5. Người bạn trong game
6
CHƯƠNG 6. Dị ứng
7
CHƯƠNG 7. Gọi anh Chính đến đây
8
CHƯƠNG 8. Nhỏ đó là ai vậy?
9
CHƯƠNG 9. Ừ, tôi biết
10
CHƯƠNG 10. Chiếm tiện nghi
11
CHƯƠNG 11. Chuyện phu thê chúng ta
12
CHƯƠNG 12. An toàn khi ở bên cậu ấy
13
CHƯƠNG 13. Tôi cho phép
14
CHƯƠNG 14. Muốn mạng tôi đúng không?
15
CHƯƠNG 15. Tôi đưa cậu về
16
CHƯƠNG 16. Tại chống tay không vững
17
CHƯƠNG 17. Bơi hết vào đây
18
CHƯƠNG 18. Ai đẹp trai hơn?
19
CHƯƠNG 19. Xiên thần bảo hộ
20
CHƯƠNG 20. Xấu hổ à?
21
CHƯƠNG 21. Theo đuổi thì theo đuổi
22
CHƯƠNG 22. Cúp học
23
CHƯƠNG 23. Đánh người
24
CHƯƠNG 24. Tôi ở đây cậu lại càng nguy hiểm hơn
25
CHƯƠNG 25. Thật sự thích cậu ta đến nghiện rồi
26
CHƯƠNG 26. Chú mình không cho yêu sớm
27
CHƯƠNG 27. Hôn môi
28
CHƯƠNG 28. Mới hôn một cái
29
CHƯƠNG 29. Có thằng nào nghe bạn gái nói như thế lại không hạnh phúc đâu
30
CHƯƠNG 30. Hở chút là ghen
31
CHƯƠNG 31. Học sinh mới
32
CHƯƠNG 32. Cô gái này là của ai?
33
CHƯƠNG 33. Lễ tình nhân
34
CHƯƠNG 34. Đi hẹn hò
35
CHƯƠNG 35. Tối về cho cậu xem
36
CHƯƠNG 36. Tôi có vợ rồi
37
CHƯƠNG 37. Chiếc lồng kiên cố
38
CHƯƠNG 38. Vì ai mà tim đập nhanh
39
CHƯƠNG 39. Thằng Chính có làm gì con chưa?
40
CHƯƠNG 40. Ai mới nhỏ?
41
CHƯƠNG 41. Hồi ức thanh xuân
42
CHƯƠNG 42. Khoá quần
43
CHƯƠNG 43. Lưu manh thật sự
44
CHƯƠNG 44. Đậu dỏ
45
CHƯƠNG 45. Cho mình sờ chút đi
46
CHƯƠNG 46. Mê cung bóng tối
47
CHƯƠNG 47. Bị nhốt
48
CHƯƠNG 48. Bóng chuyền bãi biển
49
CHƯƠNG 49. Nụ hôn đầu
50
CHƯƠNG 50. Chúng ta chia tay đi
51
CHƯƠNG 51. Dạy cậu hôn
52
CHƯƠNG 52. Ai bảo mày ngon quá làm gì
53
CHƯƠNG 53. Phong Nguyệt
54
CHƯƠNG 54. Là kiểu solo cả đêm trên giường
55
CHƯƠNG 55. Phát cẩu lương
56
CHƯƠNG 56. Giận hờn vu vơ
57
CHƯƠNG 57. Bệnh tự luyến có thể lây qua đường tình yêu
58
CHƯƠNG 58. Test hàng
59
CHƯƠNG 59. Nóng lòng được bóc tem
60
CHƯƠNG 60. Sinh nhật vui vẻ
61
CHƯƠNG 61. Càng làm càng yêu
62
CHƯƠNG 62. Hối lộ ông trời
63
CHƯƠNG 63. Không phải trước đây anh chê em nhỏ sao?
64
CHƯƠNG 64. Tối nay em chết chắc
65
CHƯƠNG 65. Tiếc quá, tôi có bạn trai rồi
66
CHƯƠNG 66. Chúa sơn lâm
67
CHƯƠNG 67. Quay lại
68
CHƯƠNG 68. Chính Phong thích ăn kem
69
CHƯƠNG 69. Cứ xem anh là súc sinh đi
70
CHƯƠNG 70. Sự cố
71
CHƯƠNG 71. Giám đốc Chính xuất trận
72
CHƯƠNG 72. Nó không ngoan
73
CHƯƠNG 73. Buôn bao
74
CHƯƠNG 74. Quay lại rồi
75
CHƯƠNG 75. Nỡ để anh một mình à?
76
CHƯƠNG 76. Tiên nữ hạ phàm
77
CHƯƠNG 77. Tiên nữ thu phục mãnh thú
78
CHƯƠNG 78. Tập thể dục buổi sáng
79
CHƯƠNG 79. Giáng sinh ấm áp
80
CHƯƠNG 80. Căn cứ bí mật
81
CHƯƠNG 81. Bí mật được phơi bày
82
CHƯƠNG 82. Lần đầu
83
CHƯƠNG 83. Dẹp loạn bánh bèo, chặn mõm chó săn
84
CHƯƠNG 84. Hút thuốc
85
CHƯƠNG 85. Em ăn gan cọp rồi
86
CHƯƠNG 86. Khám bệnh
87
CHƯƠNG 87. Bế em
88
CHƯƠNG 88. Ngày cuối cùng trong năm
89
CHƯƠNG 89. First day
90
CHƯƠNG 90. Từ bạn cùng bàn thành bạn cùng giường
91
CHƯƠNG 91. Chồng ơi
92
CHƯƠNG 92. Chuyện sinh con
93
CHƯƠNG 93. Yếu yếu
94
CHƯƠNG 94. Nhẫn Dior
95
CHƯƠNG 95. Kết thúc viên mãn

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play