Chương 3: Mối liên hệ đến cái "chết" Đường Lâm

Dưới đại điện Long Cung, Gia Nam Thiên Đế hung hăng nhìn ông lão có hai chiếc sừng trên đầu

- Tiểu Ngao đã 3 ngày rồi, 3 ngày mà tin tức về đứa bé vẫn chưa tìm thấy

Ngươi nói con sông Bát Giang này là do chính ngươi tạo ra, bây giờ thì sao, trong nhà của ngươi mà ngươi lại không tìm thấy sao?

 

Ông lão được gọi là tiểu Ngao - Ngao Bá nom nớp lo sợ, hắn cũng rất khổ nha, đã 3 ngày tìm kiếm cật lực, lượng tài nguyên phải vận động toàn bộ quân đoàn dưới Long Cung đâu phải ít ỏi gì, bây giờ lại hao phí vì một tên phế vật

- Hạ thần vô năng, xin bệ hạ bớt giận, có lẽ tiểu Vương - Hầu Liệt phủ đã bị yêu thú...

 

- Câm miệng, ta gọi ngươi tìm người chứ không phải nói nhăng hồ đồ

Gia Nam Thiên Đế bạo giận, hắn lại nạt một tiếng khiên Ngao Bá phải khiếp sợ

 

- Xin bệ hạ nguôi giận, hạ thần thật sự cũng có nhận định giống như Ngao đại nhân

Kim Hoa thống lĩnh - Uyển Thanh đứng ra nói, cô gái này rất thẳng thắn dù phải đón nhận lửa giận của thánh thượng

 

- Ngươi...

Gia Nam Thiên Đế chỉ tay vào người Uyển Thanh, nhưng hắn cũng không có gì để nói, thực sự trong tâm hắn cũng đồng suy nghĩ, tuy nhiên hắn không muốn tiếp nhận sự thật mà thôi

 

- Về thôi, Uyển Thanh ngươi cho người thông báo toàn bộ thần dân Gia Nam Đế Quốc biết tin, tiểu Vương - Hầu Liệt phủ vì bệnh mà qua đời, nay trẫm lần nữa nhớ đại ân phụ tử một nhà Đường Gia có công dựng quốc, 3 ngày sau phong Đường Thiên, Lâm Anh từ chức Bách Thiên Hộ lên làm Thiên Công Tước (ngang bằng với Vua), dựng miếu thờ cúng tại Thiên Lam Quảng Trường - trung tâm Hoàng Thành, tiểu hầu gia Đường Lâm giữ chức Hầu Liệt Công được phong lên làm Nhất Đẳng Thiên Vương (đứng đầu vương tước một quốc - dưới vua một bậc)

 

Tại Nhận Thiên phủ

- Hừ, tên tiểu phế vật đã chết đó cũng có danh trạng hiển hách đứng đầu vị Thiên Vương, thật sự là mất hết mặt mũi chúng ta

Đoán Không Hải mặt mũi đỏ ngầu, rống giận nói

 

"Bóp" một bạt tay in lên má Đoán Không Hải

- Im miệng, nếu không phải binh quyền của Đường Gia bị ta và Trần Hồng phủ phân chia nắm giữ vào 5 năm trước, ngươi nghĩ lần này mạng của ngươi còn giữ được

Đoán Kỳ hung hăng tát vào mặt con trai mình

 

- Ý của phụ thân là sao?

Đoán Không Hải ấm ức nói nhỏ

 

- Hừ... ngươi nghĩ mọi hành động của ngươi có thể che giấu được Thánh Thượng, hắn ta làm thánh thượng đâu phải ngồi chơi, từ tình báo biết được, những vết tích và máu huyết trên đỉnh Bát Giang để lại đã chứng minh tội trạng của các ngươi rồi

 

- Không thể nào, chúng con đã dọn rất sạch sẽ

 

- Sạch à, những chiêu trò mèo vờn của bọn ngươi, ngươi nghĩ sẽ qua mặt được những vệ binh Nguyên Anh kỳ, chưa kể Kim Hoa thống lĩnh đích thân hiện trường xem xét, sợ ngay cả thánh thượng cũng đã đến

- Thật sự bọn ta đã bị phát hiện

Đoán Không Hải mặt mài đột nhiên biến xanh, môi mỏ nhợt nhạt

 

- Còn giả được sao, hừ, từ nay ngươi nên an phận ở lại Hầu phủ mà tu luyện đi, tên Nam Tường kia qua lại rất thân với Đường Lâm, nếu ngươi đi tung tung rồi cái mạng nhỏ, ta sợ ngay cả điều động toàn bộ quân sĩ Hầu phủ muốn tìm ngươi, e cũng không thể tìm thấy

Đoán Kỳ hận không thể đập chết thằng con, nên phải răng dại nó thật kỹ, nếu không hắn thật sự đứt đoạn dòng máu là thật không chừng, phải biết tu chân muốn sinh được đứa con đâu phải dễ dàng, nhất là con trai nối dõi

Tại Trần Hồng phủ

- Phụ thân, người nói 3 ngày sau chúng ta thực sự phải đến tham gia lễ quốc tang của Đường Lâm

Trần Nam bồi hồi nói

 

- Đương nhiên, ngươi lần này làm ta khó sử quá, tuy Đường Thiên trước đây có lấn áp Trần Hồng phủ chúng ta quá mức, nhưng cũng chỉ là giới hạn thương trường mà thôi, về mặt giao tình thì chúng ta cũng coi là bằng hữu

- Ngươi nói chuyện lần này phát sinh cũng từ miệng tên Hoàng Cẩm kia bài trò ly gián

 

- Dạ phải, hắn hẹn gặp chúng con tại Linh Túy Tửu, sau đó không biết đã hạ tà thuật gì, lời hắn nói ra liền dẫn dụ chúng con tin như thế

 

- Sau này nên cẩn trọng khi qua lại với hắn, con nghĩ sao về việc lần này

Đoán Kỳ muốn nghe con hắn nói ra quan điểm của bản thân

 

- Qua chuyện lần này con cũng đoán được vài phần nguyên nhân, Hoàng Cẩm kia là con của Đông Gia Vương - Nam Thiên Hiếu, thân đệ của Thiên Đế - Nam Thiên Hữu, nay Hoàng Cẩm đến đây ly gián, con nghĩ cũng là do Đông Gia Vương chỉ thị phía sau, họ muốn làm triều thần ta nội bộ tranh chấp, còn lý do phía sau thì con không nghĩ ra

Trần Nam chậm rãi suy đoán

 

- Haha, đâu chỉ là nội bộ tranh chấp, Đông Gia Vương không được thừa kế vương vị nên mang hận mà rời Hoàng Thành, dời sang phía Đông thành lập quân đoàn với lý do bảo vệ biên cương, điểm này ai cũng nhìn ra được, nay quân hùng tướng mạnh nên muốn quay lại tranh vị Thiên Đế, còn có lý do khác nữa buộc hắn phải hành động vào thời điểm này...

- Là lý do gì?

Trần Nam nghe đến hăng say

- Biết được nhiều không tốt, không tốt.

Thôi, con nghỉ ngơi rồi tu luyện đi, vi phụ có việc cần xử lý

- Dạ

Trần Nam tiễn phụ thân hắn rời khỏi phòng mình

 

Tại hoàng cung, gia viên của Hoàng Tử

- Phụ hoàng, mau thả ta ra, ta phải giết bọn chúng, Lâm đệ chính là bị bọn chúng hại chết, chẳng lẽ người quên cái mạng của người chính là do Đường Gia phu phụ hy sinh mang về hay sao, chẳng lẽ người quên cái mạng nhỏ của hài nhi cũng là do Đường Lâm liều mạng bảo hộ nên mới bị xà tinh cắn đến đứt đoạn kinh mạch, đan điền bị hủy sao, tại sao người lại giam cầm ta, tại sao, ta phải giết hết bọn chúngggg, Aaaa

Một thanh niên thân mặc Kim Y quý tốc quỳ hai chân xuống đất gào rú

Nhất Đại Hoàng Tử - Nam Tường, người thừa kế ngôi vị Thiên Đế - Gia Nam Đế Quốc sau này

 

- Ngươi hét to cái gì, hay lắm sao?

Gia Nam Thiên Đế xuất hiện trước mặt hắn một cách đột ngột

 

- Phụ hoàng

Nam Tường khuôn mặt thống khổ gào lên

 

- Ngươi nói cho ta nghe, nếu Trần Hồng phủ và Nhận Thiên phủ đột ngột làm phản thì ai sẽ là người có lợi

Gia Nam Thiên Đế chậm rãi hỏi một câu

 

- Là ai,...

Nam Tường tâm trí rối bời suy nghĩ

 

- Là Đông Gia Vương - Nam Thiên Hiếu, tại sao hắn xuất hiện trong liên hệ này, thời điểm này hắn làm sao dám xuất binh

Gia Tường dù ngu ngốc cũng đoán biết được vấn đề lợi ích quốc gia, tuy nhiên hắn vẫn không hiểu vì sao Nam Thiên Hiếu lại chọn thời gian này hành động

 

- Haizzz, hài nhi à, phụ thân ngươi sắp độ kiếp thăng thiên, khi bước vào cửa Tiên Môn thì ngươi nghĩ thúc phụ ngươi dám hành động không

Nam Thiên Hữu như già đi mấy tuổi, khi hắn nói câu này! hắn thật sự không muốn tham gia chuyện quốc gia, tuy nhiên Tổ Hoàng đã giao trọng trách thì không thể không làm.

 

- Người sắp hoá tiên

Nam Tường run rẩy nói, hắn không ngờ chỉ vì như thế mà Đường Lâm liền bị xem là bia ngắm đầu tiên trong quốc chiến

 

- Hai tháng sau, mọi chuyện ở đây ngươi phải tự mình giải quyết, còn bây giờ ngươi nên cất giấu chuyện Đường Lâm lại đi, khi thực lực đủ rồi thì lại tính toán, Uyển Thanh sẽ là phụ tá sau này cho ngươi, mọi chuyện lớn nhỏ cũng nên cùng nhau bàn bạc với cô ấy rồi hành sự, ta về đây!

Gia Nam Thiên Đế quay lưng bước đi, nhưng trên khoé mắt đã ướt lệ, làm Hoàng Đế thì sao chứ, Thiên Đế thì sao chứ, người mình cần bảo vệ lại không bảo vệ được, hoàn cảnh thì lại thân bất do kỷ

 

- Đường Lâm hãy tha thứ cho thúc, ta cứ nghĩ đưa ngươi về Hoàng Thành thì sẽ bảo vệ ngươi tốt, không ngờ lại là hại ngươi, là ta sai, ta nên cho người theo bảo vệ ngươi từng chút mới phải, không, ta nên cho ngươi theo bên cạnh ta mới phải... Đường Lâm ta có lỗi

Gia Nam Thiên Đế rơi xuống giọt lệ, sau đó thân hình biến mất trước mặt Nam Tường

 

Nam Tường nhìn thân ảnh phụ hoàng rời đi, tâm trạng hắn chỉ còn lại một mớ hỗn độn

- Đường Lâm, chờ ta thêm chút nữa, thù của ngươi ta thề sẽ đích thân đi báo

...

Phía Đông, Đông Gia Vương đô

Đông Gia Vương phủ

Thiếu niên 16 tuổi, thân mặc trang phục hoa lệ, khuôn mặt tuấn tú, cặp mắt sắc bén, hắn đang khom người hành lễ với một vị trung niên trong điện

Tiểu vương Đông Gia Vương - Nam Hoàng Cẩm

 

- Miễn lễ, lần này con làm rất tốt, tuy nhiên kế hoạch vẫn không thành công, tên cáo già Nam Thiên Hữu đó còn nặng lòng với bọn dân đen, nên không dám xuất binh vì lo ngại

Haizz, ta còn nhớ tính khí của hắn khi còn trẻ rất bạo động, nay có lẽ đã già thật rồi

Thôi được rồi, con lui xuống xử lý việc của con đi

Đông Gia Vương - Nam Thiên Hiếu

 

- Phụ thân, con còn có việc bẩm báo

Hoàng Cẩm lén lút nhìn phụ thân hắn

- Haha... hài tử lớn rồi, chẳng lẽ muốn cưới vợ

Đông Gia Vương cười vui vẻ nhìn hài nhi

 

- Dạ phải, con muốn cưới Lý Hồng Liên - con gái của Lý Long tướng quân Gia Nam Đế Quốc làm vợ

Hoàng Cẩm cúi đầu, đây là chuyện nghiêm túc nhất của cuộc đời hắn

 

- Chuyện này e là...

Đông Gia Vương nhíu mày, tuy nhiên nhìn thấy hài nhi căng thẳng, hắn cũng thật không muốn làm nó mất hứng

- Con cũng nên biết, tiểu Liên đó có quan hệ tình cảm với Đường Lâm, cũng là vị hôn thê chưa cưới của hắn, càng chưa nói là Lý Long từng là thân tín bên cạnh Đường Thiên, nay chúng ta có quan hệ trong cái chết của Đường Thiên, giở thêm con của hắn Đường Lâm, giờ đây chỉ sợ Lý Long sẽ không chấp nhận hôn phối, có điều nếu ta thành công bước lên ngai vị Thiên Đế của Gia Nam Đế Quốc thì khác, Haizz...

 

- Không phải còn cách khác sao?

Hoàng Cẩm giang manh nói

 

- Hả, chẳng lẽ ngươi muốn cướp đoạt

Đông Gia Vương nhướng mày, chuyện gì chứ chuyện này không được, chọc giận tên Lý Long chỉ sợ biên giới của hắn sẽ không yên ổn

 

- Không phải, con muốn nói chuyện Thuật Thiên Cấm của Tà Hạ quốc sư, nếu người cho con theo ngài ấy học thuật, thì con tin rằng sẽ dễ dàng đường đường chính chính mà cưới Hồng Liên về làm vợ, từ đó kéo quan hệ Lý Gia với Đông Gia Vương đô chúng ta gần nhau

 

- Chuyện này sợ rằng không như con muốn, phải biết Thuật Thiên Cấm của Tà Hạ quốc sư chỉ mới là 1 trong 2 thuật nhập môn, nhưng khi bắt đầu học thì con sẽ không còn cơ hội quay đầu, tâm pháp của Tà Hạ quốc sư mỗi một cảnh điều như phải trải qua nghìn tỷ vạn thiên trùng cắn xé, tế bào chết hằng ngày điều là vô số, sự thối rữa sợ rằng con chịu không được, và thân thể mỗi ngày chỉ sống dưới ánh sáng cũng chỉ được tối đa được 3 giờ, ngoài ra điều phải trốn trong tối

Chẳng lẽ viên đan dược con từng uống vài ngày trước, nó không khiến con sợ sao?

Nói tóm lại, ta không đồng ý con theo con đường tu luyện của Tà Hạ quốc sư , muốn theo ngài ấy học thuật thiên văn và tinh tướng học thì ta hoàn toàn hoan nghênh

Về đi

Đông Gia Vương cẩn thận nói từng lời, hắn rất lo sợ chuyện đứa trẻ đi sai đường, Tà Hạ chỉ có thể làm hạ thần, không thể làm thầy.

...

 

Lý Gia Tướng phủ

Một trung niên sầu khổ ngồi trong phòng mà uống từng ngụm rượu

Lý Long - Lý Tướng Quân, người nắm đầu quân đoàn chủ lực của Gia Nam Đế Quốc

 

- Tướng công, ngươi nên ít uống lại đi, Hồng Liên nó đã bỏ ăn, bỏ uống mà nằm trong phòng 3 ngày liền không ra rồi, ta sợ nó có chuyện gì, người có thể khuyên nó ngay lúc này, chỉ sợ chỉ có mỗi mình chàng mà thôi

Một thiếu phụ ngồi bên cạnh khóc lóc

Lý phu nhân Lý Gia Tướng phủ - Mộc Thanh

"Bụp" ly rượu bị bóp nát thành phấn

- Sao giờ này bà mới nói với tôi, nó có mệnh gì thì sao?

Lý Long đột nhiên đứng phất dậy mà nóng giận nói, và đây là lần đầu hắn có thái độ không tốt với vợ mình

 

- Tôi...

Lý phu nhân muốn biện minh gì đó, nhưng chưa kịp nói ra thì Lý Long đã vọt đi ra cửa rồi

- Tôi đã nói với ông ngàn vạn lần rồi mà, đúng là đồ vô lương tâm

Lý phu nhân ủy khuất khóc, nhưng sao đó lại cố nén tâm trạng, bà ta nhanh chóng đuổi theo sau phu quân mình

 

Phòng ngủ Lý tiểu thư, Lý Hồng Liên

"Rầm" cánh cửa điêu khắc hoa văn tinh xảo cứ thế bị đạp nát tất cả

 

- Liên nhi, Liên nhi đâu rồi

Lý Long quét mắt khắp gian phòng, sau đó thấy một thiếu nữ khuôn mặt tiều tụy, hai mắt sưng húp ngước lên nhìn hắn

- Phụ thân, huhu... Đường Lâm huynh ấy, huynh ấy thật sự không còn rồi sao, huhu....

- Bớt nói nhảm, còn không mau chóng đi ăn uống gì, thù của Đường Lâm chẳng lẽ cứ thế bỏ qua, thật sự là đàn bà đẹp điều ngu

Lý Long sau khi tức giận xong, bước chân lúc này có chút lảo đảo

"Rầm" cả người cứ nhẹ nhàng té lên đóng gỗ, ngay tại phòng nhi nữ mà ngủ thiếp đi

Lý phu nhân vừa hay chạy tới, lai nghe thấy câu cuối cùng của phu quân mình, đầu tóc như điều muốn dựng lên, lửa giận và ủy khuất hòa hợp thành can đảm

 

"Rầm rầm" Lý phu nhân tiến đến chỗ Lý Long mà ra cước, tung quyền liên tục

 

Nha hoàn và toàn bộ thị vệ xung thấy cảnh này thì đồng loạt bị tàn tật, mắt không thấy, tai không nghe!

 

Hồng Liên nhìn mẫu thân đánh phụ thân thì cặp mắt trợn tròn, thân hình yếu ớt liều mạng bẽn lẽn chạy trốn ra ngoài tìm đồ ăn

- Ta cần phải sống, cần phải báo thù cho huynh ấy

Hồng Liên không cam tâm, khuôn mặt có chút sát khí tỏa ra

Hot

Comments

Cổ Nguyệt Phương Chính

Cổ Nguyệt Phương Chính

kaka thù của Đường Lâm nhiều người báo quá

2024-02-04

1

Trần Lâm

Trần Lâm

thấy hay

2023-02-18

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Đường Lâm bị hãm hại
2 Chương 2: Thành công thức tỉnh hệ thống
3 Chương 3: Mối liên hệ đến cái "chết" Đường Lâm
4 Chương 4: Giữa dòng đại dương
5 Chương 5: Tiểu Đường???
6 Chương 6: Gặp ma!!!
7 Chương 7: Ngươi rất giống phụ thân ngươi!
8 Chương 8: Ta có thể tự xem được
9 Chương 9: Thức tỉnh Thượng Cổ Yêu Linh Thần Thú
10 Chương 10: Lại đơn giãn! (..+)
11 Chương 11: Ngự Long Viên
12 Chương 12: Tiểu Hắc!!!!!
13 Chương 13: Lại là Tiền?
14 Chương 14: Đến Linh Túy Tửu
15 Chương 15: Mộc Linh Hồ
16 Chương 16: Lấy Quốc Gia bàn chuyện làm ăn
17 Chương 17: Tiểu Hắc là Ẩm Thực Sư?
18 Chương 18: Hướng đến Tàng Linh Các
19 Chương 19: Đường Lâm bóc sách
20 Chương 20: Thay vì kể chuyện cho Thiên Đế, ta sẽ múa võ
21 Chương 21: Đường Lâm bị đánh
22 Chương 22: Hồ Yêu Linh
23 Chương 23: Chọn bảo vật
24 Chương 24: Đường Lâm phá sản
25 Chương 25: Ma Thần Phủ
26 Chương 26: Ngộ Đạo
27 Chương 27: Người không được cười Tiểu Hắc!
28 Chương 28: 3 hộp gỗ
29 Chương 29: Ký ức về Yến Sơn Mạch
30 Chương 30: Lá thư cuối
31 Chương 31: Ngươi là kẻ giả mạo?
32 Chương 32: Ban đêm Hoàng Thành mất ngủ!
33 Chương 33: Truy Tung Tầm Bảo
34 Chương 34: Tiểu Hắc Đại Gia?
35 Chương 35: Đường Lâm tham gia mật đàm cùng những lão quái vật (1)
Chapter

Updated 35 Episodes

1
Chương 1: Đường Lâm bị hãm hại
2
Chương 2: Thành công thức tỉnh hệ thống
3
Chương 3: Mối liên hệ đến cái "chết" Đường Lâm
4
Chương 4: Giữa dòng đại dương
5
Chương 5: Tiểu Đường???
6
Chương 6: Gặp ma!!!
7
Chương 7: Ngươi rất giống phụ thân ngươi!
8
Chương 8: Ta có thể tự xem được
9
Chương 9: Thức tỉnh Thượng Cổ Yêu Linh Thần Thú
10
Chương 10: Lại đơn giãn! (..+)
11
Chương 11: Ngự Long Viên
12
Chương 12: Tiểu Hắc!!!!!
13
Chương 13: Lại là Tiền?
14
Chương 14: Đến Linh Túy Tửu
15
Chương 15: Mộc Linh Hồ
16
Chương 16: Lấy Quốc Gia bàn chuyện làm ăn
17
Chương 17: Tiểu Hắc là Ẩm Thực Sư?
18
Chương 18: Hướng đến Tàng Linh Các
19
Chương 19: Đường Lâm bóc sách
20
Chương 20: Thay vì kể chuyện cho Thiên Đế, ta sẽ múa võ
21
Chương 21: Đường Lâm bị đánh
22
Chương 22: Hồ Yêu Linh
23
Chương 23: Chọn bảo vật
24
Chương 24: Đường Lâm phá sản
25
Chương 25: Ma Thần Phủ
26
Chương 26: Ngộ Đạo
27
Chương 27: Người không được cười Tiểu Hắc!
28
Chương 28: 3 hộp gỗ
29
Chương 29: Ký ức về Yến Sơn Mạch
30
Chương 30: Lá thư cuối
31
Chương 31: Ngươi là kẻ giả mạo?
32
Chương 32: Ban đêm Hoàng Thành mất ngủ!
33
Chương 33: Truy Tung Tầm Bảo
34
Chương 34: Tiểu Hắc Đại Gia?
35
Chương 35: Đường Lâm tham gia mật đàm cùng những lão quái vật (1)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play