Không biết đã chịu bao nhiêu lần đau đớn, Lữ Dạ đã đầu hàng trước số phận. Cũng không còn nghe thấy sự la hét của cô nữa dường như cô đã không còn cảm giác đau nữa
'Hazzz tôi bỏ cuộc rồi muốn làm gì thì làm' Lữ Dạ lại phải trải qua cảm giác đau đớn mà bản thân phải chịu ở kiếp trước. Sự tuyệt vọng của cảm giác này không phải là sự đau đớn mà là sự tuyệt vọng khi không ai an ủi bản thân . Không lâu sau buổi lễ Tế Sinh của Lữ Dạ cũng diễn ra
Lữ Dạ ở trong phòng cách xa chổ ở của người mẹ kiếp này của cô nhưng cô lại nghe được một tiếng hét lớn của bà vú Hoắc nhị:"Phu nhân chấp chưởng tới rồi"
Một tiếng nói trong phòng vọng ra :"Ta ra đây"
Một đám người mặc đồ đen đang đi ở sân nhà Lữ Dạ: "Trương phu nhân chúng tôi đến để thực hiện Tế Sinh , mời người giao tiểu thư cho chúng tôi"
khi bà vú bồng Lữ Dạ ra thì bọn họ cũng thực hiện nghị thức của mình .Đám người chấp chưởng dùng một cái máy chích vào đầu ngón tay giữa , có một dòng điện chạy qua người Lữ Dạ . Cái máy sáng lên một màu xanh , có một dòng chữ hiện lên "Thể Lực Cấp 4"
-Thể lực ban đầu của tiểu thư không tệ đó Trương phu nhân _ một người trong đám chấp chưởng lên tiếng
* Cấp thể lực ban đầu chia làm 5 cấp theo thứ tự từ 1 đến 5 *
Vẽ mặc mẹ Lữ Dạ mừng rỡ:"Tốt quá rồi . Ta cũng đỡ lo cho nó rồi"
-Tiếp theo chúng tôi sẽ tiến hành thức mạch cho tiểu thư
Đám người đó lấy một ống tiêm có dung dịch màu xanh tiêm vào người Lữ Dạ . Lữ Dạ cảm giác như da thịt toàn thân nức ra , một cảm giác còn đau đớn hơn việc ngâm thuốc lúc trước
-Các người muốn giết bà đây à_ Một giọng nói bất ngờ cất lên
-Ơ không phải mình không nói chuyện được à ! à mà khoảng tại sao mình lại lớn hơn rồi . Sao trông mình giống trẻ 4 tuổi rồi_ Lữ Dạ tự nói chuyện một mình
Mẹ Lữ Dạ chạy tới ôm chầm lấy cô :"Con của ta sao con nói chuyện lạ vậy"
-Sao tôi lại lớn lên rồi_ Lữ Dạ thắc mắc nói với những người xung quanh
-Có vẽ như trí tuệ tiểu thư phát triển khá sớm đấy, bình thường những đứa bé khi được tiên hoocmon sẽ cần khoảng một tuần để thích ứng với sự phát triển của cơ thể lẫn trí tuệ mà tiểu thư vừa mới tiêm mà đã tự có suy nghĩ riêng. Ôi ! Quả đúng là một thiên tài\_ một chấp chưởng nói
-Mà phu nhân đừng quá lo lắng chỉ là chuyện bình thường thôi
-vậy thì tạm biệt mọi người
Đám chấp chưởng lần lượt rời đi
Mẹ Lữ Dạ chống cầm lắc đầu :"Có vẻ con phát triển khá sớm, vậy thì chúng ta cần nói vài chuyện. Thứ nhất ta là mẹ của con . Thứ hai ta sẽ ly hôn với cha con , đồng nghĩa với việc con sẽ phải lựa chọn đi theo mẹ hay đi theo cha..."
Không để cho Trương phu nhân nói nhiều , Lữ Dạ lập tức cắt lời:"Con đi theo người"
Trương phu nhân nhạc nhiên , không ngờ cô lại dứt khoát vậy:"Ồ vậy thì chúng ta nói chuyện thứ ba , ta quyết định sẽ đi theo đuổi ước mơ bạn đầu của ta vì thế ta sẽ đưa con cho cha mẹ ta cũng chính là ông bà con nuôi dưỡng"
-Con đồng ý , đó không phải là vấn đề_ Thấy vẻ mặt của Trương phu nhân như vậy Lữ Dạ lập tức khẳng định lại
-Mà con có câu hỏi muốn hỏi người, tại sao con có nhận thức người lại không ngạc nhiên
Trương phu nhân lậy tức ngồi nghiêm chỉnh :"Ở thế giới này một khi đã tiêm hoocmon thì trí tuệ sẽ phát triển rất nhanh . Người phát triển nhanh thì có thể có trí tuệ của một người trưởng thành. Mà khi ta mang thai con ta có gặp phải một số chuyện, ban đầu quân y dự đoán con sẽ không thể phát triển bình thường được ta còn lo lắng. Rồi ta đã giải thích cho con vậy nên bây ta sẽ dẫn con đến chổ ông con
-Vâng_ Dù không hiểu lí do Trương phu nhân muốn dân cô về nhà ngoại nhưng cô vẫn đồng ý
Mẹ Lữ Dạ dẫn cô ấy đến một phi thuyền lớn . Sau khi phi thuyền cất cánh thì không lâu sau đã nghe thây tiếng rầm rầm sau đó phi thuyền hạ cánh. Khi phi thuyền mở cửa
-Chào tiểu thư! Chào mừng người trở lại _ một binh sĩ nói
Trương phu nhân vẫy tay chào lại :"Chào ! đây là con ta"
Thây Lữ Dạ người lính lập tức chạy tới giang 2 tay ra :" Nào lại đây chú bế nào "
-Tránh ra đi ! Ta tự đi được_ 'Tuổi thật của tôi đã 25 rồi đó'
Người lính chọc vào má Lữ Dạ :"Lạnh lùng quá đó tiểu tiểu thư"
-Ngươi dẫn nó đi chơi đi ta đi gặp phu thân một lát_ Trương phu nhân sau khi nhờ người lính trông Lữ Dạ thì quay người rời đi
Người lính lập tức trả lời:"Rõ"
Với giọng điệu đầy đùa giỡn:"Chúng ta cùng đi chơi nào tiểu tiểu thư . À mà không biết tiểu tiểu thư tên gì. Thôi ta cứ gọi người là tiểu băng nhi đi"
- Ta tên Lữ Dạ
-Hả người tên tiểu băng nhi thật à
-Ta tên Lữ Dạ
-Sao tiểu băng nhi à
...
Đúng là một thị vệ phiền phức ! Thôi ngươi muồn gọi gì thì gọi ta mệt rồi _ Lữ Dạ thầm cảm thán
Updated 47 Episodes
Comments