Điện hạ! ngài buông ta ra trước được không?
Trương Bạch Vũ khựng lại, thấy mình thất lễ liền lùi lại và xin lỗi cô.
- Ta xin lỗi! Tại ta lo cho muội quá thôi!
Cô cười ngượng nhìn thái tử đang xấu hổ rồi quay lại xin lỗi vương gia và cha mình.
- Không sao! dù sao ta cũng quen rồi! hô hô!
Mặc Tề Minh nhìn cô đầy vẻ khó hiểu nhưng cô cũng không nói nhiều mà chỉ suy nghĩ.
(Chuyện này là sao? chẳng phải thái tử thích Tô Vọng Kỳ à! sao lại đâm ra thích mình được. Chuyện này không đúng, đừng nói là hiệu ứng cánh bướm nha!... aaaa!!!! Mình xuyên vào đây xong rồi thành thế này sao? vãi thật chứ! )
Sau một hồi suy nghĩ thì cô nhìn Nhược Từ người đang nhìn cô với vẻ mặt dịu dàng mặc dù không biết cô đang nghĩ gì.
- Hửm?...
Ông mỉm cười nhìn con gái của mình với vẻ mặt khó hiểu còn cô thì đang tính toán gì đó, khuôn mặt cô lúc này nhìn vô cùng đáng sợ làm mọi người xung quanh rơn tóc gáy.
- Hiển Nhi muội muội này! có chuyện gì mà nhìn muội lại... hể!!?
Chưa nói hết câu, cô nhìn Thái tử mà bắt đầu uốn éo người, còn dùng giọng điệu ẻo lả nhất để hỏi hắn.
- Ta không sao, nhưng thái tử. Ngài nói ngài nhớ ta, vậy ngài có chuẩn bị quà cho ta không?
Cô nhìn thái tử và thử làm nũng để xem kết quả. Bản thân cô cứ nghĩ chắc hắn ta sẽ hất tay cô rồi quát ai ngờ kết quả lại ngược lại.
- Hể! Là ta sơ suất rồi, ta xin lỗi, lần sau muội muốn ta mua gì nào? Trâm cài tóc, quần áo hay v.v... Muội muốn cái nào?
Hắn cứa luyên thuyên mãi làm cho Mặc Tề Minh ngồi ở đó rất tức giận.
- Điện hạ! xin giữ thể diện!
Hắn cười ngượng ngùng nhưng sau đó thay đổi giọng điệu và trở nên lạnh lùng và trang nghiêm.
- Xin lỗi! ta thất lễ rồi! khụ! khụ!
- Sao lại trách ngài được, ngài lo cho con gái ta như vậy thì làm sao ta trách ngài được, mời ngài ngồi!
Nhược Từ nhìn Thái tử với ánh mắt sắc lạnh nhưng vẫn lễ phép đưa ngài ấy đến chỗ ngồi.
- Ukm!
Hắn ngồi vào chỗ ngồi xong, Hiển Nhi cứ tưởng bây giờ hắn sẽ nghiêm túc lại một chút nhưng không, hắn nhìn cô bằng ánh mắt cún con làm như có ai đang bắt nạt mình vậy.
( Hiển Nhi muội muội~ )
Cô thấy vậy liền quay qua chỗ khác còn cha cô thì nhìn hắn như muốn ăn tươi nuốt sống đến nơi vậy.
- Khụ! khụ! vậy bây giờ nói chuyện được chưa?
Mặc Tề Minh nhìn mọi người xung quanh âm thầm nhắc nhở, thấy vậy cô bắt đầu nói ra sự thật.
- Vương gia! chuyện là tối hôm đó ta định ra ngoài nhưng thấy Tô Vọng Kỳ đang ở hồ Xuân Diệp nên ta lại đó chào hỏi tỷ ấy một lúc rồi ra ngoài luôn nhưng không ngờ...
- Hửm?
- Tiếp tục đi!
Thái tử với Mặc Tề Minh nhìn cô, cô tiếp tục nói ra.
- Không ngờ tỷ ấy lại tự mình nhảy xuống hồ, ta thấy vậy liền đỡ tỷ ấy nhưng tỷ ấy lại kéo ta xuống và hai người đã rơi xuống hồ.
Sau khi nghe cô nói vậy, Tô Vọng Kỳ tỏ vẻ đáng thương, khóc lóc nói:
- Hiển Nhi muội muội, tuy biết muội ghét ta nhưng muội cũng đừng nói ta như vậy chứ! ta... hức! hức!
( Bạch liên hoa à! không ngờ đấy, nhưng nói thật chuyện này mình cũng không ngờ tới nhưng qua kí ức của Nhược Hiển Nhi thì mình lại thấy rõ ràng là cô ta cố tình.)
- Im lặng!
Mặc Tề Minh tức giận đập bàn, tuy có Trương Bạch Vũ ở đây nhưng hắn ta lại là chú của cậu, dạy cậu từ nhỏ. Trương Bạch Vũ cũng rất sợ chú của mình, chỉ im lặng nhưng khuôn mặt vẫn lạnh băng. Sau khi xem sét mọi chuyện, hắn vẫn không tin Hiển Nhi nhưng cũng không tin Tô Vọng Kỳ. Tuy hắn yêu Tô Vọng Kỳ là thật nhưng hắn là con người có nguyên tắc, đối với hắn mà nói yêu vốn dĩ là bệnh. Hắn không tin vào nó, cũng không muốn dính vào làm gì, hắn nói:
- Tuy ta không biết chuyện cô nói có thật hay không nhưng ta không tin cô được nên cô phải tìm ra bằng chứng và chứng minh bản thân vô tội trong chuyện này vì cả hai đều bị rớt xuống sông
Hắn nói tiếp.
- Tô Vọng Kỳ, cô cũng phải tự chứng minh bản thân vô tội và phải tự tìm ra nhân chứng cho ta.
- Vâng!
- Chuyện này dừng lại ở đây! Ai còn muốn ý kiến gì không?
Mạc Tề Minh hạ giọng xuống, tạo ra một áp lực rõ ràng bên trong gian nhà khiến mọi người xung quanh chỉ im lặng không nói một lời.
( Hắn ta có đúng là con người không vậy? Nhìn như một con quái vật muốn nuốt chửng tất cả mọi vật vậy. Làm mình như muốn tắt thở đến nơi vậy! Bây giờ chắc là hắn đã có tình cảm với Tô Vọng Kỳ rồi, không biết hắn có giết mình nếu mình làm rõ vụ việc kia không nữa. Mình chỉ mới xuyên vào cơ thể này chưa được bao lâu mà đã ngỏm củ tỏi rồi, mình không thích việc này chút nào! Nghĩ thôi cũng nỗi cả da gà, thật sự đáng sợ quá đi! Mà hệ thống đâu rồi? Sao im ắng vậy? Hệ thống! Hệ thống!)
Cô còn đang suy nghĩ thì bỗng bị Mạc Tề Minh gọi tên. Cô giật mình nhìn hắn.
- Cô có ý kiến gì à?
- Dạ!?.. A! Không ạ!
- Vậy tất cả giải tán đi!
Nói xong thì hắn cũng rời đi.
Updated 30 Episodes
Comments
꧁ᬊᬁBé Tít⛧°
nhưng mà cũng yêu con mụ kia thoi, dù a có công bằng thì cx khinh ng thoai
2025-03-23
0
꧁ᬊᬁBé Tít⛧°
bày dáng vẻ trà xanh ra hả ? tin t lặt lá trà mi lun ko
2025-03-23
0
꧁ᬊᬁBé Tít⛧°
bà nu9 này hài tht đọc kiểu j cx mắc cười bã
2025-03-23
0