"Chị Tịch!"
Âm giọng, cách gọi quen thuộc, Ninh Ngưng Tịch không cần nhìn cũng biết người đó là ai. Chỉ có Trương Tiểu Ngôn đang ngồi bên cạnh, mới giương mắt nhìn Đàm Thư Nghi bằng sự tò mò.
"Cô ấy là ai, sao xưng hô thân mật với chị vậy?"
Lại nhận được câu hỏi của Trương Tiểu Ngôn, Ninh Ngưng Tịch mới đứng lên, nhìn từ Trần Thế Anh qua cô gái trước mặt mình, bình thản trưng ra nụ cười hòa nhã, rồi hỏi:
"Em cũng đi ăn với bạn à?"
"Vâng! Còn chị thì sao, cô ấy là bạn như thế nào?" Đàm Thư Nghi trả lời, mà mắt liếc nhìn sang cô gái đứng cạnh chị ta.
Cô ấy sao vậy? Đang ghen ư? Một loại thái độ thật khiến người ta bất ngờ, nhất là Trần Thế Anh và Trương Tiểu Ngôn. Chỉ có Ninh Ngưng Tịch vẫn hết sức thản nhiên, trả lời:
"Là bạn trên mức tình bạn."
Một câu trả lời, làm bàn tay đối phương bất giác cuộn chặt thành quyền, nơi ánh mắt chợt long lanh lên màn sương mỏng. Tại sao vậy? Sao cô thấy cực kỳ khó chịu khi thấy chị ta đi với người khác? Còn cái gọi trên mức tình bạn kia, rốt cuộc là gì chứ?
"Nghi Nghi, em sao vậy? Chúng qua bàn kế bên ngồi thôi." Trần Thế Anh khẽ lên tiếng, còn tự ý chạm vào tay cô gái, nhưng không ngờ lại bị cô phũ phàng gạt bỏ.
"Em muốn ngồi bàn này." Đàm Thư Nghi kiên định, mắt nhìn chằm chằm vào Ninh Ngưng Tịch, tiếp tục hỏi:
"Chắc chị không phải kiểu, có mới nới cũ đâu nhỉ?"
"Tất nhiên, em muốn thì ngồi đi. Cả đội trưởng Trần nữa này, ngồi ăn chung luôn cho vui." Ninh Ngưng Tịch sẵn sàng thoải mái mời gọi.
Với lời mời đó, chỉ có Trần Thế Anh gượng gạo, chứ Đàm Thư Nghi rất chi nhanh chóng đã yên vị trên chỗ ngồi.
Sau đó, phục vụ được gọi tới. Thư Nghi chọn liền mấy món, trong đó món lẩu Tứ Xuyên cô yêu thích nhất vẫn được gọi tên.
Cùng lúc đó, Trương Tiểu Ngôn cũng gọi món. Nhưng trong thực đơn cô ấy chọn, không một món nào có vị cay.
Bàn ngồi bốn người, nhưng không ai nói một câu nào. Cho tới khi thức ăn được mang lên, Đàm Thư Nghi liền bắt tay vào việc nhúng lẩu, những miếng thịt, miếng rau đầu tiên, cô đều bỏ vào chén của Ninh Ngưng Tịch.
"Chị ăn đi."
"Chị Tịch bị bệnh dạ dày, không ăn được đồ cay nóng. Cô thích, thì tự ăn đi." Trương Tiểu Ngôn nhanh miệng lên tiếng, làm Đàm Thư Nghi đứng hình hết mấy giây.
Lần đầu đi ăn, Ninh Ngưng Tịch vẫn ăn món lẩu này. Đến lần thứ hai gọi đồ ăn về nhà, chị ấy vẫn gọi lẩu Tứ Xuyên, thế nào mà bây giờ lại ăn không được?
"Chị ta nói thật sao?"
Nhận ra tình hình, Ninh Ngưng Tịch vẫn bình tĩnh lên tiếng:
"Đúng là tôi bị bệnh dạ dày, nhưng lâu lâu ăn chút đồ cay cho thay đổi khẩu vị cũng tốt."
Nói xong, Ninh Ngưng Tịch liền cầm đũa, nhưng chưa kịp gắp thức ăn, thì cái chén đã bị Đàm Thư Nghi bê đi mất.
"Không ăn được, thì đừng miễn cưỡng."
Ninh Ngưng Tịch lúc bấy giờ chỉ biết trưng ra nụ cười thích thú, ẩn ý nhiều điều.
Cứ thế, bữa ăn được diễn ra trong bầu không khí đầy mùi thuốc súng cho tới tận lúc ra về.
Đáng lẽ, khi đi thế nào, khi về sẽ thế ấy. Nhưng lạ một điều rằng, vừa ra khỏi cửa quán ăn, Đàm Thư Nghi đã lẽo đẽo đi theo Ninh Ngưng Tịch ra tới bãi đỗ xe.
"Chị Tịch, em muốn về với chị."
"Em đi chung với Trần Thế Anh, sao không về với cậu ta?" Ninh Ngưng Tịch vừa đội mũ bảo hiểm, vừa hỏi.
"Em không thích đi xe máy, mà thích ngồi xe môtô. "
"Nhưng ghế sau, hôm nay có Trương Tiểu Ngôn ngồi rồi." Chị ta tỏ vẻ bất lực.
"Vậy em đi bộ về." Nói xong, Đàm Thư Nghi liền giận dỗi bỏ ra ngoài.
Lúc này, Trần Thế Anh đã chờ sẵn trên xe. Trương Tiểu Ngôn, thì đang chờ Ninh Ngưng Tịch ra đón.
Mấy phút sau, bốn người lại tiếp tục tương phùng.
Thấy Trương Tiểu Ngôn được đích thân Ngưng Tịch đội mũ cho, sau đó hiên ngang bước lên xe, mà lồng ngực Đàm Thư Nghi muốn nổ tung ra.
Chưa bao giờ, cô cảm thấy tức tối như thế này. Vừa tức, vừa ấm ức lại còn bất lực. Cảm giác như sắp khóc tới nơi rồi, nên không nán lại đó nữa, quyết định quay lưng đi bộ về.
"Ơ, Nghi Nghi! Sao không lên xe?"
Trần Thế Anh hỏi vọng theo, rồi khẩn trương lái xe chạy theo. Nhưng làm thế nào, thì đối phương vẫn không chịu lên xe.
Cứ tưởng rằng, khi thấy cô dỗi, chị ấy sẽ đuổi theo dỗ dành. Nhưng không, một lần nữa Đàm Thư Nghi cảm thấy hụt hẫng như vừa rơi xuống vực thẳm chông chênh, là lúc nhìn thấy chiếc môtô của Ninh Ngưng Tịch vụt qua, Trương Tiểu Ngôn ngồi sau, thản nhiên đưa tay ôm eo người ngồi trước.
Đến phút cuối, giọt nước mắt mang tên khó hiểu trên mi cô cũng lặng lẽ rơi xuống, khiến người thanh niên bên cạnh một phen hoảng hồn.
"Nghi Nghi, em bị sao vậy? Anh làm gì sai, khiến em không vui hay nào?"
Bấy giờ, cô mới bình tĩnh lại. Vội lắc đầu, lau vội nước mắt rồi nói:
"Anh không làm gì để em buồn hết. Tự em buồn em thôi à. Thôi anh về đi, em muốn đi dạo một mình."
"Vậy anh sẽ đi cùng em."
"Không cần đâu. Em muốn ở một mình."
"Nhưng..."
"Đã nói tôi muốn ở một mình rồi mà, sao anh phiền phức quá vậy?"
Cuộc đối thoại không hồi kết, khiến Đàm Thư Nghi nhất thời nổi giận. Cô quát một câu, khiến đối phương sững người, nhưng cũng nhanh chóng biết mình đã sai, nên liền hạ giọng:
"Em xin lỗi!"
"Thế thôi, anh về trước! Em đi đường cẩn thận."
"Vâng!"
Rồi người cũng rời đi, Đàm Thư Nghi bơ vơ giữa đám đông toàn người lạ. Cô nhìn chung quanh, cảm thấy bản thân thật ngớ ngẩn, thật khó hiểu nổi chính mình.
"Đàm Thư Nghi, rốt cuộc mày muốn gì vậy?"
Updated 49 Episodes
Comments
Bạch ❀ Hàn
Thôi về đây Bạch thương chị Nghi này
2024-03-31
2
Phạm Nhung
bình tĩnh lại c Nghi ơi😂😂😂
2023-11-23
1
Nguyễn Van
lần đầu viết mà cũng cuốn qa rồi đó nha.hóng ngày couple về bên nhau
2023-11-21
2