Tô Dung mặc quần bò màu trắng, áo len cổ lọ màu đen phối với áo khoác măng tô màu nâu nhạt, giày thể thao trắng, tóc cũng được cột cao lên. Thứ đáng tiền nhất trên người cô có lẽ là túi xách Dior màu xanh thêu tên mình từng được Tần Hoài Minh tặng nhân dịp sinh nhật. Cô đứng trước công ty anh, chần chừ mãi không dám bước vào.
Nơi này cô từng có thể thản nhiên đến bất kỳ lúc nào mà không cần hẹn trước. Chỉ cần thấy bóng dáng cô từ xa, nhân viên sẽ lập tức tươi cười chào một tiếng: “Chị Tô, để em báo cho Tần tổng ngay ạ!”
Tô Dung luôn không để ý đến mấy việc nhỏ nhặt này, cô chỉ đơn thuần nghĩ rằng Tần Hoài Minh chọn nhân viên rất chuyên nghiệp, giỏi nhớ mặt lại làm việc nhanh gọn nữa. Cô gái ấy thông báo cho anh xong, sẽ tận tình nhấn nút thang máy cho cô, cúi đầu chào một cách tinh tế. Trước đây, mỗi tháng cô sẽ đến công ty anh khoảng hai ba lần, chủ yếu là đưa đồ ăn mà cô mới học cách làm. Tô Dung không giỏi bếp núc, đồ ăn lúc thì quá ngọt, lúc lại quá mặn, nhưng Tần Hoài Minh vẫn ăn sạch bách không còn chút vụn nào. Sau đó không quên nhéo lấy chóp mũi bé xinh kia trêu chọc: “Vợ tương lai nấu ăn như thế này, nhà anh lại phải tuyển thêm đầu bếp thôi.”
“Hứ! Người ta cố gắng lắm rồi. Anh chê thì em làm cho người khác.” Tô Dung làm bộ hờn dỗi định bỏ đi, nào ngờ mới bước được hai bước đã bị Tần Hoài Minh tóm lại dễ ợt.
“Ai? Em định nấu ăn cho ai hả, thỏ con? Đời này em chỉ có thể nấu ăn cho một mình anh thôi!” Anh vòng tay ôm lấy eo cô, để cô lọt thỏm trong lòng mình, không ngừng hôn lên vành tai trắng nõn mịn màng. Nụ hôn dần chuyển xuống cổ, bàn tay anh không yên phận luồn vào trong áo chạm vào da thịt mềm mát của cô.
“Tránh ra đi! Đồ sói dê xồm.” Tô Dung phồng má không chịu, mắt liếc nhìn sang cửa phòng còn chưa khóa như muốn nhắc nhở anh thư ký có thể vào bất cứ lúc nào. Những lúc như thế Tần Hoài Minh sẽ chiều theo ý cô đi ra khóa cửa cẩn thận rồi mới quay lại ôm cô tiếp tục cuộc yêu dang dở.
Tô Dung thức tỉnh khỏi quá khứ ngọt ngào kia. Mọi chuyện như mới xảy ra ngày hôm qua thôi, tình yêu của hai người chỉ sau một đêm liền hóa thành mây khói. Thực tại đã cho cô một cái tát thật đau, rằng Tần Hoài Minh chướng mắt cô, nếu cô dám chống đối anh sẽ khiến Tô gia đến cái giường cũng không mua nổi.
“Xin chào, tôi là…”
Nữ nhân viên kia không ngần ngại quẳng cho cô ánh nhìn chán ghét lẫn xem thường khiến Tô Dung nhất thời nghẹn lời, chỉ biết cúi đầu nắm chặt quai túi che giấu ngại ngùng lẫn lo lắng.
“Tô tiểu thư có việc gì?”
Cô lật đật lấy điện thoại đưa tin nhắn ra cho nhân viên xem: “Tôi đến tìm… anh Tần.”
Cô đã không còn thể gọi anh hai tiếng “Hoài Minh” như ngày trước nữa. Tô Dung nén tiếng thở dài, chờ gần năm phút mà nhân viên trước mặt vẫn chăm chăm gõ máy tính, không đếm xỉa gì đến cô. Ấy vậy mà điều duy nhất cô có thể làm là nhẫn nại đợi lời phản hồi, không dám thúc giục nửa lời.
“Người dưới mái hiên phải cúi đầu”.
Cuối cùng nữ nhân viên kia chỉ lạnh lùng hất cằm: “Tầng mười bốn. Đừng đi lung tung đấy!”
“Cảm ơn.”
Tô Dung chậm rãi hướng về phía thang máy, định nhấn nút thì nữ nhân viên khi nãy nhanh nhẹn cầm biển “Cấm vào” màu đỏ hùng hổ đặt ngay trước cửa thang máy. Tô Dung ngỡ ngàng, còn chưa kịp hỏi thì đối phương nhếch môi cười: “Thang máy hỏng rồi. Tô tiểu thư chịu khó đi thang bộ nhé!”
“Thang bộ?”
Đi bộ mười bốn tầng ư?
“Đúng vậy. Không thì cô về đi! Hứ!”
Nữ nhân viên ngúng nguẩy quay đi. Tô Dung mím môi, mắt long lanh cố gắng để không khóc. Chắc chắn đây là chủ ý của Tần Hoài Minh rồi. Anh ghét cô tới mức này sao?
Cuối cùng, Tô Dung chẳng còn cách nào khác ngoài việc ngoan ngoãn bước lên bậc thang. Bên tai vẫn còn văng vẳng tiếng cười chế giễu của các nhân viên đang chứng kiến sự tình.
“Tô Dung, phải mạnh mẽ lên! Mày không được gục ngã.”
Cô nhỏ giọng tự trấn an bản thân. Dù chỉ có một phần trăm khả năng, cô cũng phải thử để cứu lấy Tô gia. Cô không muốn ba phải chạy vạy cầu xin, không muốn mẹ vất vả loay hoay với những việc nội trợ mẹ chưa từng làm, càng không muốn em trai bỏ học làm lưu manh.
Thông qua camera, Tần Hoài Minh và Trình Miên Miên đều chứng kiến hết thảy. Tần Hoài Minh từ đầu đến cuối sắc mặt lạnh lùng, khiến Trình Miên Miên không biết nên nói gì cho đúng. Cô ta khoác túi đi ra cửa: “Anh cứ tự quyết định mọi việc. Em tin anh.”
Hệ thống nhắc nhở cô ta phải biết tiến lùi đúng lúc, không được phép để Tần Hoài Minh cảm thấy bản thân bị kiểm soát ngột ngạt. Vừa hay, cô ta đang muốn xem thử nam nữ chính truyện này sẽ “xé” nhau tan nát đến mức nào.
“Được. Em cứ yên tâm, anh sẽ không để Tô Dung dễ thở đâu.”
Trình Miên Miên mỉm cười, khép cửa lại. Trong ánh mắt cô ta ngập tràn điên cuồng, đáy lòng thỏa mãn tột cùng.
“Hóa ra cảm giác báo thù thật là dễ chịu. Tô Dung, ngày tháng còn dài, tôi muốn cô phải đi lại con đường tôi từng đi.”
[Chủ nhân, cô muốn làm gì tiếp theo?]
[Gần đây có dự án phim nào hấp dẫn không?]
[Phim thì không có. Nhưng có chương trình thực tế rất phù hợp với chủ nhân, xây dựng được hình tượng nữ cường thông minh nhất định sẽ thu hút được sự chú ý.]
[Được! Mi mau đưa toàn bộ thông tin cho ta.]
***
Tô Dung lên được tầng mười bốn đã là chuyện của nửa tiếng sau. Cô bám vào thành cầu thang thở hồng hộc, mặt trắng bệch vì tụt huyết áp, đầu óc cũng hoa lên lảo đảo suýt ngã nhào. Mới “thử thách” đầu tiên mà cô cảm thấy muốn mất nửa cái mạng rồi.
Tô Dung không dám chần chừ, lấy lại được nhịp thở lập tức gõ cửa phòng trước mắt. Bên trong truyền ra giọng nói lạnh nhạt: “Vào đi.”
“Chào… anh Tần…”
“Cô đến muộn như vậy, không có thành ý gì cả.”
“Tôi… tôi xin lỗi…”
Tô Dung không dám kể lể, chỉ có thể cúi đầu nhận lỗi. Tần Hoài Minh hít thở thật sâu, dáng vẻ này của cô thật khiến anh khó lòng bình tĩnh được.
Không phải cô độc ác sao?
Không phải cô chanh chua, được nuông chiều riết quen sao?
Bây giờ cô thường xuyên tỏ vẻ ngoan ngoãn, cam chịu trước mặt anh để làm gì? Muốn anh rủ lòng thương xót ư?
“Nghe nói cô từng tốt nghiệp ngành Thương mại loại Ưu?”
“Vâng.”
“Còn học cùng trường với tôi?”
“Vâng.”
Tần Hoài Minh là đàn anh, hơn cô ba tuổi. Lúc cô ngây ngô, chân ướt chân ráo bước vào trường thì Tần Hoài Minh đã là sinh viên năm tư, danh tiếng ngời ngời. Anh nổi danh bởi bối cảnh bề thế, vẻ ngoài hào hoa phong nhã, năng lực cũng ưu tú. Khi ấy, Tần Hoài Minh tựa nam thần khiến bao thiếu nữ thầm thương trộm nhớ.
“Thế thì năng lực không tồi nhỉ? Vậy mà chấp nhận ăn không ngồi rồi hai năm trời.” Tần Hoài Minh cười có phần giễu cợt, làm lơ ánh mắt như sắp khóc của Tô Dung, nói tiếp: “Đúng là dạng ham ăn biếng làm mà.”
“Anh Tần, rốt cuộc anh gọi tôi đến đây có việc gì? Nếu chỉ để sỉ nhục tôi thì xin lỗi, tôi phải về!”
Tô Dung vội vã quay đi như muốn chạy trốn. Anh ở phía sau gọi giật lại: “Đứng đó! Bước thêm một bước thì ngày mai Tô gia nhà cô đi ăn mày hết đi!”
“Anh!!!”
“Vừa hay công ty tôi đang thiếu một vị trí. Chỉ cần cô ký hợp đồng đi làm thì tôi sẽ giúp gia đình cô.”
Tô Dung tròn mắt không dám tin. Sao anh đột nhiên tốt quá vậy? Cho cô công việc, còn giúp nhà cô nữa?
“... Đi làm thì… có lương không?”
Tần Hoài Minh ngoảnh mặt đi: “Dĩ nhiên là có. Công ty tôi làm đúng luật pháp, trả lương đàng hoàng.”
“Lương bao nhiêu? Làm từ mấy giờ? Công việc là gì?”
Tần Hoài Minh: …
Hừ! Cũng không ngốc lắm nhỉ!
“Mười hai triệu. Làm từ bảy giờ sáng đến sáu giờ tối. Tăng ca tính riêng. Còn về phần công việc…”
Tô Dung không dám thở mạnh chờ đợi lời của anh: “... Là làm trong kho hàng thôi.”
“Kho hàng?”
Tần Hoài Minh rút ra hợp đồng đã chuẩn bị sẵn đặt lên bàn: “Cô cứ xem qua đi. Sau khi ký tên, tôi lập tức giúp Tô gia.”
Tô Dung chậm rãi cầm hợp đồng lên. Quả thật công việc ghi là kiểm tra và sắp xếp hàng hóa trong kho. Kho hàng thì ở ngay dưới tầng hầm, không cần đi đâu xa. Tuy lương hơi ít, nhưng cô có quyền lựa chọn sao?
“Có phải tôi đồng ý đi làm thì anh sẽ giúp nhà tôi không?”
Lần nào cũng hỏi mấy lời này! Nhìn anh giống kẻ nuốt lời lắm à?
“Đúng!”
“Được, tôi ký!”
Giờ dù có là vực sâu vạn trượng thì cô cũng phải nhảy vào thôi. Tô Dung ký tên dứt khoát vào bản hợp đồng, nhìn nét chữ mềm mại ưu nhã Tần Hoài Minh lần nữa cảm thấy nhói lòng một cách khó hiểu.
Đây chẳng phải là điều mà anh muốn sao?
Updated 85 Episodes
Comments
Ngân Khuê
đã nghe danh của khứa này trước khi vào truyện, cũng hiểu tình tiết truyện nên t định sẽ chẳng kích động làm gì.
nhưng cái nết sỉ nhục người ta không tiếc lời thế này thì khéo là ở trong sâu thẳm tâm hồn đã có rồi.
2024-02-27
0
나는 너가 너무 보고 싶어
Tình cảm của n9 vẫn thực sự mãnh liệt.
2024-02-01
0