Dưới sự theo dõi từ Pang, cho dù Chimon cảm thấy hành động này rất ngu xuẩn nhưng vẫn chạm vào Laptop trên bàn: "Tao đã nói là tao không điều khiển được thiết bị điện tử mà, mày coi..."
Máy tính "Tinh" một tiếng báo hiệu đã được khởi động, ngắt dở câu nói của Chimon, nhóc máy móc quay đầu nhìn thành quả do mình làm ra mà chửi thề trong bụng.
Pang đắc ý vì hắn quá rành rọt với năng lực của thằng nhóc này, hắn phải xem hôm nay nhóc ta định kể câu truyện truyền thuyết nào cho hắn nghe.
Chimon tuy rằng hoảng hốt nhưng rất nhanh mắt chữ O mồm chữ A với khả năng mới của mình: "Mày coi tao đăng nhập facebook mà không cần gõ bàn phím luôn này đỉnh không!"
"Mày còn gì để biện minh trước khi bị làm thịt không?" Pang xem như đang bình tĩnh hỏi một câu nhẹ nhàng như thế.
"Trời ơi, coi tao cắt video bằng suy nghĩ luôn này, nhìn nè nhìn nè, tao viết chữ được mà không nhúc nhích gì luôn!" Chimon lạ lẫm với những gì mình làm được, thế là mở hết cái này tới cái kia trong máy tính, căn bản không biết bản thân vừa bị đe dọa từ người bên cạnh.
Màn hình chậm rãi hiện lên mấy chữ: Nanon là thằng ngu.
Bầu không khí im lặng vài giây khi nhóc ngoái đầu xem biểu cảm của thằng bạn, Pang đang nhíu mày nhìn màn hình, chắc lại suy luận cái gì đó.
Nhóc sờ sờ trên đầu mình, không biết thiết bị bắt nhịp sóng não ở đâu nữa: "Ê mày, xem trên đầu tao có con chip hay gì không? Trò này đỉnh quá, tao điều khiển được giống hệt thằng Wave luôn này..."
Bàn tay bị người bên cạnh bắt lấy, mặt hắn giống như không tin vào những gì mình nghĩ, rặn lắm mới hỏi được mấy chữ: "Mày là ai?"
"Wachirawit Ruangwiwat, mày có thể gọi tao là Chimon."
"Chimon là thằng chó nào?"
"Là tao nè ní!"
"Thằng Wasuthorn Worachotmethee đâu?"
"Cũng là tao nè!"
"Tao chưa từng nghe nói thằng Wave có cái tên Chimon này!"
Pang siết cổ Chimon từ đằng sau: "Nói! mày giả làm thằng Wave đến gần tao với mục đích gì?"
Mặt Nhóc rất nhanh tím tái, dùng sức lực yếu ớt của mình đánh vào tay hắn, cầu mong hắn chú ý mà giảm bớt lực giồng trong những khối cơ của mình, giỡn kiểu này là thật sự muốn mạng của nhóc đấy à!
Pang thấy trạng thái dễ dàng bị người khác chế ngự chẳng khác gì thằng Wave như bình thường thì nới lỏng tay, hắn cũng không phải ngu đến mức gây ra án mạng ở đây chỉ vì thằng kia hôm nay dở dở ương ương!
Chimon sau khi được thả thì cúi đầu ho sặc sụa mất một lúc lâu, phải ho cho thằng kia nhận ra rằng hắn mà buông chậm một xíu thôi, là giết chết một sinh mạng luôn rồi chứ không phải chuyện đùa.
Pang đứng chờ thằng nhóc ho xong để hỏi tiếp, thời gian trôi qua cũng kha khá rồi mà vừa mở miệng thằng nhóc lại ho tiếp. Cuối cùng hắn đen mặt đập mạng tay lên bàn: "Mày giỏi thì ho không ngừng tới sáng cho tao xem!"
Chủ yếu là bị làm cho giật mình nên Chimon ngừng ho hoảng hốt nhìn hắn.
Đôi mắt đỏ hoe ươn ướt kia nằm trên gương mặt đáng yêu của thằng nhóc này đúng là một combo chí mạng, ít nhất là đối với hắn, Pang dời tầm nhìn: "Xin lỗi."
"Mày... Khụ khụ... Hung dữ với tao làm gì?"
"Ai kêu mày chơi trò mất trí nhớ gì đó! Tao tưởng mày thích bị hành ra bọ thế này chứ!"
"Nói cái gì vậy không hiểu."
"Nanon là thằng nào? Sao mày lại gọi tao bằng cái tên này?"
"Thì tên mày là Nanon mà?"
"Tao nhắc lại lần nữa, bố mày tên Pang."
"Mày sao vậy? Bị nhân vật Pang hành à?"
"Sao lại gọi là nhân vật Pang?"
Chimon thấy phản ứng của người kia không giống đùa nên nghĩ mình nên nghiêm túc xem xét tình hình hiện tại, thế là nhóc chạm tay vào máy tính, định không dùng năng lực, trực tiếp gõ bàn phím tên Nanon trên mạng, nào ngờ chỉ vừa chạm vào mọi ý định của nhóc đã được thực hiện.
Làm người ta tự tự gượng gạo trong lòng không á!
Để giải thích thân phận của một người nổi tiếng thì cách nhanh nhất là tìm thông tin trên mạng. Ấy thế mà không có bất kì một thông tin nào về cái tên Nanon trong các kết quả tìm kiếm, Chimon thử reset mạng mấy lần màn hình vẫn chẳng có gì thay đổi.
Nhóc đổi thành tìm kiếm tên chính mình, thế là đôi bạn cùng tiến nhận được một kết quả giống nhau như đúc, đó là chẳng có kết quả nào cả.
Bấy giờ nhóc mới hoảng hốt nhìn vào tay mình, xong lại luồng tay sờ mấy vòng vào chân tóc: "Cái của nợ gì thế này? Không có thiết bị thu sóng não nào trên đầu tao à?"
"Thiết bị gì? Lúc tao với mày lăn vòng vòng trên giường thì có cái gì đâu?"
"Vậy sao tao điều khiển máy tính được?"
"Thì mày có năng lực đó mà!"
"Trời đất chứng dám, tao là người bình thường thì làm sao có năng lực dị hợm vậy được. Bộ phim đó chỉ là sự tưởng tượng của tác giả, làm gì có chuyện tao có siêu năng lực đâu."
"Bộ phim nào?"
"The gifted."
"Sao mày lại gọi lớp gifted là một bộ phim tưởng tượng? Vậy lớp gifted mà mày ngồi mỗi ngày là cái gì?"
Chimon vuốt một cái thật chậm từ đỉnh đầu mình vuốt xuống, mong rằng sau khi não mình nghĩ ngơi thêm mấy giây thì bớt ảo tưởng sức mạnh lại. Đợi bình tĩnh hơn rồi mình sẽ không bị chương trình truyền hình thực tế kia cho vào rọ, nếu không fan cười cho không ngóc đầu lên được vì bản thân tưởng mình xuyên không vào cuốn phim mình từng đóng.
Pang khoanh tay, đứng dựa vào bàn xem thằng nhóc kia làm trò hề, đấu kiếm trên giường không lại nên thằng nhóc ta nảy ra ý định đấu trí trên bàn cũng nên. Chuyện này thì anh mày rất tự hào, hoan nghênh cưng trên tất cả mọi phương diện, à trừ việc bắt anh đua hacker với cưng, thì từ trên xuống dưới mỗi chỗ đọ một lần cũng được.
Updated 65 Episodes
Comments