Sau khi kết thân được với cô bạn ăn trộm là A Vy, Minh Thần đã đi kiếm công việc mới vì công việc cũ của cậu là do cô nàng phá tan tành
Minh Thần đi từ cửa hành tiện lợi , quán cà phê, và những nơi đang tuyển người nhưng đều bị từ chối vì chưa đủ mười tám, bọn họ đều nói một cậu " Xin lỗi, chỗ này chúng tôi không tuyển trẻ em " .
Ngồi xuống ghế đá bên cạnh bờ hồ ngắm nhìn những người qua đường cậu cảm thấy giá mà mình có thể quay lại ngày tháng ấy, ngày tháng cậu dùng đôi bàn tay bé nhỏ để níu lấy tay của hai người lớn cùng đi dạo và bàn về bữa tối cho hôm nay.
" Mẹ ơi? Hôm nay mình ăn gì vậy? "
" Là món con thích nhất? đoán xem nó là gì nè? "
" là thịt sườn đúng không ạ! "
" Bingo! Đáp án chính xác "
Một cuộc hội thoại nhỏ của hai mẹ con đi ngang qua , cậu nhìn vào hai người ấy rồi lại thẫn thờ ngồi đó.
Một lúc lâu, cậu nghe thấy trong một con hẻm có tiếng quát tháo, chửi vang ra bên ngoài . Vì bản tính tò mò, Minh Thần bước đến bên cây cột, đứng nép ở đó để quan sát tình hình nếu là bắt nạt cậu cũng sẽ cầm điện thoại mà chuẩn bị báo cảnh sát.
Trong con ngõ ấy, bóng điện bị vỡ, ánh sáng mập mờ chỉ có thể dựa dẫm vào ánh hoàng hôn chiếu vào, một đám người to con , lực lưỡng đang ức hiếp một thiếu niên với thân hình mảnh mai.
Bọn họ liên tục đánh đập, chửi mắng, túm lấy cổ áo của thiếu niên ấy rồi cười cợt nhả trước sự nhục nhã của người đó, tiếng cười của họ làm cho Minh Thần nhớ về những ngày tháng không mấy tốt đẹp ....
<< 1 năm trước >>
- Tại Trường học-
" Không uổng công mình đã học ngày học đêm chỉ để thi đậu vào trường này với tư cách là thủ khoa toàn khối "
Minh Thần mười sáu tuổi, học sinh năm nhất của trường top 1 quốc gia. Khi cậu đang nhìn ngắm cảnh vật xung quanh và tìm lớp của mình thì cậu đột nhiên va phải một người trước mặt. Theo bản năng cậu nhanh chóng đứng dậy cúi người và nói:
" Xin lỗi bạn, do mình đang mãi nhìn nên không để ý đến phía trước . Mong bạn bỏ qua cho! " .
Cậu học sinh quay lại và nhìn vào Minh Thần người đang lịch sự cúi đầu xin lỗi . Ngay tức thì hắn ta nắm lấy tóc của cậu kéo lên khiến cậu đau đớn mà phải nhăn mặt lại, ánh mắt hắn ta trông thật đáng sợ.
Minh Thần cố gắng giãy giụa để thoát khỏi cảnh trên không nhưng không thành vì người trước mặt cậu quá mạnh, không thể làm được gì..
Hắn ném cậu xuống đất một cách mạnh bạo, chứ để cậu đứng lên, kêu cứu hắn đã liên tục tung những cú đá vào bụng cậu , những cú đá giã man ấy liên tục đâm vào bụng cậu . Cậu cảm tưởng cơn buồn nôn ập đến , đau đến mức cậu chỉ có thể cố gắng chặn giảm thiểu sức mạnh của những cú thúc vào bụng đó vì cậu không thể chống lại được tên quái ác này, đám đông xung quanh không hiểu gì cũng vây lại để xem đánh nhau.
Một số người đã chạy đi báo giáo viên , số người còn lại cầm điện thoại quay video và hú hét thật to để cổ vũ cho con quỷ đấy. Số người thấy chán nản khi cậu không đánh trả lại mà đứng im chịu trận.
Được đà lấn tới, khi được các học sinh cổ vũ , hắn liền hăng hái dùng thêm cả tay đấm liên tục vào mặt cậu. Minh Thần chỉ biết ôm người, co lại như một bản năng để tự vệ cho bản thân.
Một lúc sau giáo viên cũng đến
- Tại phòng giáo viên-
" Các em nói xem, tại sao lại đánh nhau khi chỉ vừa mới nhập học? "
Minh Thần mặt mũi đầy vết thương, chân tay bị băng bó . Cúi gầm mặt xuống vì cậu không thể nói nên lời khi người đứng cạnh cậu là một tên bị lưu ban nhiều năm do có tiền sử bạo lực , hút thuốc và dùng hàng nóng.
Cô giáo nhìn vào cậu và quay sang nhìn vào hắn ta, thở dài đầy ngán ngẩm.
" Triệu Bá Viên , viết bản kiểm điểm 2000 chữ rồi nộp cho cô, em sẽ bị đình chỉ hai tuần"
Cô giáo nhìn vào Triệu Bá Viên , cái cách cô làm chỉ là làm theo luật cũng như để bảo vệ danh tiếng của trường cũng không thể đuổi học được hắn vì hắn là con của nhà tại trợ lớn nhất cho trường.
Cô quay sang nhìn vào cậu thiếu niên bị đánh không ra hình người, ánh mắt đầy thương cảm cho số phận của cậu.
Cô nói tiếp :" Minh Thần, em là thủ khoa của trường mới ngày đầu đã vào đây gây sự em cũng sẽ bị phạt viết bản kiểm điểm 2000 chữ nhưng phải viết cả bản tường trình, tường trình lại sự việc cũng như là cô sẽ cho em ở nhà tịnh dưỡng rồi sau đó mới đi học trở lại"
Minh Thần như muốn giải thích nhưng lại thôi khi nhìn vào ánh mắt lườm của Triệu Bá Viên, cậu cúi người xuống tay đan xen vào nhau như một con chó đầy thảm hại, tuyệt vọng và bất lực...
<< 2 Tuần Sau >>
Vì vết thương quá nặng cùng với bị tổn thương tâm lý cậu đã xin giáo viên thêm một tuần để dưỡng thương.
Vết thương đã khỏi nhưng những ám ảnh về ngày đầu nhập học vẫn luôn thường trực trong tâm trí khiến cậu không tài nào thoát ra được.
- Tại lớp học -
" Biết tin gì chưa, ngay ngày đầu nhập học ấy cậu ta đã."
" Nghe nói thủ khoa gây sự với đại ca của trường đấy! "
// những tiếng lời ra tiếng vào của các học sinh //
Minh Thần bước vào lớp nhìn vào ánh mắt của các bạn học, cậu sợ hãi, run rẩy và nhịp tim không ổn định . Cậu cảm thấy căng thẳng ngay tại chính lớp của mình , Đột nhiên có một người hét to lên
"Này! Minh Thần, nghe nói cha mẹ mày chết rồi đúng không? "
"... "
// một sự im lặng đến đáng sợ //
"... "
" Mày mồ côi đúng không? Lên tiếng đi thủ khoa ! "
Minh Thần ngước nhìn lên phía bàn cuối, nhìn vào hắn, cậu ta đã vô tình bật trúng công tắc của Minh Thần.
" Ai là người tung tin tôi không cha không mẹ? "
Cậu hít một hơi rồi nói tiếp :
" Cha tôi đang làm công tác nước ngoài, còn mẹ tôi bà ấy là một người phụ nữ xinh đẹp và đảm đang biết phụ giúp cho gia đình. Nếu mấy người không tin thì gọi cho cô giáo"
Sau câu nói của Minh Thần, tất cả học sinh đều sợ hãi, ai nấy đều ớn lạnh cả sống lưng trước câu nói đỗi bình thường
Cậu trải qua cuộc sống bình yên cùng với các bạn đồng trang lứa, tuy vẫn còn vài người không phục nhưng họ cũng không dám động vào cậu. Vài ngày sau cậu vẫn đến lớp như bình thường thì...
" Ào... ào.. ạt.. leng keng! "
// Tiếng nước cùng với xô rơi xuống //
Người cậu ướt từ trên xuống dưới khi cậu chưa kịp phản bát thì nghe thấy cái giọng nói quen thuộc ấy.
" Uầy, người bị dính bẫy là thủ khoa của khối mình kìa! "
Là hắn ta Triệu Bá Viên, tên đã đánh cậu ngay ngày đầu nhập học.
Lý do hắn xuất hiện ở đây là vì bị lưu ban nên phải xuống đây học cùng, hắn không xuất hiện trong vài tuần vì hắn đã bị cha mẹ giáo huấn và cấm túc dù đã hết thời hạn đình chỉ.
Ác mộng của cậu chính thức bắt đầu từ đây
Hắn ta tiến tới nắm lấy vai của Minh Thần và thì thầm vào tai cậu " Biết điều thì ngoan ngoãn đi nếu không muốn bị tao đập! "
Nghe được câu nói đầy hăm dọa, cậu nghĩ cho tương lai của mình nhẫn nhục chịu đựng làm trò tiêu khiển của Triệu Bá Viên trong suốt năm đầu tiên cậu đến trường.
Thật may làm sao, hắn ta học được vài tháng thì gia đình hắn ta phá sản nên không thể tiếp tục ở lại trường. Hắn đã bị đuổi học
Như một sự giải thoát khỏi cái lồng gai, Minh Thần đã quay lại dáng vẻ mà một thiếu niên thường có , nhưng tâm trí của cậu vẫn luôn bị ám ảnh vì những ngày phải sống trong địa ngục, trong chính ngôi trường mình hằng ao ước được vào.
"... "
<< Quay trở lại hiện tại >>
Tiếng vỡ đã làm cậu bừng tỉnh, nhìn vào cậu ta, khiến cậu đã vô thức nhớ lại những chuyện không vui.
Minh Thần cầm điện thoại bật còi báo động của cảnh sát khiến bọn côn đồ đành phải chạy trốn. Minh Thần nghĩ gọi cảnh sát thì lúc đến chỉ có thể nhận xác của cậu ta thôi.
Cậu thiếu niên nhìn về phía cậu như thể đã biết được tất cả chỉ là một màn kịch để qua mắt bọn côn đồ nhằm cứu cậu ta. Minh Thần tiến tới để nhìn rõ khuôn mặt của người bị hành hạ nãy giờ.
Cậu ấy có một đôi mắt hai màu, với mái tóc đỏ lấp lánh dưới ánh mặt trời, đỏ rực rỡ ,thân hình đầy vết thương, máu vẫn còn đang chảy nhưng vẫn có thể biết cậu có một làn da trắng, xinh đẹp như một con búp bê đựng trong tủ kính đặt ngay ngắn trước viện bảo tàng để những người xung quanh ngắm nhìn.
Một vẻ đẹp đáng ra phải xuất hiện trên người một cô gái nhưng nó lại được mang bởi một người con trai .
Ngay từ khoảng khắc đầu tiên gặp, cậu dường như nhận ra mảnh ghép đang trống rỗng trong tim cậu dần đc lắp đầy.
" Cậu... Tên của cậu? "
Người con trai bí ẩn bất ngờ nhìn vào cậu nói một cách trống không khiến cậu vô thức trả lời
" Minh Thần, là tên của tôi "
" Hiểu rồi !"
Cậu ta im lặng, đôi mắt thể hiện đầy sự mệt mỏi , ngay sau đó đôi mắt ấy nhẹ nhàng nhắm xuống như thể rũ bỏ được mọi thứ. Minh Thần thấy vậy liền cõng cậu ta đến bệnh viện gần đây để chữa trị
Vài tiếng sau, Bác sĩ bước ra và nói với cậu
" Cậu là người nhà của bệnh nhận sao? "
" Cũng không hẳn ạ, tôi chỉ là tình cờ gặp thôi"
" Cậu ta đã qua cơn nguy kịch, tuy nhiên cần để lại bệnh viện để chữa trị và phục hồi lại sức, cậu đi theo tôi xuống kí vào hóa đơn khám bệnh "
Không ngờ chỉ trong một tuần, cậu mất tiền do phải đóng phạt bây giờ lại mất tiền cho một người con trai mà cậu không hề quen biết . Cậu ngồi một góc ở ngoài phòng bệnh, ngắm nhìn cậu ta ngủ say bất giác nghĩ.
" Giá mình tới sớm hơn một chút "
Minh Thần nhận ra trái tim trống rỗng của cậu có thể được người con trai này lấp đầy .
Updated 45 Episodes
Comments
𝐓hiên 𝐃ương☂
Những thứ mà cô gái hằng ao ước giờ mà ko có đc.
2024-10-13
0
𝐓hiên 𝐃ương☂
:)) đọc mà tức á tr:)) lỡ đụng xl rồi có cần lm đến v ko? Ko còn là con người à?
2024-10-13
0
𝐓hiên 𝐃ương☂
trời ơi sao giỏi quá v🤧nhìn chỉ bt ước
2024-10-13
0