Tôi vẫn không thể nhúc nhích thêm chút nào. Đột nhiên nhân viên và trợ lý chạy từ trong ra đuổi đám antifan và phóng viên đó đi, can ngăn họ để bảo vệ cho tôi. Mọi người kéo tôi vào trong công ty để tránh bị tấn công.
"Chị không sao chứ?"
"Sao chị không làm gì mà cứ đứng đờ ở đó vậy?"
Tú Linh: Chị..biết làm gì giờ chứ..
"Chị đừng lo quá. Chúng ta đều biết bộ mặt giả tạo của cô ta mà. Sớm muộn sự thật cũng được phơi bày thôi, cô ta sẽ phải chịu quả báo cho những gì mình gây ra"
Tú Linh:....chị không chắc nữa. Em thấy đấy, họ vốn đâu cần biết sự thật là gì..
"Không phải đâu, do họ chưa nhìn thấy được bộ mặt của con cáo già đội lót cừu non kia thôi"
Tú Linh: Chị sẽ cố gắng không để ảnh hưởng đến mọi người.
Tạm thời tôi lên văn phòng công ty để tránh đám biểu tình đó. Và tôi vẫn hy vọng rằng là tôi có thể tìm ra đoạn video gốc để giải oan cho bản thân mình, lấy lại danh dự cho công ty. Tôi tiếp tục gọi cho quản lý toà nhà nhưng vẫn không có hồi âm. Tôi nghĩ mình cần làm một điều gì khác nếu không thể chứng minh sự trong sạch của bản thân. Tôi sẽ lên một kịch bản, tạo ra một show giải trí mới. Tìm cách pr cho nó trở nên phổ biến trên cộng đồng mạng. Chuyện đã xảy ra rồi, đến một lúc nào đấy nó cũng sẽ chìm xuống lại. Việc của tôi là chứng minh khả năng của bản thân để tiếp tục được ở lại công ty. Có lẽ show ghép đôi hẹn hò sẽ là một chủ đề hot thu hút giới trẻ hiện nay. Tôi bắt đầu tìm hiểu về các show như thế và tìm cho mình một nguồn cảm hứng sáng tạo để tạo nên những sự khác biệt hơn so với các show hiện nay, một cái gì đó đặc biệt khiến người ta vừa nhìn đã thấy tò mò muốn xem.
Tôi đã ngồi cả ngày như thế cho tới tối muộn, tới lúc công ty không còn một ai mới dám rón rén bước ra ngoài. Mặc dù giờ này đã tối muộn không còn ai đứng trước cửa công ty như hồi sáng nhưng cảm giác sợ hãi lúc ấy vẫn đeo bám tôi. Tôi vẫn chùm kín mít, che hết mặt lại và đi xuống lấy xe. Đột nhiên chuông điện thoại của tôi reo lên, nhìn vào dòng số quen thuộc ấy tôi mừng đến mức nước mắt rơm rớm rồi. Cuối cùng quản lý toà nhà đã liên lạc với tôi. Tôi vội vã nghe máy:
"Cô là ai vậy? Tôi thấy cô đã gọi cho tôi rất nhiều lần cả ngày hôm nay."
Tú Linh: Dạ vâng. Cảm ơn anh đã liên lạc lại với tôi. Có thể cho tôi hỏi một chút là camera giám sát toà nhà bên anh vẫn luôn hoạt động đúng không?"
"Đúng vậy. Có chuyện gì sao?"
Tú Linh: À thật ra tôi ở bên đoàn phim hôm trước tới đó quay. Có thể cho tôi xin những đoạn video quay lại được lúc đấy không? Chúng tôi muốn kiểm tra một số thứ, mong anh giúp đỡ.
"Chiều mai cô rảnh chứ?"
Tú Linh: Dạ...?
"Đến gặp mặt tôi. Chúng ta nói về việc này. Tôi không thể tùy tiện gửi cho cô toàn bộ những video đó được"
Tú Linh: Dạ vâng, vậy tôi sẽ sắp xếp đến gặp anh vào chiều mai
"Địa điểm và thời gian cụ thể một lát tôi sẽ nhắn cô."
Tú Linh: Vâng, cảm ơn anh rất nhiều.
Cúp máy xong tôi liền thở phào một hơi nhẹ nhõm, thật mừng vì những điều tôi hy vọng đã đến với tôi. Tôi liền vào xe và trở về nhà mình mà không hề hay biết có người đang núp gần đấy, nghe toàn bộ cuộc nói chuyện của tôi.
Về tới nhà tôi mệt mỏi ngồi sụp xuống ghế sofa và thở một hơi dài.
Tú Linh: Chuyện này có lẽ sắp kết thúc rồi.
.
.
.
Chiều ngày hôm sau..
Tú Linh: Xin chào, tôi là người hôm qua đã gọi điện cho anh- đưa danh thiếp
Để tăng thêm độ tin tưởng và để quản lý không nghĩ tôi ở một bên lừa đảo hay ở một băng nhóm xấu nào đấy thì tôi đã đưa cả thẻ công ty của mình và thẻ ra vào công ty
Quản lý toà nhà liền nhìn vào kiểm tra ba cái thẻ mà tôi đưa
"Có vẻ cô đúng là người bên đoàn phim đó rồi"
"Đi theo tôi."
Tôi đã được dẫn tới phòng CCTV- nơi có thể xem được toàn bộ các camera trong toà nhà.
"Đây là camera khu vực đấy, có 2 cái camera từ hai phía khác nhau."
"Cậu mở lại lịch sử camera của ngày hôm qua cho cô ấy xem"- nói với người phụ trách quản lý camera ở đấy
"Theo quy định thì chúng tôi không thể giao nó cho người khác. Cô chỉ có thể xem ở đây thôi."
Tú Linh: Dạ không sao, cảm ơn quản lý rất nhiều.
Tôi lại tiếp tục ngồi lại đấy cả tiếng đồng hồ để check xem đoạn video quay lại được lúc đấy. Tôi đang cảm thấy hoang mang vì mãi không thể thấy đoạn video đấy đâu thì đột nhiên tôi phát hiện ra thời lượng giữa các đoạn video trong này không đều nhau. Có 2 đoạn thời gian quay cách nhau hẳn hơn một tiếng. Mỗi video ở đây đều được ghi hình trong vòng khoảng 1 tiếng và được tách đều ra trong ngày. Tức là đã có một đoạn video bị xoá, nó không thể nào tự biến mất hay đột nhiên bị lỗi mỗi lúc đấy sau đó lại có thể tiếp tục ghi hình được.
Tú Linh: Cho tôi hỏi camera của mình có hay thường bị gặp trục trặc lỗi kỹ thuật không?
"Dạ không. Sáng nào tôi cũng đều đi kiểm tra một lượt quanh toà nhà"
Tú Linh: Vậy tại sao 2 video này thời điềm lại cách nhau xa quá vậy? Rõ ràng là đã có một video bị xoá đi
"Điều này thì...tôi thực sự không biết chắc chắn.."
Lúc này tâm trạng tôi đã trở nên lo lắng lắm rồi. Đây là hy vọng cuối để có thể giải oan cho bản thân mình rồi. Tôi cố gắng trấn an bản thân và nghĩ cách.
Tú Linh: Có thể khôi phục video nếu đã bị xoá không?
"Cái này thì có khả năng được. Nếu nó chưa bị mất cách đây không lâu."
Tú Linh: Vậy anh có thể giúp tôi làm việc đấy không?
"Để tôi thử nhưng tôi không hoàn toàn chắc chắn về việc đấy"
Tú Linh:......anh có thể cho tôi xin một cốc nước được chứ
"Được thôi. Đợi tôi chút, tôi ra ngoài lấy"
Ngay khi cậu đấy bước ra ngoài và đóng cửa phòng lại thì tôi nhanh chóng lấy điện thoại quay lại đoạn video có thái độ hống hách của cô ta trước đấy. Dù đã bị mất một nửa vì không có video sau nhưng tôi nghĩ nó cũng phần nào giúp chứng minh rằng cô ta không phải là nạn nhân.
Updated 21 Episodes
Comments