Triệu Giai Nhân và Hạ Vĩnh Thành đang ngủ ở trong phòng, cô vẫn chưa ngủ được vì những ý tưởng trang trí liên tục nảy ra trong đầu. Cô có hơn mười ý tưởng khác nhau để trang trí ngôi nhà, sau khi loại bỏ vài ý tưởng quá lòe loẹt không hợp với Hạ Vĩnh Thành, cô vẫn còn ba lựa chọn và chưa quyết định được. Cứ như thế đến tận hai giờ đêm cô vẫn chỉ nhắm mắt và chưa đi vào giấc ngủ sâu.
Lúc này bỗng có tiếng động nhỏ ở ngoài phòng khách, Triệu Giai Nhân thắc mắc không biết tiếng động này từ đâu phát ra. Cô tin tưởng vào an ninh của khu vực này cũng như của chính ngôi nhà nên không nghĩ là có trộm.
Một lúc sau lại nghe thấy tiếng động đó lần nữa. Lần này, Triệu Giai Nhân chắc chắn rằng mình không nghe nhầm, chắc chắn là có gì đó ở ngoài phòng khách. Cô nhìn sang Hạ Vĩnh Thành, có lẽ hôm nay anh đã có một ngày làm việc vất vả nên ngủ say không biết gì cả.
Tiếng động lại vang lên lần nữa khiến Triệu Giai Nhân thấy mình không thể nằm yên. Cô lo sợ rằng phải chăng trong nhà có chuột, nếu như thế thì phải bắt nó ngay trước khi nó kịp sinh con đẻ cái. Nhưng nghĩ lại thì cũng không hợp lý, tiếng chuột không thể lớn như vậy được.
Phải chăng là chuột siêu to khổng lồ, như vậy thì có vẻ rắc rối. Nhưng cô cũng không nghĩ việc này khả thi. Đoán mò cũng không được gì, Triệu Giai Nhân quyết định xuống giường để sang phòng khách xem tình hình.
Dù đoán là không phải trộm nhưng để an toàn, Triệu Giai Nhân vẫn đem theo bình xịt hơi cay bên mình. Cô rón rén mở cửa để không ảnh hưởng giấc ngủ của Hạ Vĩnh Thành. Đứng trên hành lang, cô lắng nghe âm thanh lần nữa và chắc chắn tiếng động này phát ra từ phòng khách.
Nếu là chuột thật thì Triệu Giai Nhân chỉ mong chúng đừng gặm bức tranh mới mua của cô. Triệu Giai Nhân bước tới phòng khách và từ từ mở cửa ra. Cô thò tay vào bật đèn và bước vào trong.
Mọi thứ vẫn không hề dịch chuyển, cũng không có gì lạ. Cô bước vào trong đóng cửa sau lưng lại và nhìn kĩ một vòng xung quanh. Không có con chuột nào, cô cẩn thận quan sát ở dưới cả gầm tủ.
“Nếu không phải chuột thì tiếng động này là từ đâu ra? Chẳng lẽ mình thức khuya quá nên sinh ảo giác à?” Triệu Giai Nhân cảm thấy lo lắng. Đây không phải lần đầu cô mất ngủ, những lần trước cô đều không nghe thấy tiếng động lạ. Triệu Giai Nhân từng nghe nói tới việc khủng hoảng tâm lý trước hôn nhân, chẳng lẽ đây là một dấu hiệu?
Cô tự cười bản thân đã suy nghĩ quá nhiều, cô và Hạ Vĩnh Thành rất hòa hợp, họ cũng không gặp khó khăn về gia đình hay tài chính thì đâu có lý do gì để khủng hoảng.
Triệu Giai Nhân đứng ngắm bức tranh một lúc, cô cũng không hiểu vì sao mình làm thế, có lẽ do đêm tối quá chán nên mới đứng xem tranh thế này. Cô cảm thấy một luồng khí lạnh bốc ra từ đó khiến Triệu Giai Nhân rợn người. Vào hai giờ đêm thì việc thấy lạnh cũng không phải là quá lạ, nhưng Triệu Giai Nhân biết cảm giác này không phải cái lạnh bình thường. Cô nhớ lúc còn cùng với Đường Mộc Nhi đồng hành trong việc trừ ma, cô không ít lần cảm nhận được cái lạnh này. Và cô càng không thể quên được thứ cảm giác này ở làng Bồng Lâm. Đây chính là cảm giác khi tiếp xúc với âm khí.
Đèn bỗng nhiên vụt tắt khiến cô hoảng hồn. Triệu Giai Nhân chưa bao giờ nghe nói căn nhà này có ma, và họ cũng đã dọn đến đây gần một tuần mà không có chuyện gì xảy ra. Nếu như vậy, chẳng lẽ là do bức tranh này?
Cách đây không lâu, ở thành phố Hồng Lâm bên cạnh cũng có một hồn ma ở trong bức tranh. Triệu Giai Nhân quay người lại định bỏ ra khỏi phòng thì đã thấy một người phụ nữ đứng trước mặt cô.
Theo phản xạ, Triệu Giai Nhân đưa bình xịt hơi cay xịt về phía đó. Nhưng người phụ nữ này đúng là ma, cô ta không hề bị ảnh hưởng bởi hơi cay. Trong bóng tối, Triệu Giai Nhân vẫn có thể nhìn rõ được hình dáng của cô ta. Đó là một người phụ nữ ngoài ba mươi với mái tóc đen dài. Cô ta mặc một chiếc váy trắng, nhưng không giống kiểu dáng của người phụ nữ trong hình. Điều đáng sợ là gương mặt với nước da trắng toát và đôi mắt đầy vẻ điên loạn của cô ta, khiến cho ngoại hình chung giống hệt những ma nữ mà người ta thường đồn đại.
Triệu Giai Nhân muốn hét lên, cô biết một người bình thường như cô không có khả năng để chống lại hồn ma. Cô cần Hạ Vĩnh Thành gọi cho Tạ Lâm hoặc Đường Mộc Nhi. Thế nhưng cổ họng cô không thốt lên được dù là câu thều thào. Hồn ma nhìn cô với vẻ thỏa mãn, cô ta rõ ràng vốn muốn bắt cô. Sau đó cô ta sẽ làm gì? Giết cô sao?
Triệu Giai Nhân mất dần sức lực và làm rơi bình xịt hơi cay xuống chân, nó lăn dần sang gầm tủ. Cô chỉ còn nhận thấy cơ thể mình như hóa thành không khí và trôi dần về phía bức tranh.
Updated 30 Episodes
Comments