Bác sĩ thiên tài

Đi dọc hành lang,Nam nhìn theo dáng Huy đang đi phía trước mình mà thầm cảm thán :

"Đẹp.... cả dáng đi cũng đẹp nữa..... nhưng mà mình bị làm sao dị nè !"

Một lúc sau thì cũng đến phòng phẫu thuật, thực tập sinh chỉ được đứng bên ngoài quan sát, nhưng cũng gọi là may mắn lắm vì được chứng kiến cảnh tượng tiên nhân hồi sinh người từ cõi âm tào trở về.Nam và Tùng quan sát chăm chú không bỏ sót một chi tiết nào cả.

"Mày có thấy gì không ?".Tùng hỏi Nam một cách nghiêm túc

"Thấy gì?"Nam tò mò hỏi lại

"Nhìn sắc mặt của các bác sĩ khác đi, có vẻ bệnh nhân này là một ca lành ít dữ nhiều đó!".Tùng vừa giải đáp vừa suy tưởng bảo Nam

Nam cũng lặng lẽ,hồi hộp quan sát , và thật đáng kinh ngạc khi Cậu vô tình nhìn Huy,anh điềm tĩnh một cách đáng kì vọng,anh không nói gì, không nhìn sắc mặt người xung quanh, chỉ thấy anh sau bao nhiêu bước sát khuẩn khử trùng bước vào đã lặng lẽ quan sát tổng thể bệnh nhân và thầm kết luận xong trong đầu.Huy cầm dao mổ rồi điều hành ca phẫu thuật rất cẩn trọng:

"Đưa tôi dao mổ..... kìm.......kim khâu...... cắt chỉ...". Huy tiến hành phẫu thuật nhanh chóng trong vòng 2 tiếng hồi hộp căng thẳng,lo lắng của người nhà bệnh nhân , để rồi cả mổ thành công trong sự tán thưởng, kính nể của mọi người

Ấy rồi Nam nhìn Huy mà không biết sau này sự kính trọng,sùng bái của mình sẽ biến thành tình yêu lúc nào không hay.Tùng gõ vào đầu Nam cười hỏi:

"Ca phẫu thuật thành công rồi, cậu không đi gặp trưởng khoa à... đứng nhìn ngẩn người thế"

Cả hai bước đến cửa phòng phẫu thuật chờ đợi trưởng khoa Huy, nhưng vô tình nghe được vài lời bàn tán của người nhà bệnh nhân, khiến cả hai bị sốc ngỡ ngàng:

"Đây là hở van tim đấy,sơ xuất một xíu thôi là con trai mình sẽ ra đi mãi mãi đấy, không ngờ ông trời thương vợ chồng mình vẫn có thể gặp được bác sĩ trẻ tuổi mà tài năng như thế ! Không biết chúng ta phải làm gì để báo đáp nữa " . Nghe có vẻ đây chính là ba mẹ của bệnh nhân, nhưng nghe nói đến hở van tim khiến Nam và Tùng há hốc mồm

Nam kéo Tùng ra một góc thì thầm:

"Tao không nghĩ là anh ấy giỏi hơn tao nghĩ nữa,anh ấy liệu có phải thần tiên chuyển kiếp không ta?"

"Mày đọc kiếm hiệp nhiều quá hả... người ta giỏi vì người ta là thiên tài bẩm sinh đấy... từ lúc anh ấy trở thành bác sĩ đã cứu thành công vô số ca khó rồi, mày chưa nghe danh tiếng trong nghành của trưởng khoa à ".Tùng nhìn Nam vừa cười vừa đáp rồi lại nói tiếp như đang kể về thần tượng của mình

Cả hai cứ nói mãi mà không biết rằng đằng sau lưng họ đã có một bóng dáng người cao, đầy khí chất đứng đó nghe toàn bộ cuộc hội thoại.

Cả hai ngừng nói và quay lại chỗ cũ để gặp Huy, nhưng chẳng thấy hình bóng người nào nữa cả.Mải nói chuyện mà mọi người đã rời đi hết,cả hai co dò chạy về khoa tim mạch thì có một giọng nói cất lên gọi Nam:

"Nam! Cậu gặp tôi một lát đi".vâng đó là Huy ,Huy cất giọng hơi trầm về phía Nam như có chuyện gì đó muốn nói

"Hả!..... trưởng khoa....anh....anh... tìm em à?". Nam kinh ngạc, nhưng vẫn tiến về chỗ Huy

Tùng nhìn cả hai rồi cười mỉm như có vẻ lại hình dung ra cái gì đó.Nhưng rồi bước đi tiếp vào trong phòng.

"Anh có việc gì cần nhờ em hả?". Nam không kiềm chế nổi cảm xúc vui mừng, đôi mắt mở tròn xoe,long lanh nhìn lấy khuôn mặt Huy.Mặt đối mặt , khoảng cách gần đến kì lạ

"Thấy sao... tôi có lợi hại không!?". Huy mặt lạnh hỏi Nam

"lợi hại lắm ạ!".Nam vui vẻ đáp lại, nhưng vẫn để ý xem phản ứng của Huy

Huy có vẻ hơi nhíu mày.... nhưng vấn hỏi tiếp:

"Cậu không thể khen tôi nhiều hơn được hả, lúc nãy không phải cậu sùng bái tôi lắm sao?"

"Anh.....anh....anh" . Nam ấp úng nói không rõ lời.

"Tôi làm sao? Cậu nói lớn như thế mà, tôi cách xa một quảng vẫn nghe rõ được đấy!".Huy cười nhẹ, có chút xíu đùa vui

Nam hơi đỏ mặt, có chút xấu hổ, giọng nói cũng trở nên rất nhỏ,thậm chí là lắp bắp không thành lời:

"anh nghe hết rồi ư,em.....em....em đi trước đây.... hẹn gặp anh ở phòng làm việc."Nói rồi Nam chạy nhanh về phía khác như trốn tránh Huy

Thấy Nam vội vã như vậy,Huy cười ám muội rồi kéo lấy áo Nam không cho cậu bỏ chạy.Huy giữ chặt áo kéo nhẹ về phía mình, rồi khẽ thì thầm:

"Tối nay chờ tôi tan ca, chúng ta đi ăn tối nhé". Huy nhẹ nhàng rót vào tai Nam khiến cậu đỏ chín mặt

"Ăn... ăn tối với trưởng khoa ư....em ...em không thể".Nam xấu hổ lấy tay che lại cặp má đỏ của mình, rồi ấp úng đáp

Thấy thế Huy tiếp tục nói, lần này cậu nói với giọng điệu mập mờ, gây tò mò khó chịu vô cùng:

"Cậu nhớ câu hỏi trong thang máy lúc sáng chứ.... thống nhất chờ tôi ở bãi đỗ xe.".Nói xong Huy buông áo Nam, rồi giả bộ mặt lạnh rời đi trong sự hoang mang,tò mò của Nam

Nam nhìn theo bóng dáng rời đi của Huy mà tự mắng mình :

"Cái đồ ngốc này, mày nhiều chuyện quá làm gì không biết".Nói xong cậu vả vào cái mỏ của mình, rồi thầm cầu nguyện tối nay sẽ là một buổi tối thật bình thường

Tối đó, đến giờ tan ca Huy đi xuống bãi đậu xe với tâm trạng vui vẻ hơn mọi khi.Khi nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé,xinh xinh của Nam,anh bất giác cười tươi tự nói với mình:

"Lâu rồi không gặp .... tiểu bảo bối của tôi".Rồi Huy nhanh chóng bước đến phía Nam, kéo tay cậu ngồi lên xe

...----------------...

...----------------...

Hot

Comments

EnMas Sahaphap

EnMas Sahaphap

anh ta mê con bé rồi đúng không, còn bài đặc giả bộ lạnh lùng boy nữa chứ 🤣

2024-10-10

1

EnMas Sahaphap

EnMas Sahaphap

sao giống tổng tài bá đạo quá dị ta:)))))

2024-10-10

1

EnMas Sahaphap

EnMas Sahaphap

câu hỏi rất dễ thương nhưng sao cái mặt của anh nó lạ dị:)))

2024-10-10

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play