Hồi ức

Giữa dòng xe qua lại tấp nập, phố Hà Nội rực rỡ bởi ánh đèn đường.Huy phóng chiếc xe chở Nam đến trước một nhà hàng 5 sao có vẻ là rất sang trọng và nổi tiếng ở đây. Nhà hàng mà cứ ngỡ khu nghĩ dưỡng cấp cao, có đủ mọi thứ. Huy đậu xe vào bãi đỗ, rồi bước xuống xe lịch thiệp mở cửa cho Nam:

"Mời quý công tử xuống xe ha". Huy cười trêu đùa , làm Nam đỏ mặt ngại vô cùng không giám xuống xe mà ngồi im phăng phắc

"Cậu không xuống, để tôi bế cậu xuống". Huy nhìn nhếch miệng cười ám muội

Thấy Huy tính bế mình thiệt, Nam phóng xuống xe như bay rồi chạy vụt về phía cửa nhà hàng.Huy hơi đớ người, chốc sau cũng đi theo Nam vào.

"Nhà hàng 5 sao này tốt vậy mà ế dữ dậy trời".Nam nói lẩm bẩm một mình

Đang loai hoay ngó nghiêng, thì Nam nghe được một câu nói khiến cậu sốc xỉu, đóng băng tại chỗ:

"Tôi bao toàn bộ rồi, cậu ngắm thoải mái!".Giọng nói của Huy thốt lên phía sau lưng Nam

Nam không tin vào tai mình ,ngờ vực hỏi:

"Bao toàn bộ?". khó hiểu vô cùng , Nam choáng váng.

Huy gật đầu, nhanh tay nắm chặt tay Nam đi về phía chiếc bàn có ánh nến lung linh lãng mạn. Sau đó Huy kéo ghế lịch sự mời Nam ngồi,chu đáo từng chi tiết nhỏ.

Nam ngồi xuống, đang tính nói cái gì đó thì Huy đã ngỏ lời trước:

"Bất ngờ chứ, cũng lâu rồi không gặp, chắc em đã quên tôi". Cười trừ, câu từ ẩn ý

"Lâu? Chúng ta đã quen nhau rất lâu ư?sao em không nhớ chứ?". Nam hỏi kĩ, vừa nói vừa nhìn Huy chờ hồi đáp

Huy lại lặng người, suy nghĩ trong chốc lát, hai mắt khẽ chớp, miệng nở nụ cười , rồi nhìn Nam nói giọng hơi trầm xuống:

" Tôi và em đã gặp nhau rất lâu trước đây. Năm đó em mới chỉ là cậu bé 7 ,8 tuổi gì thôi ,nhưng lại chính cậu bé ấy đã cứu được một trái tim trên đà sụp đổ ".Huy vừa hồi tưởng lại kí ức , vừa chăm chú quan sát phản ứng của Nam

"Thật ra em....."

Nam có vẻ bối rối gắng nhớ lại kí ức xưa cũ , nhưng có vẻ cậu đã quên đi điều gì đó mà dù có cố gắng cũng không thể nhớ ra

"Không sao... lúc đó em còn nhỏ, không nhớ rõ cũng không thể trách em "

Huy hơi buồn một chút,mắt sâu thẳm nhìn về phía cửa sổ như cố kìm nén điều gì đó

Huy đứng dậy xoa đầu người trước mặt mình, cười cười nhưng trong lòng thầm nghĩ:

"Em không nhớ... tôi khiến em nhớ lại"

...........

Bữa tối đã được dọn lên, một bàn ăn sang trọng, nhưng nhìn đồ ăn trên bàn Tiếng thở dài lại dồn dập phát ra từ chiếc miệng xinh xinh của Nam. Thấy thế Huy lo lắng hỏi:

"Không hợp khẩu vị của em à?"

lắc đầu, Nam vô tư nói rồi chỉ vào các món ăn:

"Lần đầu em đi ăn nhà hàng 5 sao lớn như thế... cảm ơn anh đã mời... nhưng... chờ em có lương em sẽ trả tiền cho anh "

Cậu bối rối, nhưng cũng không thể nói ra suy nghĩ thật trong đầu mình đó là" mấy cái đĩa rõ bự mà đồ ăn có chút xíu dị, sức ăn của mình sao no, đã thế còn mắc cắt cổ.... một bữa ăn bằng 2 tháng lương của tui ". Nam cố nén sự tiếc nuối vào trong rồi nở nụ cười thân thiện nhìn Huy

"Tôi mời không cần em trả!"

Huy hơi cau mày, giọng rõ ràng, rồi đẩy dĩa bít tết đã cắt xong từ lúc nào về phía Nam.

"Nếu em muốn đền đáp thì tối mai mời tôi đến nhà em ăn cơm nhé " . Huy lật mặt như lật bánh tráng, chớp thời cơ nhanh không thể tả

"Hả ??? Anh muốn về nhà em ăn cơm ư?". ("phải làm sao đây anh ấy muốn đến nhà mình ")Nam nghĩ thầm. Ngập ngừng do dự đôi chút , cậu nhìn về phía Huy , thấy Huy nhẹ nhàng gật đầu nhìn đăm chiêu vào cậu

" Thôi được ạ.... Ngày mai em sẽ mời anh ăn cơm!"

"Chốt " . Huy nói dứt khoát

"Cho anh số, Facebook, Instagram, zalo,.... của em đi " . đưa điện thoại cho Nam, Huy cười tít mắt trong lòng nhưng vẫn cố gắng to ra điềm tĩnh hỏi

Nam nhận lấy điện thoại, bắt đầu gõ , vừa gõ đầu cậu vừa loading không hiểu sao Huy cần tất cả như thế, không phải có số là ổn rồi ư?!?

.............

Bữa ăn tối kết thúc , cả Huy và Nam về đến nhà đều không ngừng suy nghĩ. Nam thì cố gắng nhớ ra mình đã gặp Huy lúc nào, còn Huy lại hồi tưởng về khoảng thời gian đẹp đẽ nhất ấy. Cứ thế cả hai thức trắng đêm lúc nào không hay.

"Em ấy vẫn tràn đầy năng lượng như lúc bé nhỉ!". vừa lướt trang mạng xã hội của Nam , vừa ngắm nghía từng bức ảnh, rồi tự cười như tên bị trúng múi tên tình yêu

Không còn giữ được cái mặt lạnh như lúc sáng, Huy cười tủm tỉm tít cả mắt rồi hồi tưởng lại kí ức lúc gặp Nam :

"Em không nhớ tôi cũng đúng thôi, thế giới của em có biết bao nhiêu người, bao nhiêu điều thú vị, năng lượng tích cực luôn bao quanh em....; còn thế giới của tôi luôn là một màu xám tẻ nhạt và tăm tối, từ khi biết tôi thích con trai thì, bạn bè xa lánh, gia đình cũng ghẻ lạnh tôi, họ đẩy tôi vào vực thẳm tối tăm không chút ánh sáng." Huy thở dài, cố chịu đựng nén lại cảm xúc

"Kể từ giây phút em đưa đôi tay kéo tôi khỏi vực thẳm ấy thì.... thế giới của tôi đã bắt đầu chỉ có em thôi"

............

Hồi tưởng về khoảng thời gian ấy, Huy nhìn lại bản thân hiện tại rồi thầm cảm thán, đắc chí:

"Bây giờ tôi đẹp trai ,tài giỏi, giàu có, tôi không tin không thể khiến em rung động được ".Cười một mình như tên ngốc ....Huy cứ cười tự luyến đến khi trời sáng lúc nào không hay

...----------------...

...----------------...

Hot

Comments

EnMas Sahaphap

EnMas Sahaphap

ông hoàn thời cơ chúa tể cơ hội gọi tên của anh đó

2024-10-11

0

EnMas Sahaphap

EnMas Sahaphap

tổng tài bá đạo quá nhe 🤣

2024-10-11

0

EnMas Sahaphap

EnMas Sahaphap

gặp mị là mị ngồi lì ở trên xe để ảnh bế mị xuống rồi kkkk

2024-10-11

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play