Sáng hôm sau, đúng 5h thì An Trì Lâm đã thức dậy, chuẩn bị đồ ăn sáng rồi xách cặp đi học. Theo sau là bạn nhỏ Nhật An đang ăn bánh mì kẹp sandwich rất ngon lành.
Nhật An:” Thật may mắn khi có người chơi biết nấu ăn, rất thoải mái”.
An Trì Lâm:” Chắc cuộc sống trước kia của cậu không dễ dàng nhỉ?”.
Nhật An:” Đúng vậy. Những người chơi cũ toàn là những người không tốt, hoàn thành nhiệm vụ chậm mà không có suy nghĩ gì cả. Nhiệm vụ hoàn thành ít nên tôi hấp thụ năng lượng không đủ mà đồ ăn cũng không có. Rất mệt mỏi!”.
Đến trường, thay vì vào lớp thì Trì Lâm lại đến thư viện để trốn tiết cũng như trốn bọn bắt nạt. Tại đây, cậu lại gặp một chàng trai đang loay hoay sắp xếp đống sách.
Anh chàng nọ có mái tóc màu đỏ rực như lửa. Trong không gian thư viện nhuốm màu đơn sơ và cổ kính, người con trai ấy hoàn toàn nổi bật với đôi mắt vàng và tròng mắt như một con mèo nhưng khuôn mặt điển trai ấy đầy nhăn nhó và nhọc nhằn. Hai bên đầu là hai cái cánh rồng nhỏ màu trắng, lâu lâu lại vỗ nhẹ như quạt gió cho chàng trai ấy.
Nhật An:” Đó là Kiêm Ác Hy, một trong bảy bộ sưu tập tiểu thuyết của tôi”.
An Trì Lâm:” Thì ra anh ta tên là Ác Hy à?”.
Nhật An ngơ ngác hỏi:” Cậu quen anh ta hả?”.
An Trì Lâm:” Đúng vậy. Mỗi lần đến đây, tôi đều thấy anh ta chật vật với đống sách đó. Không biết khi nào anh ta mới làm xong đây”.
Nhật An:” Cậu không giúp anh ấy sao?”.
An Trì Lâm:” Không phải việc gì mình cũng giúp người ta. Phải để họ tự mình làm thì lần sau họ mới biết làm như thế nào”.
Nhật An lay vai An Trì Lâm, năn nỉ: -” Người chơi không cần xếp sách phụ anh ta đâu, chỉ cần chỉ anh ta làm như thế nào là được rồi!”.
An Trì Lâm bị thuyết phục đành đứng dậy, đến chỗ thủ thư để lấy một bảng phân loại sách và bảng đồ vị trí các tủ sách. Sau đó thì cậu đem mấy thứ đó đưa cho Kiêm Ác Hy.
Kiêm Ác Hy:” Cái này là gì?”.
An Trì Lâm:” Mấy cái này có thể giúp được anh đấy”.
Kiêm Ác Hy lưỡng lự một chút rồi mới nhận. Xong việc, An Trì Lâm cũng không muốn ở lại đây nữa. Dù cho Ác Hy có sử dụng những vật dụng thành công hay không đều không còn liên quan đến Trì Lâm nữa. Ngược lại thì trông Nhật An rất vui vì giúp đỡ được một nhân vật trong tuyến tiểu thuyết của nó.
An Trì Lâm:” Vui vậy sao?”.
Nhật An:” Người cậu vừa giúp đỡ là một nam chính trong một trong bảy cuốn tiểu thuyết của tôi. Nhờ sự giúp đỡ đó nên tôi cũng có điểm tích luỹ đó”.
An Trì Lâm:” Điểm tích luỹ để làm gì?”.
Nhật An:” Tất nhiên là để mua đồ ăn rồi. Nếu càng nhiều điểm tích luỹ thì tôi càng mua được nhiều đồ ăn ngon, he he”.
An Trì Lâm phì cười. Cậu thật không ngờ hệ thống bên mình lại là nhóc con có tâm hồn ăn uống như vậy đấy.
Đến lớp, An Trì Lâm chỉ đứng bên ngoài lớp. Cậu không muốn vào lớp chút nào - mỗi con người trong đó đều khiến cậu phải ghê tởm và chán nản.
Vì đứng bên ngoài nên An Trì Lâm cũng chứng kiến cảnh bọn bắt nạt đổi mục tiêu sang một bạn học sinh yếu hơn.
Nhật An:” Thật quá đáng! Người chơi mau giúp cậu ấy đi!”.
An Trì Lâm:” Cậu ta cũng xứng đáng bị vậy thôi. Khi tôi bị bắt nạt thì không ai đứng lên chống trả cùng tôi, kể cả cậu ta. Bọn họ cần một lá chắn, vật hy sinh trong cái lớp này và chẳng ai khác ngoài tôi cả”.
Nhật An khẽ thở dài, không năn nỉ An Trì Lâm nữa. Nó ngồi lên vai An Trì Lâm và rời khỏi nơi chán ghét này.
An Trì Lâm:” Nhật An, nói một số nam chính trong đống tiểu thuyết của cậu đi”.
Nhật An:” Kiêm Ác Hy, Khôn Uẩn Hào, Khắc Ẩn Nguyên, Âm Từ Lam,... nhưng sao cậu lại hỏi việc này?”.
An Trì Lâm:” Đây là những người trong bảy trụ cột của trường đúng chứ?”.
Nhật An:” Đúng vậy”.
An Trì Lâm:” Nhật An, lời mời thành người chơi còn hiệu lực chứ?”.
Nhật An vui vẻ hẳn:” Còn chứ!”.
An Trì Lâm:” Ừm”.
Nhật An rời khỏi vai An Trì Lâm. Nó trở nên trịnh trọng hơn và bắt đầu giới thiệu: -” Xin chào người chơi An Trì Lâm, tôi là Nhật An - hệ thống phản công của nhân vật phản diện với 7 đối tượng công lược”.
An Trì Lâm:” Ừm”.
Bảy màn hình xanh xuất hiện vây quanh An Trì Lâm. Nhật An lại giới thiệu tiếp: -” Đây là bảy cuốn tiểu thuyết mà tôi đã thu thập được”.
An Trì Lâm:” Trong bảy người thì chỉ có bên Kiêm Ác Hy có nữ chính, còn lại là nam chính. Hệ thống thích đọc tiểu thuyết đam mỹ à?”.
Nhật An:” Làm gì có? Tôi muốn thu thập mọi thể loại cơ nhưng mà không được.... mà nữ chính của Kiêm Ác Hy không phải là nữ".
An Trì Lâm:” Năng lực thay đổi giới tính à?”.
Nhật An:” Đúng vậy. Giới tính gốc của nữ chính là nam, hình như sự cố gì đó nên không thể quay lại được giới tính gốc”.
An Trì Lâm:” Không ngờ đấy”.
Nhật An:” Của Kiêm Ác Hy là sad ending, nữ chính bị nam chính cầm tù, khốn khổ và đau đớn đến mức tự kết liễu mình luôn”.
An Trì Lâm:” Tôi có vai trò gì trong đó?”.
Nhật An:” Không nêu rõ.... nhưng khoảng thời gian sau thì cậu sẽ được lên tin tức trường vì đã đốt trường”.
An Trì Lâm:” Đốt trường? Nghe vui đấy”.
Updated 55 Episodes
Comments