Kiêm Ác Hy là nam chính trong bộ tiểu thuyết “ Cần chó tìm thuốc phiện”, nổi tiếng một thời của thế giới I. Cốt truyện bắt đầu từ nơi thư viện - nữ chính giúp đỡ nam chính Kiêm Ác Hy xếp sách lên kệ và có thời gian trò chuyện với nhau.
Từ đó nam chính Kiêm Ác Hy có thiện cảm với nữ chính này. Thế nhưng anh ta không biết rằng nữ chính đang lợi dụng anh để tìm nam phụ Khôn Uẩn Hào - ân nhân của cô ta và đối tượng nhiệm vụ của tổ chức.
Kiêm Ác Hy ngây thơ mang theo tình cảm này theo đuổi nữ chính và tuỳ ý để cô ấy lợi dụng. Thế nhưng tình cảm này đối với nữ chính càng trở nên méo mó và trở thành một tình yêu điên cuồng và sai trái. Nam chính giam cầm nữ chính để giữ cô cho riêng mình.
Tuy nhiên vì một sự cố - An Trì Lâm, một nhân vật phụ của cốt truyện, đã đốt trường khiến nơi giam giữ của nữ chính cũng bị ảnh hưởng và cô trốn thoát thành công. Sau sự cố đó, nam chính Kiêm Ác Hy đã bắt nữ chính một lần nữa và lần này anh ta đánh gãy hai chân cô.
An Trì Lâm:” Được rồi. Bỏ qua cái đoạn hành hạ đi”.
Nhật An:” Nhưng mà những chương hành hạ này với những chương nam chính đau đớn vì mất nữ chính là những chương nhiều lượt đọc nhất đấy!”.
An Trì Lâm:” Nhiều độc giả có sở thích độc lạ vậy sao?”.
Nhật An:” Không hẳn. Chủ yếu vô đây để bình luận chửi nam hoặc nữ chính, cho rằng họ cũng vừa lắm, đáng phải vậy”.
An Trì Lâm:” Vậy nhiệm vụ của tôi là gì?”.
Nhật An:” Thay đổi cốt truyện, cứu rỗi nam chính. Còn lại người chơi muốn làm gì thì làm”.
An Trì Lâm:” Muốn làm gì thì làm sao’, đang suy nghĩ thì cậu chợt nhớ, lại hỏi Nhật An: -” Không phải cậu bảo Khôn Uẩn Hào là nam chính sao? Tại sao lại trở thành nam phụ trong tiểu thuyết vậy?”.
Nhật An:” Thì nam phụ của bộ tiểu thuyết này nhưng nam chính của bộ tiểu thuyết chính mình”.
An Trì Lâm bấm vào nút chấp nhận công lược đối tượng Kiêm Ác Hy này. Mục tiêu chính của cậu bây giờ là Kiêm Ác Hy, còn mục tiêu phụ là Khôn Uẩn Hào - một nam chính khác mà cậu cũng cần phải công lược.
Sau khi hoàn thành bước đầu xác định đối tượng công lược, Nhật An lúc này cũng nhắc nhở: -” Hy vọng người chơi hãy cẩn thận, không phải chỉ có người chơi là người duy nhất sở hữu hệ thống đâu”.
An Trì Lâm không trả lời. Sau khi mọi việc xong, cậu lại trở về lớp. An Trì Lâm vừa bước chân vào lớp, không khí xung quanh đột ngột giảm xuống. Tiếng ồn ào, đùa giỡn của đám học sinh cũng biến mất đi. Những đôi mắt ấy dõi theo từng bước chân của cậu đến chỗ ngồi và ngồi xuống ghế.
Không ai nói ai lời nào. Cả lớp mà chỉ nghe thấy tiếng thở và tiếng nhắn tin của đám học sinh. Bọn nó nhắn tin với nhau qua điện thoại trong nhóm chat bí mật - có lẽ đang báo tin cho ai đó.
An Trì Lâm lấy tập vở ra để học như bình thường, vờ không để ý những hành động xung quanh. Thế nhưng không bao lâu thì một chàng trai đô con bước vào lớp. Bước đi của hắn rầm rầm như con bò tót hướng đến mục tiêu - An Trì Lâm.
Chàng trai to con ấy nắm lấy cổ áo An Trì Lâm kéo lên nhẹ tênh như cầm một đồ vật rồi ném cậu xuống đất. Nhật An đang ngồi trên vai Trì Lâm cũng bị bay đi theo, đập đầu vào mặt đất. Lúc này đám học sinh xung quanh cầm điện thoại lên, hùa theo tên kia.
An Trì Lâm đỡ Nhật An dậy rồi đặt cậu lên bàn giáo viên. Cậu vừa tiến đến tên đô con kia vừa xắn tay áo lên.
-” Gì đấy? Tên nhóc yếu ớt như mày định đánh trả tao đấy à? Haha”, tên đô con bật cười khoái chí, tay chỉ lên trán khiêu khích An Trì Lâm,” này, chỗ này nhiều máu này”.
An Trì Lâm không phải tên nhát cáy, chỉ vì để cuộc sống học sinh của mình yên ổn và học bạ của cậu sạch sẽ nhất nên cậu mới nhẫn nhục đến giờ phút này thôi. Trước sự khiêu khích điên cuồng của tên bắt nạt, An Trì Lâm khẽ cười nhạt rồi vung nắm đấm vào trán tên đó.
Không ngờ chỉ có một cú đấm mà tên bắt nạt đã ngã sõng soài dưới đất. Và vì hành động bất ngờ đó mà tên đô con mặt đỏ tía tai đứng dậy, miệng thở phì phò, đôi mắt sắc lịm như muốn ăn tươi nuốt sống An Trì Lâm.
-” Cung Tư Vũ”, một giọng nam bất chợt vang lên bên ngoài lớp - cả đám học sinh đang hò hét ngay lập tức phải dừng lại.
Một chàng trai da ngăm đứng khoanh tay dựa vào tường. Đôi mắt đỏ cùng cặp mắt kính đen hướng về phía An Trì Lâm. Cậu xoa tay rồi nhìn sang, chạm mắt với anh ta. Đây là lần đầu tiên cả hai gặp nhau sao? Hoàn toàn là không. Đây là Khắc Ẩn Nguyên, dẫn đầu đội sao đỏ đã cứu cậu vài lần khi bọn bắt nạt đã định đi quá xa.
Khắc Ẩn Nguyên:” Gây sự cả trong lớp học, không xem cái trường này ra thể thống gì à?”.
An Trì Lâm tặc lưỡi, xách cặp ra khỏi lớp. Đến trước mặt Khắc Ẩn Nguyên, cậu nhìn anh ta một cái rồi rời đi, đi qua ba người thuộc đội sao đỏ phía sau.
Khắc Ẩn Nguyên:” Ba giờ chiều này cả An Trì Lâm và Cung Tư Vũ đều phải lên giám thị làm việc. Không ai được vắng mặt”.
Nhật An:” Anh ta đáng sợ quá đi!”.
An Trì Lâm:” Hơi đáng sợ nhưng cũng là một người khá tốt”.
Nhật An:” Cậu từng gặp Ẩn Nguyên rồi sao? Hay quá! Đây cũng là một nam chính chúng ta cần công lược đấy!”.
An Trì Lâm không trả lời, một mạch lên sân thượng. Không biết từ bao giờ, người theo sau cậu lại là Khắc Ẩn Nguyên.
An Trì Lâm:” Anh theo tôi làm gì? Anh theo dõi tôi à? Tại sao biết tôi gặp chuyện mà đến chứ?”.
Khắc Ẩn Nguyên dựa vào tường, vẫn là dáng vẻ đó - vừa đáng sợ vừa thần bí. Đôi mắt đỏ khiến bao nhiêu người phải run sợ đặt lên người An Trì Lâm lại không mang chút nào doạ người. Đôi cánh thiên thần nhỏ hai bên tai lâu lâu lại vỗ cánh khiến mái tóc ngắn của anh cũng khẽ lay động.
-” Tôi cũng chẳng biết. Nhưng tại sao lần này lại đánh trả?”.
-” Vậy tôi không thể đánh trả sao?”.
-” Không hẳn”.
Khắc Ẩn Nguyên cứ thế quay người rời đi.
An Trì Lâm:” Bị hâm à? Không thể hiểu được”.
Updated 55 Episodes
Comments