" Nào hết giờ rồi, các em nghỉ trưa đi, tiết sau chúng ta bắt đầu học tiếp ". Giáo sư trên bục giảng đẩy đẩy cặp kính rồi xách cặp ra khỏi giảng đường.
Giáo sư vừa bước ra khỏi cửa, các học sinh đã nhốn nháo nhốn nháo bàn chuyện rôm rả, đâu đâu cũng tràn ngập thanh xuân tươi trẻ. Nhược Ly thở dài, đáng tiếc là cô không có khái niệm thanh xuân, nếu có chắc thanh xuân của cô sẽ tận mấy ngàn năm cùng với lão sư phụ mất.
" Này Doãn Ly, sao bạn không đi giải lao, mọi người ra hết rồi kìa, bạn có muốn đi cùng tôi không? ". Một cô bạn đeo mắt kính trông khá nghiêm khắc bước lại bắt chuyện với cô.
Cô lục lại trí nhớ của nguyên chủ, uh, nguyên chủ không có bạn bè gì, quanh năm suốt tháng chỉ đi lại giữa trường học và nhà nên hầu như không có nổi một người bạn.
" Ừ tôi đi, nhưng tôi và bạn có quen biết nhau à? ".
Nhã Tâm cảm thấy có chút ngại ngùng vì dù sao cô và Doãn Ly chẳng quen biết nhau mà cô lại rủ cô đi cùng nên cô khá bế tắc chẳng biết nói gì. Dù sao trong lớp chỉ có ba người tách biệt với lớp học là cô và Doãn Ly cùng một bạn nam khác nữa nhưng cô khá ngại bạn nam đấy nên quay qua rủ Doãn Ly.
Mặc dù lòng vừa ngại vừa không biết làm gì nhưng ngoài mặt cô vẫn là một bộ dáng nghiêm nghị: " Đúng là tôi và bạn không quen biết nhau nhưng dù sao tôi và bạn là người cùng chung cảnh ngộ, xem như có quen biết đi ".
' Này Đại Khuyển, cô gái này là ai và còn cái gì mà chung cảnh ngộ '. Cô thắc mắc hỏi Đại Khuyển, chẳng lẽ nó đưa lộn kịch bản, nhưng người này gọi cô là Doãn Ly mà?.
[ Nhã Tâm, nhân vật đá lót đường, tính tình có chút nghiêm khắc nhưng nhiều hơn là lạc quan, vui vẻ và tốt tính. Vì gia tộc có chút máu lạnh nên từ khi sinh ra cô vẫn là bộ dạng mặt lạnh với người khác trừ mẹ cô, bởi vì mặt lạnh mày nhẹ nên ở lớp không có bạn và gần như bị cô lập. Về sau gặp nam phản diện và yêu ngay cái nhìn đầu tiên, nhiều lần gây khó dễ cho nữ chủ, mai sau bị hành cho tơi tả bởi nữ chủ, cuối cùng liên lụy cho gia tộc mà bị xử phạt nên mất ].
[ Còn chung cảnh ngộ là do Doãn Ly rất âm trầm, nhưng chủ yếu là Doãn Ly dùng dịch dung. Dung nhan của nguyên chủ thuộc loại cực phẩm nhưng cha Doãn bảo là gương mặt càng đẹp thì càng gặp họa nên nguyên chủ mới đeo một cặp kính dày, thêm lớp phấn nâu lên gương mặt cô và chấm tàn nhan gần hết mặt nên mới bị kì thị và cô lập ].
[ Ngoài hai người ra còn có đại boss, tính tình cổ quái, tóc xù dưới mắt, đeo kính dày nên người khác lầm tưởng cậu là mọt sách. Còn nữa, vì mỗi lần họp phụ huynh chỉ có mình cậu nên bị các giới nhà giàu trong lớp khinh miệt ].
[ Nguyên chủ mới chuyển về nên không ai biết gia cảnh nhà cô đâu, đừng lo ]. Đại Khuyển nói xong còn không quên quăng thêm một câu.
' À thì ra là kể sót, mà không ai biết gia cảnh nguyên chủ?, vậy thì chơi vui rồi đây '. Nói xong cô còn kèm theo một nụ cười bí hiểm, Đại Khuyển cảm thấy có chút run. Đừng nói là bà cô này đòi làm gì thế giới này nha.
Nhã Tâm chỉ thấy cô nở một nụ cười có chút khó hiểu, lại cảm thấy xung quanh hình như giảm đi mấy độ, chưa kịp thắc mắc đã thấy người trước mặt cất tiếng nói, âm thanh như bài hát êm dịu lại mang chút hờ hững vang lên: " Ừ, bạn nói cũng phải, vậy chúng ta đi thôi, kẻo lại hết đồ ăn ". Nói xong không đợi người trước mặt phản hồi, cô bước đi ngang qua người trước mặt.
Nhã Tâm có chút thất thần rồi nhanh chóng đuổi theo cô. Cô phải công nhận một điều rằng, mặc dù bản thân đã nghe qua rất nhiều giai điệu âm thanh, nhưng cô lại có ấn tượng với giọng nói của Doãn Ly, giọng của cô có chút giống đàn violin, lại êm dịu như một bài hát cùng một chút giai điệu lạnh nhạt nhưng lại rất hài hòa, cảm tưởng như đang nghe nhạc công hát vậy.
Tiếng bước chân của hai cô hòa vào dòng người nhộn nhịp, một người mặt lạnh đeo kính nghiêm khắc nhưng khuôn mặt xinh đẹp động lòng người, một người trông nhỏ nhắn nhưng có chút xấu xí lại tỏa ra khí chất vương giả cùng hơi thở vô tình. Hai người sánh bước với nhau...có chút lạ lùng và hài hòa.
-------------------------------------------------------------
Tới canteen, sau khi lấy phần ăn cô cùng Nhã Tâm chọn mọn bàn cạnh cửa sổ để ngồi. Vừa ngồi xuống đã nghe âm thanh ngọt ngào, tràn trề năng lượng của một cô gái, kế bên cô là chàng trai cao trên m7 vẫn thong dong nghe cô luyên thuyên kể chuyện.
Đại Khuyển bất ngờ ngoi lên ngồi trên bả vai cô, lấy cái tay nhỏ nhỏ xinh xinh của mình chỉ vào cặp đôi đang bước lại gần chỗ cô: [ Hai người đó là nữ chủ và phản diện đó, chà trông hai người cũng xứng đôi vừa lứa ghê ]. Đại khuyển nói được vài câu lại khen nam phản diện cùng nữ chủ.
Cô có chút bất ngờ khi cô mới xuyên chưa tới một giờ mà đã gặp được nữ chủ, xem như vận khí cô tốt gặp được phản diện với nữ chủ sớm đi.
' Mi hiện hình người khác không thấy à? ' Cô thắc mắc hỏi nói, mặc dù là hỏi nhưng trên mặt cô chả có cảm xúc gì là bất ngờ hay ngạc nhiên.
[ Cô yên tâm, ngoài người kí kết linh hồn với tôi thì chẳng ai thấy được tôi ngoài cô đâu ].
Mặc kệ nó lảm nhảm bên tai mình, cô vẫn tục công cuộc đấu tranh với đồ ăn, người ta nói ăn được ngủ được là tiên!.
" Áh ". Trong canteen, tiếng hét của nữ chủ vang lên, kéo theo đó là hàng ngàn con mắt đổ về phía vật thể đang bay trên trời.
" Vụt ", " Keng", Hai âm thanh đồng loạt vang lên, tất cả ánh mắt ở canteen đổ dồn về một thân nữ nhỏ bé đang giữ trên tay khay cơm cùng muỗng vẫn nằm im si trên khay.
Lúc này cô mới thấy sai sai, ngẩng đầu lên đối diện với cô là hàng ngàn con mắt nhìn cô mà há hốc, người ta là chưa ngẩng mặt mà vẫn bắt dính khay cơm đang bay, kĩ năng gì đây?.
Ban nãy trong lúc cô đang ăn thì cảm nhận được một vật thể mang sát khí đang bay lại phía mình nên mới vô thức chụp lấy, ai ngờ đâu... biết vậy cô né là được r, tại cái tay chết tiệt này không nghe lời, phải chặt!.
Để tránh cái tình trạng hai mắt đối ngàn con mắt cô đành mở miệng nói chuyện với nữ chủ: "Này bạn học Diệp, khay cơm này là của bạn? ". Vừa nói cô vừa cười trông có chút ngốc ngốc nhìn về phía nữ chủ, vì cô đeo kính dày nên hầu như không ai nhìn thấy được sát khí đang cuồn cuộn trong mắt cô.
Nếu cô không tránh hoặc chụp khay cơm chắc giờ nó bay lên đầu cô nằm rồi!.
Lúc này mọi người mới nhìn đến kẻ đầu xỏ mọi việc, 'Diệp Diêu Diêu' ngại ngùng lên tiếng: " Xin lỗi bạn học, ban nãy tôi vấp phải thứ gì đó nên mới vô tình làm rơi khay cơm, cảm ơn bạn học vì cầm giúp tôi ". Nói xong, Diệp Diêu Diêu còn cúi đầu cảm tạ cô, Nhược Ly cảm thấy bản thân đã tổn thọ mất mấy trăm tuổi.
Cô cười khinh trong lòng, nghe xong còn hiểu nữ chủ muốn nói gì. Nhìn xem, cả cái canteen sạch bóng loáng không có nổi một hạt bụi thế kia thì có "thứ gì" được kia chứ. Nữ chủ lần này chẳng đáng yêu gì cả.
" Này bạn học Diệp, bạn nói vậy là sau". Một nữ sinh gần nơi nữ chủ ngã lên tiếng hỏi.
" Tôi... tôi chỉ nói sự thật thôi mà ". Nói rồi cô nép vào lòng phản diện, trông dáng vẻ vô cùng yếu ớt.
" Nói vậy chẳng khác gì cô nói chúng tôi ngán chân cô ". Nữ sinh kia cảm thấy tức giận khi bản thân bị vu oan.
Từ đầu Hoàng Thừa Trạch vẫn luôn im lặng nhưng nghe đến đoạn nữ sinh nói cô vu khống họ thì lên tiếng: " Này cô kia, cô ganh tị với Diêu Diêu hay sao mà nói vậy, cô nhìn xem bản thân có gì để tiểu Diêu đổ lỗi cho cô, bản thân còn chẳng bằng hạt cát thì đáng gì ". Nói xong còn cười khinh miệt nhìn nữ sinh trước mắt sau đó kéo Diệp Diêu Diêu đi.
Nhược Ly từ đầu sau khi hết lời thoại cũng im lặng xem kịch, thẩm chí là mua một ít bổng ngô ngồi san sẻ cho Nhã Tâm. Cô không muốn xuất hiện nhiều, dù sao bản thân cô không thù không oán với nữ chủ nên tạm tha. Còn nam chủ cùng phản diện ư?, có thù ắt phải báo.
Cô không biết rằng, từ lúc cô chụp khay cơm đến giờ mọi hành động ngây ngô đều lọt vào mắt một người ở trong bóng tối.
Updated 100 Episodes
Comments