Cô may mắn bắt được chiếc taxi đang đậu bên kia đường, cứ ngỡ là nơi xa hoa như này sẽ chẳng có lấy một chiếc xe taxi nào. Cô nhanh chóng leo lên xe, mà chẳng nghĩ ngợi gì.
- Cô bé, cháu muốn đi đâu?
Giọng bác tài xế vang lên, cô cũng chẳng biết nên đi đâu. Nhà thì chẳng thể về được, chẳng nhẽ lại quay lại căn biệt thự kia.
Ý nghĩ đấy vừa lóe lên đã vội bị cô gạt bỏ ra, suy nghĩ một lúc cô chỉ còn một nơi có thể đến mà thôi.
Sau khi cô đọc địa chỉ, thì bác tài cũng khởi động xe đi đến nơi mà cô muốn. Chiếc xe rời khỏi khu biệt thự, cảnh vật xung quanh dần hiện ra.
Huỳnh Mẫn cứ như đứa trẻ vui vẻ ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài. Bác tài nhìn cô qua gương chiếu hậu, cũng khẽ cười. Sáng nay ông được người giao nhiệm vụ đưa cô gái trẻ này đến nơi mà cô ấy muốn. Xong nhiệm vụ thì bảo lại cho người đó biết.
Chỉ có nhiệm vụ đơn giản vậy mà có thể cứu sống được đứa con gái bé nhỏ đang lâm bệnh của ông. Bất giác ông nhớ lại con gái mình, con bé là động lực của ông.
Chẳng mấy chốc đã đến nơi, cô đưa tiền cho ông. Nhưng ông không nhận, chỉ bảo cô là khách hàng may mắn trong ngày hôm nay, rồi nhanh chóng lái xe đi mất.
Tuy thấy hơi khó xử, nhưng Huỳnh Mẫn cũng nhanh chóng gạt bỏ đi. Cô vui vẻ đi vào căn chung cư phía trước, nơi mà cô cùng người con trai ấy sinh sống. Tuy có vẻ hơi cũ kĩ nhưng chứa biết bao nhiêu kĩ niệm đối với cô.
May mắn thay bác bảo vệ chung cư vẫn nhớ tới cô, nên cô có thể vào mà chẳng lo lắng gì. Huỳnh Mẫn nhanh chóng đi thang máy lên tầng 6.
Trong thang máy, ngoài cô ra thì có một đôi vợ chồng trẻ. Người vợ đang ẵm trên tay là một đứa bé, trông rất đáng yêu. Cô nhịn không được đành chào hỏi và xin phép được sờ tay em bé.
Người vợ cũng vui vẻ đồng ý, 2 người cùng trò chuyện đến lúc thang máy đến nơi thì cũng tiếc nuối tạm biệt nhau. Trong lúc trò chuyện cô cũng vô tình biết được gia đình nhỏ ở tần phía trên cô.
Sau khi tạm biệt gia đình nhỏ đấy, cô theo trí nhớ đến trước cửa căn phòng 104. Ban đầu cô còn tưởng là mình đang nằm mơ, liền nhéo mạnh vào tay mình một cái.
Cô chắc chắn rằng mình không có nằm mơ thì vui sướng muốn nhảy cẩn lên nhưng đành phải kìm nén lại. Cô đưa tay gõ vào cửa vài cái, rồi ngoan ngoãn im lặng chờ đợi người bên trong ra mở cửa.
Không phụ sự chờ đợi của cô, cánh cửa nhanh chóng mở ra. Xuất hiện trước mắt cô là người mà cô yêu, cô vui vẻ nhào vào lòng người đối diện.
Ban đầu người con trai đấy nhìn thấy cô, cơ thể hơi khựng lại rồi cũng nhanh chóng ôm lấy cô. Giọng nói nghẹn ngào của cô vang lên.
- Hoắc Đình Tùng, em nhớ anh nhiều lắm!
Vừa nói xong, nước mắt cô trào ra. Hoắc Đình Tùng vội vàng dỗ dành cô, nhưng có đều cô không hề hay biết. Ánh mắt hắn nhìn cô có vài phần ghét bỏ và khinh thường nhưng cũng có vài phần vui vẻ vì sắp thực hiện được kế hoạch đã trì hoãn trong nửa năm kia.
Nửa năm trước biết tin cô phải lấy người mà gia đình sắp xếp. Hắn vô cùng phẫn nộ, vì cô chính là con bài máu chốt khiến hắn có được thứ mình mong ước.
Bây giờ, cô lại tự dâng lên tận miệng hắn miếng thịt béo ngậy này. Thù đừng trách sao hắn ác, càng nghỉ hắn càng vui vẻ bày ra một vở kịch để diễn với cô.
Hoắc Đình Tùng nhanh chóng đưa Huỳnh Mẫn vào nhà rồi sắp xếp lại mọi thứ giúp cô. Huỳnh Mẫn vui vẻ hưởng thụ cuộc sống mà mình mong muốn, chỉ có đều cô đang dẫn đường cho con sói mắt trắng bày vào nhà mình.
Cùng vào lúc đấy căn biệt thự của anh im lặng, quản gia và người hầu ai nấy đều không dám thở mạnh chứ đừng nói đến việc phát ra bất kỳ tiếng động lạ nào.
Bất ngờ cánh cổng được mở ra, một chiếc Ferrari SF90 nhanh chóng chạy vào. Tiếp sau đó là rollsroyce tiếng vào, cánh cổng được khép lại tất cả mọi người đều đứng xếp hàng trước cửa.
Cánh cửa chiếc rollsroyce nhanh chóng được mở ra, đôi vợ chồng già nhanh chóng bước ra. Và họ cũng chính là ba mẹ của anh. Trương Minh Quân và Lê Thị Tuyết, cặp vợ chồng một thời tuổi trẻ huy hoàng khiến bao người thời đấy phải e ngại.
Tuy giờ họ cũng đã có tuổi, nhưng uy nghiêm chẳng giảm đi mà chỉ tăng thêm vài phần nguy hiểm. Ấy vậy mà bây giờ người vợ được người ta hay gọi là Trương phu nhân , đang nước mắt ngắn nước mắt dài thay nhau chảy ra.
Bà không để ý đến hình tượng của mình, bỏ mặc người chồng của mình nhanh chân tiếng vào bên trong. Trong lòng bà bây giờ chẳng có gì quan trọng hơn con trai mình.
Ông Trương cũng nhanh chóng chống gậy tiếng vào, chiếc Ferrari SF90 cũng được mở ra. Hai người đàn ông trẻ tuổi bước ra rồi cũng nhanh chóng tiếng vào bên trong.
Hai người đấy chính là Huỳnh Thiên và Phan Minh thần người bạn thân thiết nhất của anh. Bây giờ họ cũng đang đau lòng thay anh, họ cũng không biết nên an ủi anh như nào trong hoàn cảnh này.
Mọi người nhanh chóng xuất hiện trước cửa, nhưng chẳng ai dám tiếng vào. Bà trương đành cắn răng kìm nén cảm xúc của mình, bà ra hiệu với quản gia mở cánh cửa này ra. Bên trong là đứa con bà mang nặng đẻ đau 9 tháng 10 ngày.
Nên bà chắc chắn sẽ an ủi được con trai mình. Mọi người còn lại có vẻ lo lắng cho sức khỏe bà, nhưng lại bị bà gạt bỏ đi. Họ đành im lặng không ngắn cản bà nữa.
Updated 74 Episodes
Comments
Thiên Bình
Hơi sai lỗi chính tả ạ /Sweat/
2025-02-26
0
Thương Nguyễn 💕💞
truyền hay nhé tg
2024-11-07
2