Căn phòng trắng toát vẫn tĩnh lặng như tờ. Tôi ngồi trên giường, hai tay ôm đầu, cố gắng sắp xếp lại mớ hỗn độn trong suy nghĩ. Vũ trụ bao la, những nền văn minh tiên tiến, những khả năng siêu phàm... tất cả đều quá sức tưởng tượng của một thằng nhóc 17 tuổi như tôi.
"Này, Ý Chí Vũ Trụ..." - Tôi lên tiếng, giọng vẫn còn chút run rẩy. "Ông có thể cho tôi thêm thời gian để... tiêu hóa mọi thứ được không?"
"Ta hiểu." - Giọng nói trầm ấm vang lên trong đầu, như một người bạn lâu năm. - "Nhưng thời gian không chờ đợi ai cả, Lạc Minh. Trái Đất đang cần ngươi."
Tôi thở dài. Dù sao thì, chuyện đã rồi. Chạy trốn cũng chẳng được gì.
"Vậy... tôi phải làm gì đầu tiên?" - Tôi hỏi.
"Trước hết, ngươi cần phải hiểu rõ hơn về bản thân và những khả năng mới của mình." - Ý Chí Vũ Trụ đáp. - "Hãy thử tập trung tinh thần, cảm nhận dòng năng lượng đang chảy trong cơ thể ngươi."
Tôi nhắm mắt lại, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ. Ban đầu, tôi chẳng cảm nhận được gì cả. Chỉ có tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực và hơi thở gấp gáp của chính mình. Tôi cố gắng tĩnh tâm, thả lỏng cơ thể, như đang thiền định vậy.
Dần dần, tôi bắt đầu nhận thấy một luồng hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể, từ đan điền lan ra tứ chi. Cảm giác thật kỳ lạ, như có hàng ngàn con kiến nhỏ đang bò dưới da, nhưng không hề khó chịu. Nó mang đến một cảm giác dễ chịu, thoải mái, như thể mọi mệt mỏi, lo âu đều tan biến.
"Tốt lắm." - Giọng nói của Ý Chí Vũ Trụ vang lên, pha lẫn chút khen ngợi. - "Bây giờ, hãy thử tập trung năng lượng vào tay phải của ngươi."
Tôi tập trung cao độ, hướng suy nghĩ về bàn tay phải. Luồng hơi ấm dần dần chuyển động, tụ lại ở lòng bàn tay. Tôi cảm thấy tay mình nóng ran, như đang cầm một cục than hồng. Tôi từ từ mở mắt, và kinh ngạc nhìn thấy một quả cầu ánh sáng nhỏ đang lơ lửng trên tay mình.
Quả cầu toả ra ánh sáng màu xanh nhạt, như một ngôi sao thu nhỏ. Nó lấp lánh, xoay tròn chậm rãi, tựa như có sự sống riêng. Tôi chưa bao giờ thấy thứ gì đẹp và kỳ diệu đến thế.
"Woa..." - Tôi thốt lên, không giấu nổi sự ngạc nhiên. Cảm giác lúc này thật khó tả. Vừa kinh ngạc, vừa tò mò, vừa háo hức. Như một đứa trẻ được nhận món quà giáng sinh mà nó hằng mong ước.
"Đó là năng lượng vũ trụ." - Ý Chí Vũ Trụ giải thích. - "Nó là nguồn gốc của mọi sự sống, mọi sức mạnh trong vũ trụ. Và giờ đây, ngươi có thể điều khiển nó."
Tôi mê mẩn nhìn quả cầu ánh sáng, cảm thấy một sức mạnh to lớn đang trỗi dậy trong mình. Tôi chưa thể hiểu hết được ý nghĩa của những khả năng mới này, nhưng tôi biết rằng cuộc đời tôi sẽ không bao giờ còn như trước nữa.
Quả cầu ánh sáng trên tay tôi vẫn lơ lửng, tỏa ra sức sống kỳ diệu. Tôi đưa tay kia ra, chạm nhẹ vào nó. Cảm giác thật kỳ lạ, vừa mát lạnh, vừa ấm áp, như thể chạm vào một giấc mơ.
"Năng lượng này... thật tuyệt vời." - Tôi thốt lên, không giấu nổi sự phấn khích.
"Đó mới chỉ là bước khởi đầu thôi, Lạc Minh." - Ý Chí Vũ Trụ nhẹ nhàng nói. - "Ngươi còn nhiều điều phải học hỏi."
"Vậy thì hãy dạy cho tôi đi." - Tôi háo hức đáp. - "Hãy cho tôi biết về vũ trụ này, về những hành tinh khác, những chủng tộc ngoài Trái Đất..."
"Được thôi." - Ý Chí Vũ Trụ đồng ý. - "Trước hết, hãy nói về Ngân Hà của chúng ta. Ngươi có biết Ngân Hà rộng lớn đến mức nào không?"
Tôi lắc đầu. Trước đây, tôi chỉ biết Ngân Hà là một dải sáng mờ ảo trên bầu trời đêm, chứa hàng tỷ ngôi sao. Nhưng giờ đây, tôi nhận ra kiến thức hạn hẹp của mình.
"Ngân Hà của chúng ta có đường kính khoảng 100.000 năm ánh sáng," - Ý Chí Vũ Trụ giải thích. - "chứa khoảng 200 đến 400 tỷ ngôi sao. Mỗi ngôi sao có thể có một hoặc nhiều hành tinh quay xung quanh. Ngươi có thể tưởng tượng được có bao nhiêu hành tinh tồn tại trong Ngân Hà này không?"
Tôi cố gắng hình dung, nhưng con số quá lớn khiến đầu óc tôi choáng váng. Hàng trăm tỷ ngôi sao, hàng nghìn tỷ hành tinh... Vũ trụ này thật bao la, bí ẩn.
"Và trên những hành tinh đó, có rất nhiều dạng sống khác nhau." - Ý Chí Vũ Trụ tiếp tục. - "Có những chủng tộc có hình dạng giống con người, có những chủng tộc lại mang hình dạng kỳ dị mà ngươi chưa từng thấy. Có những nền văn minh phát triển vượt bậc về khoa học kỹ thuật, có những nền văn minh lại theo đuổi con đường tu luyện, khai phá năng lực siêu nhiên."
"Năng lực siêu nhiên?" - Tôi tò mò hỏi. - "Giống như tôi bây giờ sao?"
"Đúng vậy." - Ý Chí Vũ Trụ khẳng định. - "Trong vũ trụ này, có vô số loại năng lực khác nhau. Có người có thể điều khiển lửa, nước, đất, gió. Có người có thể dịch chuyển tức thời, tàng hình, đọc suy nghĩ... Thậm chí có những chủng tộc có khả năng trường sinh bất lão."
Tôi nghe mà mắt chữ A mồm chữ O. Trường sinh bất lão? Điều đó có nghĩa là họ sống mãi mãi sao?
"Đúng vậy." - Ý Chí Vũ Trụ xác nhận. - "Nhưng đó là chuyện của những nền văn minh rất tiên tiến. Còn con người trên Trái Đất, mới chỉ đang ở giai đoạn khởi đầu của sự tiến hóa."
"Vậy... những chủng tộc đó... họ có thân thiện không?" - Tôi hỏi, không giấu nổi sự lo lắng.
"Có chủng tộc thì thân thiện, có chủng tộc thì hung hãn." - Ý Chí Vũ Trụ trả lời. - "Cũng giống như con người trên Trái Đất vậy. Có người tốt, có người xấu."
Tôi gật đầu thầm hiểu. Vũ trụ này thật đa dạng, phức tạp. Và tôi, một thằng nhóc 17 tuổi, bỗng nhiên được giao cho sứ mệnh thay đổi vận mệnh của nhân loại. Thật là một trọng trách quá lớn.
Nhưng tôi không sợ. Tôi cảm thấy một ngọn lửa nhiệt huyết đang cháy trong tim. Tôi muốn khám phá vũ trụ này, muốn gặp gỡ những chủng tộc khác, muốn học hỏi những điều mới lạ. Và trên hết, tôi muốn bảo vệ Trái Đất, ngôi nhà chung của chúng ta.
Updated 81 Episodes
Comments