Cú nhảy xuống hố sâu tựa như một bước chân vào một thế giới khác. Không khí lạnh lẽo, ẩm ướt bao trùm lấy tôi. Mùi đất ẩm mốc xộc vào mũi khiến tôi hơi choáng váng. Ánh sáng từ chiếc đèn pin yếu ớt chỉ đủ soi sáng một khoảng nhỏ xung quanh.
Tôi đáp xuống một nền đất cứng, bụi bặm. Hố sâu rộng hơn tôi tưởng tượng nhiều. Nhìn lên trên, miệng hố chỉ còn là một vòng tròn nhỏ xíu trên bầu trời đen kịt.
"Ý Chí Vũ Trụ, ông có ở đó không?" - Tôi hỏi, giọng hơi run.
"Ta luôn ở bên ngươi, Lạc Minh." - Giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu.
Tôi cảm thấy an tâm hơn một chút. Ít nhất tôi cũng không đơn độc trong chuyến phiêu lưu này.
Tôi bật đèn pin soi xung quanh. Hố sâu có hình trụ, thành hố gồ ghề, đầy những vết nứt. Dưới chân tôi là những mảnh vụn bê tông và sắt thép, có lẽ là tàn tích của một công trình nào đó bị vật thể lạ kia phá hủy.
Luồng năng lượng kỳ lạ mà tôi cảm nhận được trước đó giờ đây càng mạnh hơn. Nó phát ra từ một hướng nào đó trong bóng tối. Tôi cầm chắc chiếc đèn pin, cẩn thận tiến về phía trước.
Đi được một đoạn, tôi bắt gặp một cánh cửa kim loại lớn. Cánh cửa bị méo mó, biến dạng, nhưng vẫn còn khá nguyên vẹn. Trên cửa có khắc những ký tự kỳ lạ mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
"Đây có phải là lối vào căn cứ bí mật của người ngoài hành tinh không?" - Tôi thầm nghĩ.
Tôi cố gắng mở cửa, nhưng nó bị kẹt chặt. Tôi dùng sức đẩy, kéo, nhưng vẫn không ăn thua. Cuối cùng, tôi quyết định sử dụng năng lượng vũ trụ.
Tôi tập trung tinh thần, hướng năng lượng vào tay phải. Một quả cầu ánh sáng xuất hiện, toả ra sức nóng dữ dội. Tôi áp tay vào cánh cửa. Kim loại bắt đầu nóng chảy, biến thành một chất lỏng sền sệt.
Tôi tiếp tục dồn năng lượng, tạo ra một lỗ hổng vừa đủ để chui qua. Tôi tắt đèn pin, lén lút bước vào bên trong.
Một hành lang tối om hiện ra trước mắt tôi. Không khí trong này càng lạnh lẽo và âm u hơn. Luồng năng lượng kỳ lạ kia càng lúc càng mạnh, khiến tôi cảm thấy bất an.
Nhưng tôi không quay đầu lại. Tôi phải tiếp tục tiến về phía trước, khám phá bí mật ẩn giấu trong bóng tối.
Bóng tối nuốt chửng lấy tôi. Tôi rơi tự do trong khoảng không lạnh lẽo, ẩm ướt. Mùi đất ẩm mốc càng lúc càng nồng nặc. Tôi cố gắng bật đèn pin, nhưng nó đã bị hỏng trong cú rơi.
"Chết tiệt!" - Tôi thầm chửi rủa.
"Bình tĩnh nào, Lạc Minh." - Ý Chí Vũ Trụ trấn an tôi. - "Hãy sử dụng năng lượng của ngươi để tạo ra ánh sáng."
Tôi chợt nhớ ra mình có thể điều khiển năng lượng vũ trụ. Tôi tập trung tinh thần, hình dung ra một quả cầu ánh sáng nhỏ trên tay. Một luồng ấm áp lan tỏa, xua tan bóng tối xung quanh.
Tôi nhìn xuống phía dưới. Vẫn còn một khoảng cách khá xa đến đáy hố. Tôi điều chỉnh năng lượng, tạo ra một lực đẩy nhẹ nhàng để giảm tốc độ rơi.
Cuối cùng, tôi cũng đáp xuống đất an toàn. Nền đất bên dưới mềm mại một cách kỳ lạ, như thể được lót bởi một lớp nệm dày.
Tôi nhìn quanh. Ánh sáng từ quả cầu năng lượng chiếu sáng một không gian rộng lớn. Đây không phải là một cái hố bình thường. Nó giống như một hang động khổng lồ, với những bức tường đá cao chót vót và những nhũ đá lấp lánh trong bóng tối.
"Nơi này... thật kỳ lạ." - Tôi thốt lên.
"Đúng vậy." - Ý Chí Vũ Trụ đồng ý. - "Nó không giống bất kỳ nơi nào trên Trái Đất."
Tôi cẩn thận tiến về phía trước. Càng đi sâu vào hang động, luồng năng lượng kỳ lạ kia càng mạnh hơn. Nó khiến tôi cảm thấy bồn chồn, lo lắng.
Bỗng nhiên, tôi dừng lại. Trước mặt tôi là một bức tường đá phẳng lì, trên đó khắc đầy những hình vẽ kỳ lạ. Chúng là những ký hiệu khó hiểu, những hình học phức tạp, và những sinh vật có hình dạng kỳ dị.
Tôi lại gần hơn để quan sát. Những hình vẽ này rõ ràng không phải do con người tạo ra. Chúng mang một vẻ gì đó cổ xưa, huyền bí, như thể đến từ một nền văn minh xa xôi nào đó.
"Ý Chí Vũ Trụ, ông có biết những hình vẽ này là gì không?" - Tôi hỏi.
"Ta đang phân tích chúng." - Ý Chí Vũ Trụ trả lời. - "Có vẻ như chúng là một loại ngôn ngữ cổ đại. Ta cần thêm thời gian để giải mã."
Tôi kiên nhẫn chờ đợi. Trong lúc đó, tôi tiếp tục quan sát những hình vẽ. Có một hình vẽ đặc biệt thu hút sự chú ý của tôi. Đó là hình một sinh vật cao lớn, có đôi cánh rộng và đôi mắt phát sáng. Bên dưới hình vẽ là một dãy ký tự kỳ lạ.
"Ta đã giải mã được một phần." - Ý Chí Vũ Trụ bỗng lên tiếng. - "Hình vẽ đó đại diện cho một chủng tộc ngoài hành tinh có tên là 'Aetherians'. Họ là những sinh vật có khả năng điều khiển năng lượng vũ trụ và du hành giữa các vì sao."
Aetherians? Du hành giữa các vì sao? Chẳng lẽ... họ chính là những người đã tạo ra căn cứ bí mật này?
Tôi cảm thấy một luồng sóng lạnh chạy dọc sống lưng. Tôi đang đứng trong lãnh địa của một nền văn minh ngoài Trái Đất. Và tôi không biết họ có ý đồ gì với mình.
Updated 81 Episodes
Comments
Flare
Ông thần này dởm nhỉ. Có xíu ngôn ngữ ngoài hành tinh mà cũng cần thời gian phân tích. Ko bằng cái máy tính khi có kiến thức về đa ngôn ngữ, search xíu là ra
2025-01-27
0