...P/S: Có cảnh công dùng quy tắc bàn tay phải 🖐 với thụ, cân nhắc trước khi đọc nhe~...
...── ⋆⋅☆⋅⋆ ──...
...♟ Giới thiệu nhân vật chính ♟...
...𓇼 ⋆.˚ 𓆉 𓆝 𓆡⋆.˚ 𓇼...
...❀...
...❀...
...❀...
Chương 1: TG1 - C1: Thiếu chủ thành Vân Lan có độc.
Trong đêm khuya thanh vắng, cơn mưa mùa hạ mát lạnh đang rào rào trút xuống nhân gian, ở bên trong một tòa phủ đệ xa hoa lộng lẫy và ấm áp, một nam tử đang vùi mình ngủ say trong chăn ấm thì bỗng giật mình tỉnh giấc vì một cảm giác đau đớn khắp toàn thân.
Một luồng ánh sáng cửu sắc từ ngực của nam tử tỏa ra, đau đớn cũng bắt đầu từ đó. Hắn ôm ngực, muốn gào to nhưng lại không thể gào thành tiếng, cuối cùng thì phun ra một ngụm máu.
Sau khi thổ huyết, ánh sáng nơi ngực của nam tử đã vụt tắt, ánh mắt của hắn cũng phút chốc thay đổi, trở nên vô cùng sắc bén, hắn vung tay phẩy một cái, vệt máu bắn lung tung khắp nơi kia liền biến mất.
Huyền Trạch Uyên vuốt lại mái tóc có phần hơi rối của mình, phẩy tay thêm cái nữa, thả thuộc hạ của mình ra. Nhìn một vòng, lại thấy thiếu mất một mống.
" Vân Giai đâu? "
Văn Ngọc, " Tôn thượng, tiểu nha đầu đó bị cuốn vào cửa luân hồi, đi đầu thai luôn rồi. "
" Tìm. "
" Vâng. "
Huyền Trạch Uyên lại túm Giản Giản qua, biến nó thành một con mèo trắng nhỏ rồi thả nó vào chung trong cái ổ mèo ở góc phòng.
Huyền Trạch Uyên đi đến bên bàn bát tiên, tự rót cho mình một ly trà, ngồi xuống chậm rãi thưởng thức và sắp xếp lại ký ức và mạch suy nghĩ, kiếp này, hắn tên là Vân Tiêu, tự Thường Dao; năm nay 21 tuổi; là con trai độc đinh, bảo bối của Vân Kiệt - thương nhân giàu nhất Dụ An quốc.
Vân Tiêu từ nhỏ đã thông minh hơn người, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, ở trên phương diện thương nghiệp cũng có thiên phú cực cao, 8 tuổi là đã bắt đầu theo cha học cách quản lý các cửa hàng của gia đình, 16 tuổi đã có thể độc lập kinh doanh, một mình đảm đương một nhánh doanh nghiệp lớn của gia tộc.
Với xuất thân và tài năng của Vân Tiêu thì kẻ muốn hắn chết là không thể đếm xuể được, từ nhỏ đến lớn, việc hắn bị truy sát, ám sát là chuyện như cơm bữa. Nhiều lần hắn thoát chết trong gang tấc, người khác đều cho rằng hắn mạng lớn, giết kiểu gì cũng không chết, nhưng, Huyền Trạch Uyên biết rằng, ngày chết của hắn vẫn chưa đến, bởi vì, cái chết của hắn là bị sắp đặt sẵn, nếu như chưa đến thời hạn thì ai cũng không làm cho hắn chết được.
Tại sao á hả?
Tại vì Huyền Trạch Uyên vốn dĩ là rồng, đã vậy lại còn là Cửu Huyền Ứng Long, vậy nên vận khí của hắn rất lớn, trước kia mỗi lần lịch kiếp là đều thuận buồm xuôi gió, sống một đời bình an, dù có đôi lúc gặp hoạn nạn thì cũng sẽ có quý nhân tương trợ.
Vậy nên, đối với Huyền Trạch Uyên mà nói, muốn hắn phải trải qua mạt kiếp thì nhất định phải giở một chút thủ đoạn. Và thủ đoạn mà Thần Giới dùng để đối phó với Huyền Trạch Uyên chính là viết sẵn kịch bản, ép hắn phải đi theo một cái kịch bản mà bọn họ đã viết. Khi tác dụng của Canh Mạnh Bà làm cho Huyền Trạch Uyên mất đi toàn bộ ký ức và khóa chặt thần lực, hoàn toàn quên mất mình là ai thì việc ép hắn đi theo kịch bản là một việc rất dễ dàng. Đây giống như là lừa một người mù đi vào một mớ cạm bẫy vậy, người mù không thể nhìn thấy được phía trước là bẫy, vậy nên cứ thế mà đi và rồi sẽ chết rất thảm. Nhưng nếu như chưa đến thời điểm đã được định trước của kịch bản thì ai cũng đừng hòng giết được hắn.
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Muốn nhảy ra khỏi kịch bản thì trước tiên phải biết kịch bản viết như thế nào cái đã.
Huyền Trạch Uyên quơ tay một lượt trên không trung, ngay lập tức, một cái bảng trong suốt màu đen liền hiện lên. Bên trên tấm bảng là rất nhiều ký tự phức tạp. Đây chính là một siêu máy tính được tạo ra từ thần lực của Huyền Trạch Uyên.
Huyền Trạch Uyên nhanh chóng thao tác trên tấm bảng, số liệu trên bảng đien cuồng chạy nhanh như thác đổ, chỉ vài phút sau là đã hack vào được kho dữ liệu của Thần Giới. Huyền Trạch Uyên khẽ cười, đám người ở Thần Giới đến nay vẫn phế vật như vậy.
Kịch bản của thế giới này chỉ viết ngắn gọn vài câu rằng: Huyền Trạch Uyên sẽ đầu thai vào một gia đình phú khả địch quốc, là con cưng của cả dòng họ. Cuối cùng thì bị một người anh em cùng họ hại ch ết. Bởi vì kẻ này là kẻ bị cả dòng họ ghét bỏ, vậy nên gã sinh lòng đố kỵ nên hại ch ết hắn. Hắn hưởng dương 25 tuổi.
Kịch bản chỉ viết ngắn gọn như vậy thôi.
Kịch bản do Ti Mệnh Các ở Thần Giới viết ra thì chỉ có thể viết được mở đầu và kết cục mà thôi, ở giữa đã xảy ra chuyện gì thì bọn họ hoàn toàn không thể khống chế được.
Bởi vì, thứ nhất là do thần tiên không được nhúng tay quá sâu vào việc ở nhân gian, mà việc viết ra một kịch bản hoàn chỉnh thì nhất định sẽ phải kéo theo vô số nhân vật khác, mà liên lụy đến càng nhiều người khác thì càng là phạm phải điều lệ không được nhúng tay quá sâu vào việc ở nhân gian.
Thứ hai, mệnh cách của một Ứng Long thượng thần lại còn là một Cửu Huyền Ứng Long thì không phải nói sửa là có thể dễ dàng sửa được. Cho dù chỉ là một kiếp luân hồi, nhưng nếu như muốn làm mất đi vận khí của hắn, ép hắn vào đường cùng, phải làm pháo hôi như thế thì buộc kẻ viết kịch bản phải hi sinh phần lớn tu vi, thậm chí là cả tuổi thọ. Khống chế hắn bằng càng nhiều chi tiết thì sẽ mất càng nhiều tu vi và tuổi thọ, vậy nên, các đời Ti Mệnh viết kịch bản cho Huyền Trạch Uyên đều cố gắng viết càng ngắn càng tốt.
Nhưng mà như thế cũng là rất tốt, bởi vì như thế thì Huyền Trạch Uyên ở đây sống ra sao thì cũng không ai biết, đến cuối cùng hắn chỉ cần dùng con rối để diễn một màn kịch, truyền đến cho Ti Mệnh Các xem, vờ như bản thân đã trải qua kiếp nạn rồi là được. Ti Mệnh Các cho dù có nghi ngờ thì cũng khó mà điều tra ra được, cũng không dám điều tra. Dù sao thì thân phận của Huyền Trạch Uyên cũng là một hòn than rực lửa, nóng đến bỏng tay, ai cũng không dám nhúng tay sâu vào chuyện của hắn. Chuyện mà hắn làm, nếu như có thể bỏ qua thì bọn họ đều sẽ mắt nhắm mắt mở mà cho qua.
Quay lại vấn đề chính, khi bước vào thực tế ở thế giới này, câu chuyện này phải bắt đầu kể từ rất nhiều năm về trước, từ cái thời Vân Tiêu còn chưa ra đời cơ. Đó là câu chuyện liên quan đến đời của đại bá hắn - Vân Liêm.
Năm đó, Vân Liêm vẫn đang là gia chủ của Vân gia, mà Vân Kiệt là em trai của ông ta. Năm đó, Vân Liêm có một người vợ, tên là Lê Vân Hà, là con gái của thành chủ thành Thiên Cơ. Lê Vân Hà là một người phụ nữ độc lập và mạnh mẽ, vậy nên không được lòng của Vân Liêm cho lắm, hơn nữa hôn sự của hai người là do gia tộc sắp đặt.
Bất quá mà, hai người vẫn là yên ổn sống được với nhau gần nửa đời người. Thẳng cho đến một ngày nọ, Lâm Nhược Mi xuất hiện.
Lâm Nhược Mi là một ca kỹ có tiếng ở đế đô. Có một lần Vân Liêm đến đế đô bàn chuyện làm ăn, vào dạo chơi thì bắt gặp được Lâm Nhược Mi. Lâm Nhược Mi có nhan sắc, có thủ đoạn, chẳng mấy chốc đã câu dẫn cho Vân Liêm đến thần hồn điên đảo và rước ả về làm thiếp.
Vân Tiêu từng nghe Vân Kiệt kể lại rằng, bắt đầu từ ngày Lâm Nhược Mi vào cửa là Vân gia liền gà bay chó nhảy, ngày nào cũng ầm ĩ không yên. Không đầy hai năm, ả đã hại chết hết hai đứa con của chính thất là Vân Hàm và Vân Dung. Mặc dù Lê Vân Hà là một người phụ nữ mạnh mẽ và có thủ đoạn, nhưng cú sốc liên tiếp ập đến làm cho nàng suy sụp, không bao lâu thì bệnh nặng và qua đời. Từ đó, nội trạch Vân gia gần như là hoàn toàn rơi vào tay của Lâm Nhược Mi. Ngoài ra, trong khoảng thời gian đó ả còn sinh ra một đứa con trai, tên là Vân Trúc.
Sau khi Vân Hàm, Vân Dung và Lê Vân Hà đều đã qua đời, Lâm Nhược Mi liền thổi gió bên tai, muốn Vân Liêm nâng ả lên làm chính thê, muốn để cho Vân Trúc trở thành gia chủ đời tiếp theo của Vân gia.
Tất nhiên, chuyện này đã vấp phải phản đối kịch liệt từ các trưởng lão trong gia tộc. Ở xã hội này, ca kỹ là một định nghĩa của sự dơ bẩn và đáy xã hội. Vân gia tuy không phải là nhà quan lại, nhưng vẫn là một thế gia đại tộc, đem một ca kỹ nâng lên làm chính thất thì há không phải là làm trò cười cho thiên hạ sao?
Chuyện này tranh đi cãi lại tận bốn năm năm liền. Cuối cùng thì Vân Liêm không biết tại sao lại bị hạ độc và qua đời. Sau khi điều tra ra thì thế mà lại là do Lâm Nhược Mi làm. Ả muốn kết liễu Vân Liêm, bởi vì khi Vân Liêm chết rồi thì huyết mạch duy nhất của ông là Vân Trúc sẽ được thừa kế.
Bàn tính của ả tính rất hay, nhưng lại tính sai một nhân tố chính là Vân Kiệt. Vân Kiệt từ nhỏ đã đam mê võ nghệ, 4 tuổi đã xách mông lên núi Vọng Nguyệt Sơn, bái Lung Nguyệt kiếm tiên - Mộ Dung Ân làm thầy và ở lì trên núi học võ hơn mười bốn năm, sau khi xuống núi thì cũng đi lang bạt giang hồ, gần như là không bao giờ nhúng tay vào chuyện kinh doanh của gia tộc.
Nhưng điều đó không đồng nghĩa rằng Vân Kiệt đối với tình hình kinh doanh và tình hình trong nội trạch Vân gia là hoàn toàn không biết gì. Bắt đầu từ khi Vân Hàm qua đời, Vân Kiệt đã nghi ngờ Lâm Nhược Mi rồi. Vậy nên, sau khi Vân Liêm qua đời, ông càng thêm chắc chắn thủ đoạn của Lâm Nhược Mi và đã tìm ra được chứng cứ, đá bay Lâm Nhược Mi ra khỏi Vân gia, thanh lọc môn hộ.
Sau khi tội ác bị vạch trần, Lâm Nhược Mi bị gông đến nha môn, giết người thì phải đền tội, ả đã sớm chết rồi. Nhưng, Vân Trúc vẫn còn sống. Vân Trúc chỉ lớn hơn Vân Tiêu 3 tuổi, sau khi Lâm Nhược Mi chết, gã tuy không bị đuổi ra khỏi gia môn, bởi vì tốt xấu thế nào gã cũng là huyết mạch của Vân gia, nhưng điều đó không đồng nghĩa là Vân Kiệt đồng ý cho gã ở lại trong Vân gia bảo. Gã đã bị đuổi đến một biệt viện xa xôi ở tận Mân Châu.
Vân Trúc lúc đó chỉ mới sáu - bảy tuổi, đột nhiên bị mất mẹ, còn bị ném đến một nơi xa như vậy thì trong lòng có thể không hận sao? Nhưng hận ý thật sự không nằm ở việc này mà là nằm ở lá thư do Lâm Nhược Mi để lại. Trong thư viết rằng dù thế nào thì gã vẫn là huyết mạch Vân gia, tài sản Vân gia hắn phải có một phần, chờ gã sau khi lớn lên nhất định phải nghĩ cách đem tài sản Vân gia đoạt lại.
Lá thư này là tưởng niệm duy nhất của Vân Trúc, gã mỗi ngày đều phải lấy ra đọc một lần, nội dung vì thế đã khắc sâu trong đầu gã, biến thành lý do chống đỡ gã sống sót. Dần dần, ký ức về Vân gia cùng Lâm Nhược Mi ở trong đầu gã bắt đầu trở nên mơ hồ, nhưng thủy chung vẫn nhớ kỹ rằng phải trở về Vân gia, đoạt lại thứ vốn nên thuộc về gã.
Hai mươi năm sau, Vân Trúc đã hoàn toàn thay da đổi thịt. Năm 15 tuổi, gã đã giả chết để thoát khỏi thân phận Vân Trúc, thay tên đổi họ, thay đổi luôn cả dung mạo, lấy tên là Tề Lăng Vân. Lăng Vân, chữ lăng trong từ lăng trì ( 陵遲 : lăng trì: xẻo thịt ra từng mảnh.), vân, chính là chính là họ Vân Vân gia, từ cái tên thôi là đủ để thấy mục tiêu sống của Tề Lăng Vân trong kiếp này rồi.
Tề Lăng Vân này rất có thủ đoạn, gã đã dùng rất nhiều năm để mưu tính trở thành con rể của Ninh Viễn hầu - Đỗ Ngạn. Sau khi cưới được con gái của Đỗ Ngạn thì dưới sự giúp sức của ông, Tề Lăng Vân đã được vào triều đình làm việc. Và sau khi tiến vào triều đường, công cuộc báo thù của gã đã bắt đầu.
Tề Lăng Vân ngay từ đầu đã ngấm ngầm về phe của Sùng vương; mà phe này thì từ cái đời ông nội của Vân Tiêu thì đã bắt đầu cũng nhăm nhe Vân gia. Gã cùng Cao gia bày mưu tính kế, từng bước từng bước cắn nuốt sản nghiệp của Vân gia.
Ở Giang Châu, có một quân cờ rất quan trọng của Cao gia chính là Cao Quảng Thiện - tiết độ sứ của Giang Châu. Cao Quảng Thiện nhậm chức ở Giang Châu 4 năm, 4 năm này Cao gia và Vân gia luôn là bằng mặt mà không bằng lòng, đôi bên đều luôn nhăm nhe lật đổ đối phương. Cao Kỳ - con trai của Cao Quảng Thiện thì luôn thèm muốn nhan sắc của Vân Tiêu, còn Cao Quảng Thiện thì giống hệt như Tề Lăng Vân - thèm muốn gia sản của Vân gia.
Nhưng, cú chốt hạ cuối cùng vẫn là phải kể đến vụ án mưu phản của Hi vương từ năm năm về trước.
Updated 70 Episodes
Comments
Hello Mấy Fen
ui con tim tui yếu đuối lắm chắc sau này bạn viết cảnh ngược tui đau tim té ghế xỉu quá
2024-12-16
0
Chậu xương rồng 🌵
ngược nhẹ mà sao tui ko trụ đc vại kè, tác giả có bịp eim ko vại
2024-12-18
0
Miu Đen Nguyễn
lời văn khá hay rồi đọc như thấm luôn ấy
2024-12-16
0