[AnhDuy][Pov] Mộ Bên Bến Sông
Cây cầu bắc qua sông Mã bây giờ người ta đi lại nườm nượp, xe cộ ồn ào nhưng mỗi lần nhìn về phía chân cầu, lòng tôi lại nặng trĩu một nỗi niềm không tên. Ở đó, có một bí mật mà cả đời này tôi quyết đ
0
1
Khúc Dạ Cổ Giữa Mùa Sen Muộn
Miền Tây Nam Bộ Những Năm 1930 Tại vùng đất Cù lao ông Chưởng, gia đình ông Hội đồng Tràng nổi tiếng giàu có nhất vùng với ruộng vườn thẳng cánh cò bay. Cậu Ba Tràng – con trai út của ông Hội đồng –
0
0
Người thợ thêu đôi mắt
Ngày xưa, ở một ngôi làng xa xôi, có một chàng trai mù nhưng có đôi tay rất khéo léo. Dù không nhìn thấy ánh sáng, nhưng anh có thể thêu nên những bức tranh khiến người ta phải bật khóc vì vẻ đẹp của
0
1
Cây Phượng Nhớ Tên Anh
Dưới tán phượng vĩ nở rực một góc sân trường, Thân Mặc Khanh đứng tựa vào gốc cây, ánh mắt lạnh lùng như băng quan sát đám đông học sinh đang nô đùa ồn ào. Cậu ghét không khí hỗn độn này, ghét những t
0
1
Bạn cùng bàn của tôi là trùm trường
Tôi tên là A Hành. Khi tôi mới vào lớp mới tôi đã bị giáo viên xếp ngồi cùng bàn với trùm trường cậu ta tên Tống Tử Hào lúc đó tôi cứ nghĩ cuộc sống của tôi coi như xong nhưng Tống Tử Hào không bắt nạ
1
2
Để nhớ hắn
Có một tôi từng mơ mộng kéo mảnh tình về miền viễn xứ, có một tôi ôm những giọt mật ngọn lịm và ngất đi với một trái tim đang đơm những chòm hoa đỏ thắm, một lồng ngực ôm trọn hơi thở khát vọng, từng
0
0
Chúng ta gì của nhau?
namtan quỳ xuống cầu xin film quay lại lần cuối nhưng film đã quay lại với namtan rất nhiều rồi nên film không thể chịu được nữa nên đề nghị chia tay. Namtan nắm tay film cầu xin và thề mọi điều để l
0
1
Chuyện 3 người ( và cái nồi cơm điện )
Một buổi chiều đẹp trời tại nhà chung, Captain boy đang lúi húi trong bếp thì Rhyder đi ngang qua với vẻ mặt cực kì nghiêm trọng. Captain boy:Ơ kìa anh Quang Anh,làm gì mà mặt như sắp đi thi chung k
0
1
Này là đứa tôi ghét !!!
Tôi xuyên không trở về đúng năm tôi hối hận nhất. Đúng vào ngày hôm đấy, con bạn thân của tôi-tổ trưởng đã ghi tôi vào sổ tổ vì tôi đã bị giáo viên nhắc. Tôi không muốn phải đi làm vệ sinh, phải làm
0
0
Pov : Yêu Tinh, Đừng Làm Hại Tôi (RC)
Hôm nọ, trường của Duy tỏ chức chuyến đi cắm trại trong rừng. Mọi người ơi đấy, ai cũng phấn khích và em cũng vậy Mọi người bắt đầu tiến vào rừng, vì một chút lơi là nên Duy bị đi lạc. Cậu hoảng loạn
0
1
TÂM SƠ
6 Đêm mưa lớn. Mất điện khu điều trị tầng ba. Camera dự phòng ghi lại hình ảnh mờ. Tâm Sơ ngồi trên giường. Mắt mở. Anh nói một mình: “Đến rồi.” Điện khôi phục sau mười hai phút. Nhân viên y tế chạy t
0
0
TÂM SƠ
5 Bác sĩ phụ trách thay đổi phương án. Trị liệu cá nhân tăng thời lượng. Tâm Sơ được yêu cầu mô tả “thứ đứng sau mắt”. Anh suy nghĩ một lúc. Rồi nói: “Nó giống gương. Nhưng phản chiếu thứ chưa xảy ra.
0
0
TÂM SƠ
4 Buổi trị liệu nhóm bắt đầu lúc chín giờ sáng. Ba bệnh nhân ngồi thành vòng. Tâm Sơ ngồi thẳng lưng. Hai tay đặt lên đùi. Ánh nhìn bình ổn. Một bệnh nhân nữ nói về ác mộng. Một bệnh nhân khác lẩm bẩm
0
0
Khi ánh sáng phải dừng lại
Trong ký ức của tôi, anh Hào luôn đi cùng ánh sáng. Không phải thứ ánh sáng rực rỡ khiến người ta phải nheo mắt, mà là ánh sáng ấm, đủ để soi đường cho một người luôn đi chậm hơn thế giới như tôi. Từ
0
2
Đơn phương
Tôi thích cậu khi chính tôi cũng chưa kịp hiểu “thích” là gì. Chỉ là mỗi sáng vào lớp, tôi luôn nhìn về chỗ cậu đầu tiên. Chỉ là khi cậu nghỉ học, cả buổi hôm đó lớp học bỗng rộng và trống hơn rất
0
1
Nơi ánh nắng không chiếu tới
Sơn và Bình quen nhau trong một chương trình mà cả hai đều không nghĩ sẽ thay đổi cuộc đời mình đến vậy. Ngày đầu gặp, họ chỉ là hai cái tên mới, đứng ở hai đầu hậu trường, cùng mang một cảm giác giố
0
2
Bản nhạc không điểm tựa
Hùng từng là một nghệ sĩ. Ít ai còn nhớ điều đó, vì cái tên Hùng về sau được nhắc đến nhiều hơn trong những bản tin ngắn, giọng đọc lạnh lùng, không cảm xúc. Nhưng trước khi bị gọi bằng những danh xư
0
3
Dở dang
Công là kiểu học sinh mà thầy cô nào cũng nhớ tên. Không phải vì nghịch, mà vì quá ngoan. Bài vở luôn đầy đủ, chữ viết ngay ngắn, áo đồng phục lúc nào cũng phẳng phiu. Công hay cười, cười hiền, cười
0
2
Douaka
"Nếu Akaza-dono hạnh phúc thì tôi cũng hạnh phúc!" ... Akaza - giờ là Hakuji đang đứng trước mặt Douma, anh nắm tay Koyuki, luyến tiếc nhìn Douma. Douma chỉ mỉm cười, bây giờ hắn cũng có cảm xúc nh
0
0
Người khờ
Ngày tôi lấy cô ấy, người ta bảo tôi may mắn. Tôi thì chỉ cười — vì thật lòng, tôi chẳng biết cảm giác đó là gì. Hôn ước ấy đến bất ngờ như một cuộc sắp đặt nhẹ tênh. Tôi khi đó đã quen với lý trí, vớ
2
3