Bóng hình người tớ yêu
Có lẽ đây lá thư tôi muốn gửi đến cậu nhất Thế Anh,Cậu có biết ánh mắt như chứa cả đại dương của cậu….đã làm tôi đắm chìm suốt năm tháng ấy không? Tôi không thể đếm được số lần tôi một góc ngồi trên k
0
0
{Creepypasta} Đôi Mắt Mù Và Kẻ Không Mặt Chương 12
Hai năm trước, Slenderman từng nghĩ mình là kẻ hạnh phúc nhất thế gian khi rước được "ánh sáng" đời mình về dinh thự. Hai năm sau, Ngài thực thể tối cao nhận ra rằng: Zalgo không đáng sợ, địa ngục khô
0
0
{Creepypasta} Đôi Mắt Mù Và Kẻ Không Mặt Chương 11
Đêm hôm đó, một sự kiện hy hữu đã xảy ra trong lịch sử Creepypasta: Slenderman biết nằm mơ. Trong cơn mộng mị hắc ám, ông thấy mình đứng giữa một khoảng không trắng xóa. Em đứng trước mặt ông, đôi mắt
0
0
{Creepypasta} Đôi Mắt Mù Và Kẻ Không Mặt Chương 10
Không khí trong dinh thự vốn đã "loạn" nay lại càng thêm "căng" khi các anh em nhà Slender xuất hiện. Splendor Man (người anh vui vẻ với bộ vest chấm bi) thì cứ lăng xăng trang trí ruy băng khắp nơi,
0
0
{Creepypasta} Đôi Mắt Mù Và Kẻ Không Mặt Chương 9
Sau khi linh hồn được trả về xác, em chỉ thấy cơ thể hơi yếu và hụt hơi, chứ hoàn toàn không một vết trầy xước. Trong khi đó, dàn "nam thần" của dinh thự Creepypasta thì đúng là một cảnh tượng dở khóc
0
0
{Creepypasta} Đôi Mắt Mù Và Kẻ Không Mặt Chương 8
Bầu trời phía trên dinh thự Slender Mansion không còn là màu đen của đêm tối mà chuyển sang sắc đỏ sẫm như máu đặc. Sát khí của Slenderman đã mở ra một vết nứt không gian, dẫn thẳng xuống tầng sâu nhấ
0
7
MÙA HOA CHƯA KỊP NÓI
Thành phố những ngày cuối hạ mang một thứ nắng rất lạ. Không gắt gỏng như nắng tháng năm, cũng không dịu dàng hẳn như những ngày đầu thu, mà lưng chừng – đủ để người ta chậm bước lại, đủ để những ký ứ
1
4
{Creepypasta} Đôi Mắt Mù Và Kẻ Không Mặt Chương 7
Trời hôm ấy không chỉ đổ mưa, mà là một trận bão cuồng loạn như muốn xé toạc bầu trời khu rừng Cấm. Sấm sét rạch ngang trời, soi rọi dinh thự Slender Mansion cũ kỹ nhưng đầy uy quyền. Bên trong dinh
0
0
{Creepypasta} Đôi Mắt Mù Và Kẻ Không Mặt Chương 6
Khoảnh khắc em lao đến, vòng tay nhỏ bé ôm siết lấy cơ thể cao lớn lạnh lẽo ấy, Slenderman hoàn toàn sững sờ. Thực thể quyền năng vốn chẳng biết đến sự kinh ngạc nay lại đứng chôn chân như một bức tượ
0
0
{Creepypasta} Đôi Mắt Mù Và Kẻ Không Mặt Chương 5
Một tháng sau khi Elias biến mất, căn chòi nhỏ vốn ấm áp tình người giờ chỉ còn là một nấm mồ lạnh lẽo. Ánh sáng mà ông ban tặng cho đôi mắt em hóa ra lại là nỗi đau lớn nhất, vì mỗi khi mở mắt, em ch
0
0
{Creepypasta} Đôi Mắt Mù Và Kẻ Không Mặt Chương 4
Sau ba tháng ở bên em, những vết thương do Zalgo gây ra đã dần khép miệng, nhưng đó cũng là lúc sự yên bình ngắn ngủi kết thúc. Những Proxy (tay sai) và các thực thể Creepypasta khác đã tìm thấy dấu v
0
0
{Creepypasta} Đôi Mắt Mù Và Kẻ Không Mặt Chương 3
Sau đêm đó, giữa một thực thể tăm tối và cô gái mù lòa đã hình thành một sợi dây liên kết không tên. Mỗi sáng trước khi đi làm, em lại khẽ khàng hỏi: "Ông... vẫn chưa đi đúng không?". Khi nghe tiếng đ
0
0
{Creepypasta} Đôi Mắt Mù Và Kẻ Không Mặt Chương 2
Trong căn chòi nhỏ rách nát ấy, một sự gắn kết kỳ lạ đã hình thành. Slenderman – kẻ vốn dĩ là cơn ác mộng của nhân loại – quyết định không rời đi. Hắn dùng quyền năng của mình để che giấu sự hiện diện
0
2
{Creepypasta} Đôi Mắt Mù Và Kẻ Không Mặt Chương 1
Cánh rừng mùa đông năm ấy lạnh lẽo và tiêu điều, nhưng đối với một cô gái mù như em, bóng tối chẳng có gì khác biệt. Em chậm rãi khua đôi bàn tay gầy guộc, nhặt nhạnh từng cành củi khô để sưởi ấm cho
0
0
Em bé ngoan
❗Truyện có tình tiết siêu siêu siêu siêu cờ ring mong mọi người cân nhắc trước khi đọc, tạo toi còn tự thấy cringe❗ Buổi tối hôm đó không có gì đặc biệt. Trời không mưa, gió chỉ đủ mát, phố lên đèn
0
0
ĐN jjk : “shoko?..”
- ĐN jjk : “ shoko?..” Ngay giữa trận chiến thảm khốc nhất lịch sử chú thuật.một khoảng khắc khiến tất cả chết lặng.. Đòn trảm không gian của sukuna,một đòn mà chính tên nguyền vương đang thất thủ cũn
0
0
TÔN VIỄN – TAY CÂU
9 Ba ngày sau, Linh quay lại thật. Lần này, trời quang. Nước yên. Cô đứng sát mép sông. Không run. Tôn Viễn đặt cần câu xuống. Lần đầu tiên, anh đứng dậy. “Lần này,” anh nói, “nếu cô rơi xuống, tôi sẽ
0
0
TÔN VIỄN – TAY CÂU
8 Người phụ nữ tên Linh. Cô không kể nhiều. Chỉ nói vài câu ngắt quãng. Chồng chết. Gia đình chồng đổ tội. Con bị mang đi. Cô bị để lại. “Em từng được cứu khỏi sông một lần,” Linh nói. “Nhưng sau đó,
0
0
TÔN VIỄN – TAY CÂU
7 Người phụ nữ xuất hiện vào một buổi sáng mưa. Không mang cần câu. Không mang ô. Chỉ đứng nhìn sông. Tôn Viễn nhận ra ngay. Ánh mắt đó. Không phải của người tò mò. Cũng không phải của người sợ nước.
0
0
Mùa Hạ Năm Ấy, Tuyết Không Rơi
Seoul vào hạ, cái nóng hầm hập phả lên những dãy hành lang trường trung học Shinhwa. Kim Do-yun là kiểu nam sinh mà mọi cô gái đều thầm thương trộm nhớ: tiền đạo đội bóng rổ, nụ cười tỏa nắng và luôn
0
0