Nếu Còn Duyên Ta Sẽ Gặp Lại
Chiều mưa đầu hạ ở Hà Nội, những giọt nước rơi dày như tấm màn mỏng phủ lên phố xá. Minh vội vã chạy vào trú dưới mái hiên của một tiệm sách cũ nằm nép mình trong con phố nhỏ. Mùi giấy cũ và gỗ ẩm kh
0
8
Nuông chiều![all Hùng ]p2
Đúng như dự đoán Đăng Dương và Minh Hiếu đang ngồi trên chiếc sofa theo cách mà ko ai ngờ tới... Minh Hiếu:mày có trả cho tao kooo//cầm chổi chạy theo Dương // Đăng Dương: lô baoo giờ nó phải là của e
0
1
Một phần ba là nỗi nhớ
CHAP 1: NHỮNG TIN NHẮN NỰC CƯỜI “Mày nhớ tao, lụy tao nên mới trốn tránh tao chứ gì” Đây là lần thứ N mà Thiên Cung nhắn với Ánh Nguyệt bằng những lời lẽ hết sức ấu trĩ. “Phụt”, đang uống nước dở thì
0
1
TIỆM MAY THỜI GIAN
Ở một góc khuất của thành phố, nơi những con hẻm nhỏ đan xen như những đường chỉ tay, có một tiệm may kỳ lạ không tên. Chủ tiệm là một người thợ già không bao giờ dùng thước dây. Ông nhìn người ta bằ
0
1
BẢN ÁN CHUNG THÂN CỦA SỰ HỐI LỖI
CHƯƠNG KẾT: SỰ TỰ DO THỰC SỰ Mùa xuân lại về trên ngọn đồi ngoại ô. Những khóm hoa hồng mà Phong trồng đã nở rộ, tỏa hương thơm ngát khắp khu vườn. Linh giờ đây đã có thể mỉm cười, cô bắt đầu viết sác
0
0
BẢN ÁN CHUNG THÂN CỦA SỰ HỐI LỖI
CHƯƠNG 15: BẢN ÁN CỦA HẠNH PHÚC Đỉnh điểm của sự hòa giải là vào ngày kỷ niệm một nǎm họ về sống chung. Phong nấu một bữa tối giản dị với những món Linh thích nhất. Khi ánh nến lung linh hắt lên gươn
0
0
BẢN ÁN CHUNG THÂN CỦA SỰ HỐI LỖI
CHƯƠNG 14: KHI VẾT THƯƠNG BẮT ĐẦU KHÉP MIỆNG Thời gian đầu, Linh vẫn giữ một khoảng cách vô hình. Cô chấp nhận sự chăm sóc của Phong như một nghĩa vụ mà anh phải trả, nhưng cô hiếm khi cười, cũng chẳ
0
0
BẢN ÁN CHUNG THÂN CỦA SỰ HỐI LỖI
CHƯƠNG 13: NGÔI NHÀ BÊN ĐỒI VÀ NHỮNG SỚM MAI TĨNH LẶNG Phong đưa Linh về một ngôi nhà nhỏ nằm tách biệt trên một ngọn đồi ở ngoại ô thành phố. Ngôi nhà có cửa sổ lớn nhìn ra thung lũng, ngập tràn ánh
0
0
BẢN ÁN CHUNG THÂN CỦA SỰ HỐI LỖI
CHƯƠNG 12: SỰ THỎA HIỆP ĐẦY NƯỚC MẮT Linh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang bắt đầu len lỏi vào. Cô biết, mình không thể chạy trốn trái tim và sự kiên trì đến mức cực đoan của người đàn ông n
0
0
BẢN ÁN CHUNG THÂN CỦA SỰ HỐI LỖI
CHƯƠNG 11: KHI LÒNG TRẮC ẨN CHIẾN THẮNG NỖI SỢ Đỉnh điểm là một đêm Linh bị sốt cao do làm việc quá sức. Cô nằm gục trong căn phòng trọ lạnh lẽo, mê sảng gọi tên người bạn bác sĩ Nam. Phong, vốn luôn
0
0
BẢN ÁN CHUNG THÂN CỦA SỰ HỐI LỖI
CHƯƠNG 10: CUỘC TRUY ĐUỔI "MẶT DÀY" Linh dứt khoát quay lưng đi, nhưng lần này Phong không còn đứng yên nữa. Anh lẳng lặng đi theo sau cô, mặc cho cô mắng nhiếc, mặc cho những ánh nhìn tò mò của ngườ
0
0
BẢN ÁN CHUNG THÂN CỦA SỰ HỐI LỖI
CHƯƠNG 9: SỰ TRỞ LẠI CỦA "BÓNG MA" HỐI LỖI Một năm trôi qua kể từ ngày Phong để lại tờ giấy sở hữu nhà và biến mất. Linh đã dời đến một thành phố khác, cô làm việc tại một thư viện nhỏ, sống một cuộc
0
0
BẢN ÁN CHUNG THÂN CỦA SỰ HỐI LỖI
CHƯƠNG 8: BẢN ÁN CỦA NGƯỜI Ở LẠI Linh hít một hơi thật sâu, dõng dạc nói tiếp: "Nếu anh thực sự muốn chuộc lỗi, thì hãy biến mất khỏi tầm mắt tôi. Đừng theo dõi tôi, đừng giúp đỡ tôi, đừng xuất hiện t
0
0
BẢN ÁN CHUNG THÂN CỦA SỰ HỐI LỖI
CHƯƠNG 7: LỜI TUYÊN BỐ TỰ DO Đỉnh điểm của sự kiên trì ấy là vào một đêm trăng khuyết, khi Linh tan ca muộn. Cô dừng lại trước mặt Phong – người vẫn đang đứng đợi cô ở đầu con dốc. Đây là lần đầu tiê
0
0
BẢN ÁN CHUNG THÂN CỦA SỰ HỐI LỖI
CHƯƠNG 6: SỰ KIÊN TRÌ TRONG CÂM LẶNG Nửa nǎm trôi qua, nỗi sợ hãi bản năng trong Linh dần vơi bớt, thay thế bằng một sự chán ghét lầm lũi. Cô chấp nhận sự hiện diện của Phong như một sự tồn tại hiển
0
0
BẢN ÁN CHUNG THÂN CỦA SỰ HỐI LỖI
CHƯƠNG 5: CÁI BÓNG CỦA SỰ HỐI LỖI Thị trấn ven biển nhỏ bé vốn dĩ yên bình nay bỗng xôn xao bởi sự xuất hiện của một người đàn ông lạ mặt. Phong không còn mặc cảnh phục, không còn vẻ oai vệ của một c
0
0
BẢN ÁN CHUNG THÂN CỦA SỰ HỐI LỖI
CHƯƠNG 4: SỰ TỈNH LẠI VÀ CUỘC TRUY ĐUỔI CỦA TÌNH YÊU Vào một buổi chiều mùa thu năm thứ 5, Linh kỳ diệu mở mắt. Nhưng điều Phong nhận được không phải là sự tha thứ, mà là một tiếng thét xé lòng. Vừa
0
0
BẢN ÁN CHUNG THÂN CỦA SỰ HỐI LỖI
CHƯƠNG 3: BẢN ÁN MUỘN MÀNG VÀ 5 NĂM ĐỢI CHỜ Trong khi Linh nằm trong phòng ICU với sự sống mong manh như sợi tóc, Phong vẫn điên cuồng tìm kiếm cô vì tưởng cô đã trốn thoát cùng tài liệu. Mãi đến một
0
0
Ngồi cùng bạn với trùm trường
Chương 1: Bàn Cuối Đầu năm học, tôi – An Nhiên – bước vào lớp mới với chút hồi hộp. Khi cô giáo xếp tôi xuống bàn cuối, cả lớp bỗng im lặng. Tôi nhanh chóng hiểu lý do: người ngồi cạnh tôi là Lục Thầ
0
0
BẢN ÁN CHUNG THÂN CỦA SỰ HỐI LỖI
CHƯƠNG 2: NHÁT RÌU TRONG ĐÊM PHẾ LIỆU Đêm đó, cảng Boston chìm trong mưa tuyết. Linh thành công lấy được chiếc USB nhưng bị phát hiện. Cô chạy trốn trong tình trạng vết thương cũ tái phát, hơi thở đứt
0
0