Lời khuyền của hận thù
Chào các bạn mình tên Vi. Mình muốn rằng các bạn sẽ biết mình nhiều hơn Trong một tầm thầm nọ có hai đứa trẻ bé gái tên chi yong ni , bé em nam nữ tên chiriyung , vì riyung đã làm rớt
0
1
Chiếc Lồng Mạ Vàng .P1endP2
Chiếc Lồng Mạ Vàng Trong giới thương mại ở Hà Nội, cái tên Trần thị Capital gần như không ai dám động vào. Và người đứng đầu — Trần Bắc Dương — còn đáng sợ hơn thế. Lạnh lùng, tàn nhẫn và cực kỳ ki
0
1
7 năm đợi chờ
Sân trường vắng lặng, chỉ còn bóng cây hòe in hằn dưới nền bê tông lạnh lẽo. Cậu- Lê Quang Hùng đang đứng im quan sát một cặp đôi. Cậu đứng đó, không phải vì yêu mà vì.. cậu là " camera" được chạy bằ
3
2
(AI)Cảm Ơn Vì Đã Gặp Gỡ
Chương 1: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh Ở Phòng Giám Thị Năm 17 tuổi, Mỹ Ngọc là "con nhà người ta" chính hiệu: váy đồng phục ủi phẳng phiu, tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng, ba năm liền giữ chức lớp trưởng
0
0
Ngắn ngủi
Xin chào tất cả mọi người! Hôm nay tôi đến đây để kể về một chuyện tình.Một chuyện tình mà chỉ tôi biết, còn cậu ta thì không... Tôi vốn dĩ là một người rất trầm tính, ít nói, là một học sinh có học l
0
0
Đấu La Dị Mệnh
Chương 94: Đôi Mắt Nhìn Thấu Bản Chất Ngày hôm sau, Nam Thành đổ một cơn mưa nhẹ. Những hạt mưa mỏng như tơ lặng lẽ phủ xuống mái ngói của học viện, khiến cả không gian như được khoác lên một lớp
0
0
Trăng tròn tháng 2 (phần cuối) "lời của t/g"
Chào m.n, mik là Lin, t/g của bộ trăng tròn tháng 2, đáng lẽ ra nó có 5 phần thôi, nhưng mà tôi pk of sớm vì nhiều thứ ko thể nói, nhanh thật nhỉ, chưa j đã phần cuối r, vs 1 đứa lười như mik lúc vt l
0
0
Kẻ Ngốc Bỏ Trốn
Mở đầu là cảnh trời mưa lớn. Cha bot bị đánh trong sòng bạc vì thiếu nợ mafia. Top bước xuống xe đen. Cả đám im lặng cúi đầu. Cha bot khóc: “Xin cậu tha cho tôi… tôi còn thằng con…” Bot bị kéo
1
1
Đấu La Dị Mệnh
Chương 93: Thiếu Niên Trong Thư Viện Sau chuyến lịch luyện ở Hắc Phong Cốc, Nam Thành học viện dường như vẫn như cũ. Buổi sáng, tiếng chuông vẫn vang lên đúng giờ. Sân luyện võ vẫn đầy tiếng hò h
0
0
gia đình !? ( sondillan ) p4
vài tuần sau. Phan Đức Nhật Hoàng quyết định chuyển trường cho Đỗ Phan Nhã Vy. lần này là một trường quốc tế song ngữ. ở đó học sinh có thể giao tiếp bằng tiếng Anh nhiều hơn thay vì chỉ dùng tiếng
0
1
gia đình!? ( sondillan )
sau khi sang Thái Lan, mọi thứ đối với Đỗ Phan Nhã Vy đều quá xa lạ. từ ngôn ngữ. trường học. cho tới những người bạn xung quanh. Nhã Vy vốn là đứa trẻ ít nói. sau chuyện của hai ba, con bé lại c
1
2
Bức thư cuối cùng
Tập 1: Lá thư không bao giờ được gửi đi Trời hôm đó mưa rất nhẹ. Không ồn ào, không dữ dội… chỉ là những hạt mưa lặng lẽ rơi xuống mặt kính cửa sổ, như thể cả thế giới đang cố giữ lại một điều gì đ
0
0
gia đình!? ( sondillan ) p2
10 năm sau. sân bay quốc tế đông nghịt người qua lại. tiếng vali kéo trên nền gạch vang lên khắp nơi. Phan Đức Nhật Hoàng bước ra khỏi cửa an ninh với chiếc áo khoác màu đen dài ngang gối, gương mặ
0
3
Đấu La Dị Mệnh
Chương 92: Gió Đã Đổi Chiều Khi cánh cổng đá của Nam Thành học viện hiện ra ở cuối con đường, đám học viên gần như đồng loạt thở phào. Có người cười. Có người huýt sáo. Cũng có người chỉ im lặng
0
0
Ước gì cậu chú ý đến tớ một chút!
:"Thật lòng mà nói cậu cũng có cảm xúc giống tớ mà đúng không?" -Trong những tháng, ngày rất đỗi bình thường như bao người con gái khác, tớ biết rằng nắng hè giống như một người bạn vậy, lúc nào nó c
0
0
Vị hôn thê và bạch nguyệt quang
Thẩm Chi Ý và Đường Tuấn Vũ là đôi trúc mã cạnh nhà nhau, Đường Tuấn Vũ là Một thiếu gia giàu nhất kinh thành còn Thẩm Chi Ý là vị hôn phu của anh , gia đình cô giàu nhưng vẫn đứng sau nhà anh là vị
0
1
Đấu La Dị Mệnh
Chương 91: Hạnh Phúc Chỉ Là Thế Khi Thiên Minh cùng ba người còn lại quay trở về doanh địa, mặt trời đã ngả về phía tây. Ánh chiều tà rơi xuống Hắc Phong Cốc, nhuộm cả núi rừng thành một màu vàng
0
0
ĐẤU LA DỊ MỆNH
Chương 90: Kẻ Gác Cửa Tiếng gầm vang lên như sét nổ giữa lòng núi. Cả sơn động run lên bần bật. Bụi đá lả tả rơi xuống. Nguyễn Mặc Trúc đang định bước tới xem phiến đá, nghe tiếng gầm thì giật nảy m
0
0
CHÚNG TA CỦA NHỮNG NGÀY MƯA
Trong một chiều mưa ở Bangkok, Linh trú mưa trong một quán cà phê nhỏ nằm cuối con phố yên tĩnh. Quán không đông khách, chỉ có tiếng nhạc nhẹ và mùi cacao nóng thoang thoảng. Ở góc cửa sổ, một cô gái
0
1
thính thiền nhân-thánh vũ chủ thần(oc)
thính thiền nhân ngồi dựa vào thành giường ngọc, trường bào xõa xuống, vài sợi tóc trắng lưa thưa lẫn trong mái tóc, dưới ánh sáng mờ ảo của dạ minh châu càng làm nổi bật vẻ lạnh lùng xa cách. Hắn kh
0
5