Dấu họa của gió trong ký ức
Trường trung học Thanh Hoa là nơi mỗi buổi sớm đều mang một vẻ đẹp rất riêng, lặng lẽ và trong trẻo đến mức nếu không đủ tinh ý, người ta sẽ dễ dàng bỏ qua. Ánh nắng đầu ngày ở đó không gay gắt như gi
0
0
[BL] Mùa Nắng, Tôi Và Anh P2
_ Sau vụ ngày hôm đó, thì bây giờ thấm thoát cũng là chuyện của 5 năm rồi. Khoảng thời gian đó không hẳn lâu, nhưng không nhanh vì nó biến tôi từ thằng nhóc học chưa hết cấp 3 ngày thành sinh viên cu
0
1
Ánh sáng sau những ngày lặng im
“Ánh sáng sau những ngày lặng im” Nhân vật chính: Lâm Dật Thần Ở một góc nhỏ của thành phố, nơi những con đường luôn phủ một lớp bụi mỏng và ánh đèn đêm chẳng bao giờ tắt, Lâm Dật Thần sống một cuộc đ
0
0
Chiếc ghế cuối lớp
Ngày đầu chuyển trường, Minh chọn ngồi ở chiếc ghế cuối lớp—nơi chẳng ai chú ý. Cậu không thích ánh mắt tò mò, cũng chẳng quen với việc bắt chuyện. Với cậu, im lặng là cách an toàn nhất. Lớp 10A3 ồn
0
0
Mùa Hạ Có Cậu
Mùa hè năm đó đến chậm hơn mọi năm, nhưng lại mang theo một điều mà Lâm không ngờ tới—Minh. Lâm là kiểu người trầm lặng, thích ngồi ở góc lớp, tai đeo tai nghe và mắt dán vào trang sách. Còn Minh thì
0
0
Tôi hối hận rồi….
Buổi sáng đầu thu ánh nắng nhàn nhạt rơi qua những tán cây trong sân trường kéo dài thành từng vệt sáng loang lổ trên nền gạch mọi thứ ở nơi này đều có trật tự có quy tắc có giới hạn rõ ràng giống như
1
2
“Nơi Gió Mang Lời Chưa Nói”
“Viết thư… hả?” Giọng nam trầm vang lên giữa không gian ồn ào của sân ga. Cô quay lại. Anh đứng đó, dựa nhẹ vào cột đèn cũ. Ánh mắt không nhìn cô… mà nhìn phong thư trên tay cô. “Cô định gửi… hay là
0
0
Ngày Mai,Tớ Sẽ Gặp Lại Cậu
Ngày đầu tiên, em hỏi: “…Cậu là ai?” Chàng trai đứng trước mặt em hơi khựng lại. Rồi mỉm cười. “Tớ là người ngồi cạnh cậu.” — Em nhìn quanh lớp học. “…Chỗ này… hôm qua có ai ngồi không?” “Có
0
0
Khi Hai Vũ Trụ Báo Lỗi
(Build truyện chưa kỹ lắm,mơ hồ.) Lần đầu tiên Vy gặp cô— là ở một nơi không có thật. Vy đang đứng trên sân thượng, gió thổi mạnh đến mức tóc rối tung. Thành phố dưới chân sáng rực. Cô nhắm mắt mộ
0
1
Tám Triệu Mua Đứt Một Đoạn Đời
Chương 1: “Đại hội chia tiền” của mẹ chồng Ngày mười bảy tháng sáu, lịch vạn niên ghi “Nên cưới hỏi, đón tài lộc”. Mẹ chồng chọn đúng ngày này để họp gia đình, quả nhiên là có tính toán. Trong phòn
0
2
Một Lần Được Gọi Tên
(Top chó đẻ nên cân nhắc khi đọc) Em là kẻ ở trong nhà hội đồng, vốn được sinh ra ở quê xa lắc xa lơ nhưng lại bị bán vào làm gia đinh trong nhà. Không ai gọi tên em. Chỉ có: “Ê, mày.” “Thằng đó.”
0
0
Đấu La Dị Truyện
Chương 53: Một mặt khác của cái tên Lục Thiên Minh Sáng ngày kế. Buổi huấn luyện với Trầm Mặc tiếp tục. Nhưng đúng như hôm qua— không còn kiểu đập người như súc vật. Lão chủ yếu ép Thiên Minh: đứng tấ
0
0
ĐẤU LA DỊ MỆNH
Chương 52: Con thỏ lắm miệng Gió chiều lướt qua mặt hồ. Từng vòng sóng nhỏ lan ra quanh phiến đá nơi Tiểu Vũ đang ngồi. Còn Lục Thiên Minh thì cảm thấy huyệt thái dương mình giật giật. Câu đầu tiên củ
0
0
Có lẽ vì quá hợp[ GL]
Tôi và cậu là bạn đã lâu, tôi cứ ngỡ ta sẽ làm bạn đến cuối đời. Hôm ấy, cậu và tôi chỉ đứng dưới sân như bao ngày bình thường, khuôn viên trường sôi động khiến lòng người vui vẻ vài phần, lúc ấy tôi
0
1
ĐẤU LA DỊ MỆNH
Chương 51: Hồ gió chiều Sáng hôm sau. Lục Thiên Minh tỉnh dậy trong trạng thái toàn thân như bị xe cán. Hắn vừa cử động vai đã nhăn mặt. “Đau…” Mộ Dung Tuyết ngồi bên cửa sổ đọc sách, liếc hắn: “Biết
0
0
ĐẤU LA DỊ MỆNH
Chương 50 ( phần 2 ): Đập bỏ góc cạnh Ánh nắng sớm lạnh lẽo phủ xuống khoảng sân đất sau hậu sơn. Mùi bùn máu vẫn chưa tan. Lục Thiên Minh chống hai tay trên mặt đất, thở dốc từng ngụm như thú bị dồn
0
0
Thế Giới Chỉ Có Em[NgocVu]
Đêm hôm ấy, không mây, không trăng nhưng có sao. Cơn gió nhẹ thoảng qua, làm rối tung mái tóc mượt mà của em. "Anh Ngọc...?!" Giọng nói trong trẻo phát ra từ một chàng trai nhỏ nhắn, đáng yêu
0
1
ĐẤU LA DỊ MỆNH
Chương 50: Không được ngã “Đánh tiếp.” Giọng Trầm Mặc khàn đục vang giữa bãi đất trống hậu sơn. Chỉ có ba người. Trầm Mặc đứng như một cây cọc xám lạnh lẽo. Hàn Trạch khoanh tay phía xa, sắc mặt trầm
0
0
Nơi "Ánh Sáng" Dừng Lại
một lời hứa. Một lời hứa rằng dù bóng tối có dày đến đâu, vẫn sẽ có một tia sáng len vào, dịu dàng mà kiên trì. Đặng Thành An đã quen với ánh sáng ấy từ khi còn rất nhỏ. Họ lớn lên cùng nhau, như hai
0
0
Nghiệt ngã...
Tamako là 1 học sinh trường H High, lớp B2.Sau những năm gắn bó với ngôi trường, Tamako quen được Cinji-1 cô bạn thân học cùng lớp, lúc nào cũng chỉ biết đến thủ công và hội hoạ. Cứ tưởng tình bạn của
2
3