[Soviet x China] Tuyết lạnh
Trong căn phòng u ám và lạnh lẽo, em ngồi trên ghế, tay từ từ giở từng trang tài liệu. Bỗng tiếng gõ cửa vang lên gấp gáp. Em đứng dậy, chạy ra mở cửa."Boss?" Soviet mỉm cười, đẩy em vô trong roiif đó
0
5
7 NGÀY CUỐI CÙNG
Ngày thứ nhất: Khi ánh đèn tắt đi Trên phim trường chói lòa ánh đèn, LingLing vẫn đang diễn một cảnh khóc tuyệt vọng. Đôi vai cô run lên theo đúng kịch bản, giọng nghẹn lại đúng như đạo diễn muốn. Mọi
0
3
Giữa Một Chiều Mưa.
*** Chiều hôm ấy, trời đổ mưa như một lời thì thầm dịu dàng rơi xuống những bức tường cũ kỹ của thành phố. Cơn mưa không lớn, chỉ đủ làm ướt vạt áo và khiến lòng người chùng lại. Trong quán cà phê nh
0
3
[Bách hợp] Tôi thật khờ khạo khi yêu cô
Hạ Văn đứng trên ban công, ánh mắt khẽ liếc nhìn Dương Hi đang che mưa cho Như Nguyệt. Cô cười lạnh đầy khinh bị khi thấy y dịu dàng vén tóc cho ả. "Ả tiện nhân khốn kiếp.." Cô siết chặt nắm đấm, lườm
0
3
CẬU Ở SAU GƯƠNG
Nam chuyển đến phòng trọ cũ cuối dãy. Đêm đầu, cậu thấy một chàng trai đứng trong gương nhà tắm. Đẹp, buồn, im lặng. “Tớ là Phúc.” Từ đó, mỗi đêm Phúc đều xuất hiện. Hai người nói chuyện rất khẽ, như
0
2
Tiệm Sửa Đồ "Cũ Kỹ"
Ở cuối một con ngõ nhỏ, có một cửa tiệm không bảng hiệu, chỉ treo một tấm biển gỗ khắc chữ: "Tiệm Sửa Những Điều Đã Cũ". Chủ tiệm là ông An, một người đàn ông ngoài lục tuần với đôi mắt sáng và bàn ta
0
0
Nháp
Dựa trên câu truyện không có thật‼️ Không gắn ghép lên người thật‼️ Có yếu tố bạo lực,18+ ‼️ can nhắc trc khi đọc __________________________ Lưu ý :đây là truyện viết về cuộc đời captain boy,khô
0
2
🇹 🇦 ́🇮 🇸 🇮 🇳 🇭 🇹 🇷 🇺 ̛🇴 ̛🇨 🇰 🇮 ̀ 🇹 🇭 🇮 đ🇦 ̣🇮 🇭 🇴 ̣🇨[P1]
Từng có một năm, trước kì thi đại học. Vì Ba tôi mất sớm mẹ thì ung thư nên tôi cố gắng học không ngừng để lấy xuất học để chữa trị căn bệnh của mẹ. Trước khi thi. Con em tôi (tên nhân vật:tô dao
0
1
Sự Im Lặng Ngọt Ngào
Chương 4 Trần Thành Lễ hiếm khi về nhà lúc 5 giờ chiều , hôm nay anh xuất hiện ở cổng đã khiến cho người làm đã kinh ngạc đến há hốc , mấy cô giúp việc nhỏ giọng bàn tán với nhau "Mười năm rồi tam
0
2
DƯỚI TÁN PHƯỢNG CUỐI SÂN TRƯỜNG
Minh An nhớ tôi thích uống trà sữa ít đá. Nhớ tôi ghét môn Lý nhưng lại thích Văn. Nhớ tôi hay buồn ngủ trong tiết Toán buổi sáng. Cậu không nói nhiều, nhưng luôn âm thầm quan tâm. Có lần tôi bị đ
0
1
DƯỚI TÁN PHƯỢNG CUỐI SÂN TRƯỜNG
Minh An là kiểu người ít nói. Trong giờ học, cậu ghi chép rất cẩn thận. Chữ viết đều, gọn. Khi bị gọi lên bảng, cậu làm bài nhanh và chính xác, nhưng lúc quay xuống chỗ lại cúi đầu, như sợ ánh nhìn c
0
0
DƯỚI TÁN PHƯỢNG CUỐI SÂN TRƯỜNG
Năm lớp 10, lớp 10A3 đón một học sinh mới. Hôm đó trời nắng nhạt, gió thổi làm hàng phượng ngoài sân rung rinh. Cô chủ nhiệm dẫn cậu ấy vào lớp, giọng nói vang đều: — Các em, đây là học sinh mới chu
0
0
Tên truyện: Buổi Trực Nhật Cuối Cùng
Hải và Long không thân. Ít nhất thì trước buổi chiều hôm đó là vậy. Họ chỉ biết tên nhau qua sổ đầu bài, qua những lần điểm danh vội vã, và qua việc… cả hai thường xuyên bị phân trực nhật chung vì đến
0
1
Tên truyện: Sân Bóng Sau Giờ Học
Quân và Phúc là đối thủ. Ít nhất thì cả khối đều nghĩ vậy. Hai người cùng chơi bóng rổ, nhưng khác lớp, khác đội. Mỗi lần gặp nhau trên sân, ánh mắt đều sắc như dao. Quân đánh nhanh, liều lĩnh. Phúc b
0
1
Tên truyện: Ghế Trống Cuối Lớp
Tuần luôn ngồi ghế cuối lớp. Không phải vì học kém, mà vì từ đó cậu có thể nhìn thấy Nam—người ngồi dãy bàn bên kia, gần cửa ra vào. Nam hoạt bát, nói nhiều, là trung tâm của mọi cuộc trò chuyện. Còn
0
1
Tên truyện: Bạn Cùng Bàn Năm Ấy
Huy và Khoa ngồi cùng bàn từ đầu năm lớp 11. Một người học khá, ít nói. Một người hay cười, hay quên bài tập. “Cho mình mượn thước với.” “Ừ.” Những câu nói ngắn ngủi lặp lại mỗi ngày, dần trở thành th
0
0
Tên truyện: Tiếng Trống Tan Trường
Nhật ghét Minh. Ghét cái kiểu lúc nào cũng đứng đầu bảng, ghét cả việc thầy cô hay đem Minh ra làm ví dụ, và ghét nhất là ánh mắt bình thản của Minh mỗi khi Nhật bị gọi tên vì nói chuyện riêng. “Cậu i
0
0
Tên truyện: Chỗ Ngồi Cạnh Cửa Sổ
Tuấn luôn ngồi cạnh cửa sổ. Không phải vì thích ngắm trời, mà vì chỗ đó nhìn rõ nhất bóng lưng của Phong – người ngồi dãy bàn bên cạnh, sát lối đi. Phong học không quá giỏi, cũng chẳng quá nổi bật. Ch
0
0
Tên truyện: Cậu Không Đợi Mình Nữa
Lâm từng nghĩ, chỉ cần ở bên cạnh Trí đủ lâu, thì một ngày nào đó, cậu sẽ có tư cách đứng vào thế giới của người kia. Nhưng Lâm quên mất… Có những người, dù đứng rất gần, cũng không thể nắm lấy. Trí l
0
0
Tên truyện: Cậu Ngồi Bàn Trên
Năm lớp 11, Khải chuyển chỗ. Từ hàng cuối lên bàn giữa, ngay phía sau lưng một người tên Duy. Duy học giỏi, ít nói, luôn viết chữ rất đẹp. Mỗi lần thầy gọi lên bảng, cậu đứng thẳng, dáng người gầy như
0
0