Khóc tới mệt, Hằng Kỳ không biết ngủ từ khi nào. Tới lúc đói bụng không chịu được liền tỉnh dậy, ngơ ngác mất vài giây mới nhớ ra đang mạt thế, sau đó cuối cùng cũng chấp nhận sự thật rằng mẹ của mình có thể đã không còn nữa.
Lấy lại tinh thần, bước xuống giường. Phía nhà bếp có tiếng lạch cạch của nấu nướng? Cậu tò mò liền chạy ra, thế mà lại là tên Long Côn đó. Ngứa mắt! Cậu không kiêng dè liền đuổi người.
"Này, anh chưa đi sao? Định ở đây làm gì hả đồ biến thái?"
"Cuối cùng cậu cũng chịu dậy. Ăn mì nhé, tôi chuyển bị cho cậu luôn."
Lại cái vẻ mặt hớn hở đó, Hằng Kỳ lười khẩu chiến liền phẩy phẩy tay rồi bỏ ra ngoài. May mắn hệ thống điện vẫn hoạt động. Từ cửa sổ chung cư của mình, Hằng Kỳ vén rèm nhìn ra bên ngoài, bây giờ trời đã sáng banh mắt.
Ngoài trời sáng lại không thấy có mấy cái thứ du đãng tang thi gớm ghiếc kia lạ thật. Mệt mỏi ngồi xuống ghế phòng khách. Cậu đưa tay phải đặt lên trán, ngước nhìn trần nhà.
"Cậu đang nghĩ gì thế?"
Long Côn cũng đã đem ra 2 tô mì đặt lên bàn. Hằng Kỳ liếc mắt nhìn một cái liền nhếch mép khinh bỉ quay đầu qua nói.
"Đang nghĩ đứa nào dạy anh nấu mì mà NGU như thế này? Anh bỏ vào đun sôi luôn phải không?"
"Đúng rồi, sao cậu biết?"
"(๑•̀ㅂ•́)و, Anh tự đi mà ăn."
Cái món mì mà sợi đã trương to bằng ngón tay thế kia không phải khẩu vị của cậu. Hằng Kỳ ném đôi đũa trên bàn đi, dứt khoát vào bếp tự nấu cho mình. Rất nhanh đã nấu xong một tô khác có đủ trứng đủ rau trông vô cùng hấp dẫn.
"Hằng Kỳ, mì của cậu nhìn ngon quá, cho tôi ăn với được không?"
Long Côn sau khi trông thấy mì của Hằng Kỳ nấu cũng nhất quyết từ chối đứa con tinh thần của mình, lại lân la đến bên Hằng Kỳ xin ăn.
"Sao tôi phải cho anh ăn nhỉ?"
Hằng Kỳ nhìn lại với vẻ mặt chế giễu. Với cái người mà ghét còn không hết này, cho ở ké lâu như vậy là đã quá ưu ái rồi. Nghĩ đến đây lại khó hiểu liền hỏi.
"Mà sao anh lại ở trong nhà tôi?"
"Chẳng phải trước đây bố cậu nhờ tôi chăm sóc cậu sao?"
Long Côn chống tay lên bàn, hồn nhiên nhìn Hằng Kỳ ăn mỳ mà trả lời.
"Bố tôi, trước đây? À, anh ngu ngốc tới tin đó là thật, truyện trẻ con. Về đi."
Hằng Kỳ nhớ ra, rất lâu về trước cậu được bố đưa đi dự tiệc một lần. Thế mà lại gặp Long Côn và bố hắn ta, để rồi không hiểu bố cậu xã giao kiểu gì liền nói vậy. Đến cậu cũng biết là xã giao, không lẽ tên này ngu thật hay sao? Tự nhiên nghĩ có người ngu hơn mình, bỗng cảm thấy thế giới mạt thế cũng có chút khởi sắc mà hí hửng ăn một miếng to.
...****************...
Hằng Kỳ theo thói quen đuổi người, nhưng Long Côn cũng đã quen bị đuổi nên vẫn nhìn cậu bạn của mình ăn mì, hắn nhìn tới khi người ta phát phiền, trực tiếp nhận một đấm của Hằng Kỳ vào đầu mới hậm hực thoái lui ra phòng khách.
Vén tấm rèm, Long Côn trông ra ngoài.
Ánh nắng trải dài, trên những căn nhà cao tầng, từ từ trượt theo nó mà xuống đường phố. Những nơi mà ánh nắng chiếu đến, tuyệt nhiên không hề có tang thi. "Bọn chúng sợ ánh nắng?" Long Côn tự nói với bản thân rồi vuốt cằm suy nghĩ.
****************
Hằng Kỳ rửa bát xong quay trở lại phòng khách, trông thấy Long Côn vẫn ở đó lại không nhịn được mà muốn nói.
"Anh còn chưa đi? Người nhà mà biết anh chạy đến đây lại làm loạn lên cho mà xem. Tôi không muốn dây dưa với họ đâu."
"Làm gì còn người nhà nào? Tôi bây giờ là côi nhi rồi, hiện tại chạy đến đây cầu đại ca bao nuôi. Long Côn tôi đây nhất định sẽ có ích."
Hắn vừa nói, vừa không có liêm sỉ chạy tới ôm Hằng Kỳ, mắt ướt át phun ra những lời tủi hờn. Hắn cao hơn Hằng Kỳ cả một cái đầu, cho nên trông có vẻ muốn bắt người hơn là cầu bao dưỡng.
"Lui ra, tôi chịu thôi, nuôi không nổi con bò to xác nhà anh."
Hằng Kỳ kiên quyết đẩy người từ chối, nhưng sức lực của người này quá lớn, không thể ngay lập tức đẩy ra được. Long Côn vô sỉ lại cọ cọ má vào mái tóc của cậu khiến cậu ngứa ngáy khó chịu. Nhưng cuối cùng vẫn không đành lòng mà hỏi tiếp.
"Là sự thật?"
Long Côn bị đẩy ra, ngồi lại xuống ghế nói.
"Đúng vậy, họ hàng thì tôi không biết, nhưng người trong nhà chỉ còn mình tôi. Từ giờ cậu sẽ là đại ca, tôi đầu quân cho cậu."
Hằng kỳ nghe tới đây cũng giật mình, cái gì mà người thừa kế nhà họ Long, giờ lại thành đệ của cậu, đúng là thế giới này loạn thật rồi.
"Đúng là thế giới này loạn thật rồi."
Long Côn như đoán được suy nghĩ của cậu mà đáp lại ngay.
"Dcm, anh biết tôi nghĩ gì sao?"
"Không biết. Nhưng nó viết hết lên mặt cậu kia kìa. Vậy là thống nhất thế. Giờ thì ngồi xuống, tôi còn một chuyện nữa muốn nói cho cậu biết."
"Không ngồi, có gì thì nói luôn ra đi."
Hằng Kỳ nói xong mới nghĩ lại thấy không đúng, ai là đại ca của ai vậy? Sao mình phải đi cãi lại anh ta? Nghĩ vậy bèn ngồi xuống. Ngồi rồi lại thấy không đúng cho lắm. Thế nhưng sự việc trước mắt lại khiến cho cậu quên luôn ý định đứng lên.
Long Côn cầm lấy cốc nước, chẳng biết hắn ta làm gì, thế mà cốc nước đột nhiên đóng băng với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được. Sau đó lại tiếp tục rã đông trở lại thành nước, thậm chí nước đó lại còn theo ngón tay của Long Côn mà bay lơ lửng trong không khí.
"Truyện quái gì thế này?"
Hằng Kỳ thối lui về sau, nhìn Long Côn với ánh mắt dè chừng. Như hiểu được ý của người đối diện, Long Côn trái ngược ung dung nhún vai tỏ vẻ
"Tôi cũng chẳng biết.┐( ˘_˘)┌".
Sau đó hắn đứng dậy vén rèm cửa, dùng tay chỉ chỉ xuống bên dưới. Hằng Kỳ cũng tò mò mà tới xem. Phía dưới ngoài cảnh tắc đường do xe cộ tai nạn gây ra thì cũng có một vài người sống sót, có người đang ném quả cầu lửa về phía tang thi bị mắc kẹt trong xe, làm cái xe bốc cháy, lửa cháy lan ra xe xung quanh rồi cháy thẳng lên hệ thống biến áp điện gần đó, ngay sau đấy điện trong nhà Hằng Kỳ vụt tắt. Khiến cậu không tự chủ được mà chửi lên một câu.
"Cái đ*t."
"(*•̀ᴗ•́*)" Long Côn cũng không biết giải thích thế nào nữa. Sự bất lực thoáng hiện lên mặt rồi vụt tắt, ôn tồn nói với Hằng Kỳ.
"Cậu thử xem, có vẻ như những người sống sót ai cũng có năng lực điều khiển nguyên tố."
Hằng Kỳ khi nãy còn ngạc nhiên nhưng giờ nghe vậy lại cảm thấy vi diệu, không biết bản thân là năng lực gì. "Hi vọng đừng là cái năng lực rửa bát như anh ta." cậu thầm nghĩ.
Updated 116 Episodes
Comments
Vợ tui đóa 😍😍😍
nhìn tên đề xém chút nx là tui sặc nc miếng
2021-12-24
1