Để làm quen với giọng mới của hệ thống, Liễu Khuynh Tuyết bắt buộc phải liên tục trò chuyện với nó suốt một tiếng, đến mức bây giờ cổ họng cô đều trở nên khô khốc, phải uống mấy cốc nước để nhuận họng.
Thấy cô quá đáng thương nên hệ thống mới chịu buông tha, bắt đầu vào chuyện chính.
“Mở hệ thống thương thành.”
Liễu Khuynh Tuyết vuốt ngực, nhỏ giọng phân phó. Giờ cô không dám lớn tiếng nói chuyện nữa, chỉ sợ ngày mai cổ họng hỏng mất.
Dường như cô đã quên mất rằng trò chuyện với hệ thống không cần phải nói trực tiếp, chỉ cần âm thầm truyền âm bên trong suy nghĩ là được rồi. Mà hệ thống cũng không thèm nhắc cô sửa lại. liên tục hành hạ cô một tiếng trời.
Cô vừa dứt lời, một tấm bảng ba chiều lập tức xuất hiện trước mặt. Kể ra cũng khá thú vị, tấm bảng này được thiết kế theo phong cách kiến trúc cổ xưa với phần trên đỉnh là mái được lát bằng những miếng ngói phủ đầy rêu xanh tốt, từng hoa văn chạm khắc tinh xảo viền xung quanh tấm bảng vuông vức.
Ngay chính giữa được chia thành ba kệ, mỗi kệ đặt ba món đồ, hay nói đúng hơn là vật phẩm.
Hai mắt Liễu Khuynh Tuyết sáng rực, khóe miệng không tự chủ được mà nhếch lên. Trong số chín món này có rất nhiều cái cô chưa từng thấy khiến cô vội vàng nhấn vào muốn xem công dụng.
[Số dư không đủ!]
Ngay khi cô chạm vào vật phẩm, một ô chữ màu đỏ hiện lên kèm theo âm thanh máy móc, có lẽ là của hệ thống thương thành.
“Như vậy có nghĩa là phải mua trước rồi mới được biết tác dụng của vật phẩm đó sao?” – Cô hỏi hệ thống.
[Đúng vậy, chứ để kí chủ biết trước thì quá dễ dàng cho cô rồi.]
Giọng điệu này của hệ thống rõ ràng là đang cười nhạo cô. Liễu Khuynh Tuyết liếc nhìn 100 điểm tích phân của mình rồi lại chuyển sang nhìn giá cả của đám vật phẩm trên kệ, cô đột nhiên cảm thấy mình nghèo đến đáng thương.
Ngay cả một tấm thẻ “Ghi nhớ cấp tốc” sơ cấp cũng có giá 200 tích phân lận, mấy thứ hiếm như “Giao nhân ca”* lại càng đắt đỏ, bị hệ thống thương thành thét giá lên đến tận 10,000 tích phân!
(*Giao nhân ca: tiếng hát của người cá )
Liễu Khuynh Tuyết bị những con số đập đến choáng váng, chưa bao giờ cô lại cảm thấy bản thân nghèo đến vậy, ngày trước ở Tưởng gia ít nhất cô vẫn còn lén giấu được một ít tiền, tiếc là cuối cùng bị Triệu Phương cướp đi mất rồi.
Chính lúc này hệ thống đột nhiên báo cho cô một tin vui bất ngờ.
[Xét thấy kí chủ gặp khó khăn trong việc kiếm điểm, bản hệ thống có một đề xuất nho nhỏ. Bản chất thực sự của hệ thống thương thành cũng giống như cửa hàng trong game vậy, không đủ điểm thì cần phải nạp tiền vào a! Quá đơn giản!]
Nói Liễu Khuynh Tuyết không thiếu gì nhất thì chính là tiền! Mỗi tháng cô đều được phát hơn mười lăm ngàn tệ tiền tiêu vặt, chưa kể nếu thiếu thì có thể xin thêm.
Cô vội vàng mở máy kiểm tra số dư trong thẻ, phát hiện còn hơn hai mươi ngàn tệ thì thở phào một hơi. May mà khi cô trùng sinh là đúng vào tháng mới nên số tiền vẫn còn nguyên, cộng vào đó còn có chút tiền thừa của tháng trước.
“Giá trị quy đổi như thế nào?”
[1000 tệ = 100 điểm]
Cô trực tiếp trợn trắng mắt. Hệ thống như vậy chẳng bằng nói ăn cướp đi! Chừng ấy tiền còn đủ để gia đình hai người ăn cả tháng trời đấy! Đúng là nhà cô giàu, nhưng không có nghĩa là cô không biết tiếc tiền, nhất là sau khi ăn đủ khổ ở Tưởng gia tại kiếp trước.
Chưa kể đến việc vật phẩm trong hệ thống thương thành phải mua rồi mới biết tác dụng, nếu như chẳng may vớ phải thứ đồ vô dụng thì đúng là bị hố to rồi.
[Kí chủ nếu như tiếc thì có thể không nạp, dù sao bản hệ thống cũng chỉ đề xuất mà thôi, còn làm hay không là việc của kí chủ.]
Không biết có phải ảo giác hay không nhưng Liễu Khuynh Tuyết cảm giác như có ai đó đang dùng ánh mắt khinh thường để nhìn cô.
Cô cắn răng đưa ra quyết định.
“Anh đợi đấy cho tôi!”
Sau đó quẳng điện thoại sang một bên, lao vụt tới phòng để đồ riêng, lục tung mọi thứ lên. Bao nhiêu năm nay Liễu Khuynh Tuyết tiêu phí không ít vào đồ hàng hiệu, kết quả chẳng dùng được vài lần đã bị bỏ xó, cho nên muốn để đủ chúng thì cô cần phải có riêng hẳn một căn phòng xếp đồ.
Kể từ khi trọng sinh lại đến giờ cô chẳng mảy may muốn sử dụng chúng, hơn nữa còn đau đầu suy nghĩ xem có nên bán đi không, hiện tại cô đã có lý do vô cùng hoàn hảo để thực hiện hành động này.
Mất đến ba tiếng để cô phân loại ra những thứ thật sự cần thiết, còn lại cô quyết định sớm mai gọi người đến đem đi hết. Xong xuôi Liễu Khuynh Tuyết leo lên giường, tiếp tục mơ màng chìm vào giấc ngủ.
…
“Oáp--”
“ Đêm qua ngủ không ngon sao?”
Tôn Ánh đặt đĩa sườn xào chua ngọt đến trước mặt Liễu Khuynh Tuyết, thấy cô cả ngày nay cứ ngáp ngắn ngáp dài thì ân cần hỏi thăm.
Điện thoại thông báo mười lăm vạn tệ được cộng vào tài khoản khiến cơn buồn ngủ của Liễu Khuynh Tuyết bị quét sạch sành sanh, cô vui vẻ gắp lấy miếng sườn xào đặt vào bát Tôn Ánh, cười hì hì:
“He he, không phải đâu! Cảm ơn Tiểu Ánh, không ngờ cậu lại biết món ăn yêu thích của tớ là gì đấy! Yêu cậu nhất luôn!”
Bốn cô gái còn lại tròn mắt nhìn hai người diễn trò ân ái sến súa. Dương Thanh Phi phồng má bĩu môi:
“Này nhá, các cậu có quên ai còn ở đây không đấy? Định cho bọn này ra rìa đó hả!”
Liễu Khuynh Tuyết vội vàng gắp cho mỗi người một miếng sườn xào, nháy mắt trêu chọc:
“Sao có thể quên các cô gái đáng yêu của tớ được cơ chứ! Các cậu cũng là bảo bối của tớ mà!”
Cả đám được một phen cười thỏa thích. Bất chợt một bóng dáng tiến đến chỗ họ, vang lên giọng nói con trai:
“Mấy cậu cười gì mà vui quá vậy? Cho tôi ngồi ăn cùng với đi!”
Hứa Di Di hất cằm nhìn hắn, vờ như đánh đá mà nói:
“Tần Chiến, đây là chỗ dành cho các quý cô, cậu là đàn ông con trai xen vào để làm gì? Đi đi, đừng để Tuyết Nhi nhà tôi phải đem cậu quật ngã lần nữa!”
Hai người trừng mắt nhìn nhau, Tần Chiến bỏ qua lời đe dọa không có lực của cô ấy, cười nịnh nọt ngồi xuống bên cạnh Liễu Khuynh Tuyết.
“Tiếu Tuyết, nếu như cậu không chịu làm sư phụ của tôi thì để tôi làm tiểu đệ của cậu đi vậy, tôi gọi cậu một tiếng ‘Tuyết tỷ’! Sau này chuyện gì tôi cũng nghe cậu, chỉ cần cậu gọi là tôi sẽ có mặt ngay! Cậu xem vậy có được không?”
Nói xong còn dùng ánh mắt cún con tràn đầy mong chờ để nhìn cô. Liễu Khuynh Tuyết trong lòng buồn cười, cảm thấy dù sao có tiểu đệ cũng còn hơn là một tên đệ tử từ trên trời rơi xuống nên liền đồng ý.
Bữa trưa hôm ấy trôi qua vô cùng vui vẻ vì ai nấy đều đã đạt được mong ước của mình, chỉ riêng một người. Tưởng Nam từ xa nhìn chằm chằm vào nhóm Liễu Khuynh Tuyết, xoay chuyển từ người này đến người khác, cuối cùng dừng lại trên người Hứa Di Di.
Hắn nở nụ cười âm trầm, một kế hoạch dần được hình thành trong đầu.
Updated 104 Episodes
Comments
Hoàng Cổ Phi Nguyệt
hệ thống said: làm giàu không khó, chỉ cần ký chủ của bạn đủ giàu:3
2022-04-20
2