Chương 2

Nhìn bảng tên thứ tự Tư Duệ được xếp ngồi ở hàng cuối cùng điều đó lại càng thuận lợi để cô làm bài kiểm tra và dễ giở trò hơn. Cô vui vẻ tiến lại vị trí của mình và ngồi xuống, bản thân vô cùng tự tin với cái đầu rỗng tuếch. Nhưng gương mặt vui vẻ hạnh phúc ngay sau đó liền biến mất khi người bước vào phòng thi chính là Kiều Kiến Chân với tư cách là giám thị coi thi, càng khiến cô xanh mặt hơn nữa khi Kiến Chân chỉ đích danh cô lên bàn đầu tiên ngồi 

"Nhưng mà thưa thầy, xếp theo thứ tự thì em ngồi ở vị trí này chứ ạ" 

"Nghe nói em được đưa vào danh sách đen của trường nên tôi muốn em lên đây ngồi không được sao"

Cô cứng họng không còn cách nào khác, cũng không thể làm mất thời gian của mọi người đành hậm hực lên bàn đầu không cam tâm mà ngồi xuống, đi qua một câu nam sinh còn không quên liếc xéo một cái "Nhìn cái gì mà nhìn" 

Hắn chỉ cười, xem ra cô nhóc này vô cùng khó trị "Đúng là một đứa trẻ cứng đầu lì lợm" 

Ngồi đối diện với hắn cộng thêm việc Kiến Chân cứ nhìn chằm chằm khiến cô không cách nào có thể dở phao ra được, gần nửa tiết trôi qua nhưng một chữ cô cũng chưa thể nặn ra nổi, sự nôn nóng khiến trán cô cũng hơi rịn mồ hôi "Haizzz ông thầy không phải khùng đến độ chỉ vì chuyện ở cầu thang mà bây giờ trả đũa mình đó chứ. Sao cứ nhìn về phía này chằm chằm không vậy" 

Trong lúc nguy nan tưởng chừng như đã hết đường cứu vãn thì bất ngờ hắn liền đi xuống dưới lớp, cơ hội như đến gần Tư Duệ hai mắt sáng rực tiến đến vội vàng dở tờ phao đã chuẩn bị từ trước, với sự lươn lẹo và khôn lỏi của cô thì cuối cùng vẫn không thể qua được mắt hắn. Còn chưa kịp đọc hết câu thì hắn đã lù lù xuất hiện đằng sau "Học trò Lâm Tư Duệ, em giỏi lắm" 

Cô giật mình, xem ra lần này mình toang thật rồi vội vàng cầu xin "Thầy ơi, đây là lần đầu tiên em chót dại, thầy đại ân đại xá tha cho đứa học trò dại dột này. Có được không" 

Nhìn dáng vẻ long lanh yêu kiều khác hẳn với bộ dáng hung dữ lần trước, hắn có chút buồn cười. Đứa nhóc này có bao nhiêu bộ mặt vậy chứ  

"Ồ tôi tha cho em thì thật không công bằng với những bạn học khác. Bạn khác mà thấy như vậy sẽ ghen tỵ mất" hắn cao hứng trêu chọc

"Chi bằng tôi lập biên bản, dù sao cũng chỉ mới thi môn đầu tiên thôi mà" 

Cô vội vàng chộp lấy tay hắn, gương mặt méo mó như sắp khóc đến nơi "Đừng mà, thầy. Hic chẳng ai ở phòng thi ghen tỵ cả" 

"Đúng không, hả ở đây ai ghen tỵ mau dơ tay lên xem nào" cô quay sang ánh mắt hau háu nhìn cả lớp rồi lại quay về dáng vẻ yếu đuối đáng thương cho hắn xem 

Hắn mỉm cười nhẹ nhàng xoa xoa đầu em "Làm bài đi" 

"Heyyy" 

"Tuyết Đình hả" 

Tuyết Đình thấy bộ dáng ủ rũ của cô khác hẳn ngày thường liền thắc mắc 

"Tư Duệ, bà sao vậy. Năng lượng tích cực của bà đâu"

Tư Duệ mếu máo quay sang ăn vạ "Không có tích cực nổi, huhu… cái ông thầy đáng chết đó, cái ông thầy chết bầm đó… hức hức, dám chuyển chỗ mình lên bàn đầu. Rồi cả tiết cứ nhìn chằm chằm, còn thu cả phao của mình, hức hức….cả tiết chả làm được câu nào cả. Kỳ học này coi như toang rồi"

Tuyết Đình há hốc mồm nhìn cô không dám tin "Bà nói sao cơ, hóa ra bà không thèm ôn bài nhởn nhơ là vì có phao sao. Còn bị bắt nữa, ôi trời ơi sao bà dại dột vậy hả. Kỳ này chết rồi chết rồi. Ai, ai hả là ai coi phòng bà hả, tại sao tự dưng lại đổi chỗ"

"Thì chính là ông thầy chết bầm gặp ở cầu thang đó chứ ai"

Tuyết Đình như sực nhớ ra gì đó "Chết rồi chết rồi, lẽ nào động nhầm người rồi sao Duệ Duệ ơi là Duệ Duệ" 

"Huhu….. Hức, cứu mình đi" 

"Được rồi được rồi, nín đi mình dẫn bạn đi ăn kem cho lần sau chừa học bài cẩn thận biết chưa" 

Tư Duệ và Tuyết Đình vừa khuất thì bóng dáng như ma quỷ của hắn xuất hiện đằng sau nhìn theo bóng lưng cô khuất dần hai tay khoanh vào nhau mỉm cười "Tôi đâu thể để bé cưng của mình không qua môn được chứ. Chỉ muốn trừng phạt em một chút thôi" 

..

"Xong rồi sao" 

"Dạ, tất cả thông tin về cô gái Lâm Tư Duệ và những người thân xung quanh đến cô ấy em đều gửi hết vào gmail của anh rồi, anh có thể xem qua" 

Cởi bỏ khỏi người chiếc áo vest thô cứng, khoác lên mình bộ đồ thoải mái ở nhà, Kiến Chân như trở thành một người khác, hiền hơn và giống như người đàn ông của gia đình 

Nhìn toàn bộ thông tin của cô đều hiện trên màn hình máy tính, càng lướt về sau hai đầu mày hắn liền chau lại 

Lâm Tư Duệ là kết quả của một cô gái làng chơi quán bar và một tên công tử ăn chơi trác táng Dung Miên Hành, mẹ của cô là Lâm Phi Phi liền bị người đàn ông kia vứt bỏ vì thân phận không xứng với ông ta. Từ khi có cô Lâm Phi Phi cũng từ bỏ cuộc ăn chơi của mình mà nuôi nấng cô, nhưng điều hắn bất ngờ hơn hết là Lâm Phi Phi và đứa con gái Lâm Tư Duệ lại không mấy tình cảm mặn mà 

"Nếu không yêu thương con bé tại sao lại đồng ý từ bỏ cuộc chơi để sinh nó ra, Lâm Phi Phi" 

..

"Cái gì???" Talley đầu dây bên kia hét lớn đến độ như muốn thổi bay cả nóc nhà, như không dám tin vào những gì mình nghe thấy 

A Giang cũng phải giật mình nói khe khẽ vào điện thoại "Suỵt suỵt, ngài Talley nhỏ tiếng chút" 

"OMG không thể tin được Kiến Chân đang tương tự một cô nhóc đang học sao. Ôi trời, ôi trời đúng là chuyện hiếm có khó tìm. Sự kiện chấn động lịch sử trăm năm mới gặp một lần mà"

Hot

Comments

Ngọc Trâm Nguyễn Thị

Ngọc Trâm Nguyễn Thị

có cần phải lm quá lên thế ko /Smile//Sweat/

2024-02-08

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play