Ngày đó cuối cùng cũng đã đến, ngày thông báo kết quả thi cuối kì. Suốt cả buổi gương mặt Tư Duệ không tài nào dãn ra nổi, cô vô cùng cau có và bực bội. Khi đọc thông báo kết quả điểm thi thậm chí Tư Duệ còn không dám ngẩng cả mặt lên
"Lần này cô tuyên dương bạn Lâm Tư Duệ, thành tích khá xuất sắc đứng top đầu của cả lớp. Không biết bằng cách nào đó nhưng các bạn phải học tập bạn đó nha"
Tư Duệ vẫn còn ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra thì tiếng vỗ tay không ngớt vang lên. Tuyết Đình bên cạnh liền huých tay cô một cái
"Ây ây được nha, được nha, xem ra lần này không biết bằng sức mạnh nào đó khiến cậu có thể vượt qua cửa ải này rồi"
"Ơ..hơ hơ, mình mình…"
Tuyết Đình nháy mắt một cái "Mau đứng lên đi, ngày hôm nay cậu tỏa sáng nhất"
Tư Duệ bất giác nở nụ cười cô đứng lên tươi cười nhìn các bạn, được đà còn thừa nhận bản thân là do cố gắng nên mới có được thành tích như ngày hôm nay
Một màn này vừa hay được hắn chứng kiến tất thảy qua camera phản chiếu, phải công nhận một điều cô quá ư xinh đẹp, nụ cười trong trẻo như nắng mùa xuân cùng bản tính cứng đầu ngang ngược phải khiến người đàn ông này mê mẩn làm ra những hành động tưởng chừng như biến thái mà ngay cả hắn cũng không thể biết
"Ngày hôm nay như vậy là quá tuyệt rồi, haha"
"Bà đó nha, lật mặt còn nhanh hơn bánh tráng"
"Được rồi được rồi không biết vì nguyên nhân gì, nhưng mà tôi sẽ khao bà một chầu đã luôn được không hả"
Tuyết Đình nhìn đồng hồ rồi nhăn mày "Không được, hôm nay mình có hẹn ăn cơm cùng ba mẹ rồi hẹn bà khi khác nha"
Tuyết Đình chạy đi, cô đứng đằng sau nhún vai bĩu môi một cái "Không ăn thì thôi càng còn tiền, xì"
"Đáng lẽ ra em nên mời người đã giúp mình vượt qua cửa ải lần này mới phải chứ"
Giọng nói ma mị phát ra từ đằng sau ót khiến Tư Duệ bất giác rùng mình quay lại "Thầy….Thầy"
"Suỵt, mau vào đây"
"Hóa ra chính thầy là người đã giúp em vượt qua kì thi lần này để có thể đạt điểm số cao như vậy sao hả. Hừ, có phải thầy cảm thấy áy náy đúng không. Áy náy khi đã thu phao của em đó, nên bây giờ phải làm như vậy. Nhưng thầy sửa điểm cho em cao như vậy không sợ nếu ai đó phát hiện kiện thầy thì thầy phải hầu tòa thậm chí là mất việc luôn sao"
Hắn bật cười thành tiếng. Suy cho cùng cô vẫn chỉ là đứa trẻ non nớt chưa trải sự đời, kẻ nào lại dám to gan nhận đơn kiện của hắn đây?? Thật nực cười
"Hả, thầy cười cái gì chứ"
"Kẻ nào dám kiện, tôi thách ai dám nhận đơn kiện đó"
"..." cô mù mịt
"Được rồi, được rồi. Chẳng lẽ em ki bo không mời tôi ăn được một bữa sao, tôi đã giúp em mà"
Cô chủ động cầm lấy tay hắn còn to gan ngồi sát bên cạnh hai tay móc vào nhau, còn ranh mãnh nháy mắt Kiến Chân một cái như thách thức và trêu ngươi
"Ok thầy, bất cứ khi nào thầy rảnh cứ đến tìm em. Còn nữa, lần sau đỡ tốn công em chép phao chi bằng thầy cứ làm như vậy đi rồi em sẽ mời thầy ăn chán luôn"
Hắn còn chưa kịp chộp lấy người cô kéo lại thì Tư Duệ đã nhanh hơn một bước chạy ra khỏi phạm vi của hắn tinh nghịch trêu "Hẹn gặp lại thầy sau nha, em có cảm tình với thầy hơn nhiều rồi đó. Bai bai"
Trước khi đi còn hôn gió hắn khiến Kiến Chân lại nhen nhóm thêm một chút hy vọng và ấp ủ về một tương lai không xa với Tư Duệ
…
"Ôi trời, ôi trời đất thần linh thiên địa thánh ơi. Kiều Kiến Chân bao nhiêu năm làm bạn với cậu tôi còn cứ tưởng cậu không có hứng thú với đàn bà, thật sự Kiều gia sẽ đứng trước nguy cơ tuyệt tử tuyệt tôn không đó. Thật không ngờ bây giờ lại đi rung động trước một con nhóc trung học sao, ôi đúng là trên đời này chắc thiếu chuyện hài đây mà. Haha… hô hô.."
Kiến Chân lãnh đạm nhìn Talley rồi liếc ánh mắt như thét ra lửa nhìn về phía A Phong với đầy sự phẫn nộ
"A Phong, hình như ngươi rảnh rỗi quá có đúng không. Muốn đến nhà chứa dân đen khảo sát ở đó chứ"
A Phong bất giác lạnh sống lưng lắc lắc đầu "Ôi không không, ông chủ tha cho tôi. Tôi không có cố ý nói đâu. Tại ngài Talley đột nhiên biết nên…nên tôi mới"
"Được rồi, mau lui ra đi"
"Dạ"
Hắn gầm lên đầy giận dữ "Cười như vậy đã đủ chưa"
Tiếng cười của Talley liền im bặt, ánh mắt quay sang nhìn Kiến Chân cười giả lả "Tôi đùa, tôi chỉ đùa thôi mà cậu đừng để tâm làm gì"
"Những gì tôi làm là thật, cảm xúc của tôi là thật, cô bé Lâm Tư Duệ kia chính là đích đến tôi muốn theo đuổi"
Talley thu lại bộ dáng cợt nhả "Với gia thế và ngoại hình của cậu tôi nghĩ đó là ưu thế nhưng về tuổi tác thì…"
"Bởi vậy cho nên tôi sẽ tiếp cận Lâm Phi Phi biến Lâm Tư Duệ trở thành con gái nuôi của mình''
Talley há hốc mồm miệng, không hiểu nổi suy nghĩ ấu trĩ này của người bạn thân "Whatt? Kiến Chân, anh đang đùa tôi đó à, tôi tưởng anh phải tiếp cận Lâm Tư Duệ chứ"
"Tôi tự khắc có tính toán của mình"
"..." okok anh tự có tính toán của anh. Anh là nhất, anh là số một rồi tôi đâu thể địch lại anh cũng đâu thể lường trước được trong đầu như ma trận đồ bát quái của anh có thể bày ra được những trò gì cơ chứ
...
tác phẩm này tôi sẽ không lười nữa,,
Updated 41 Episodes
Comments