Tôn Khả Thiên không biết vì sao mình lại đến nơi này. Đây đã từng là công viên hiện đại nhất thành phố, nhưng từ sau khi xảy ra vụ án một cô gái bị đám côn đồ cưỡng h.iếp rồi giết chết thì ngày càng vắng người. Giờ chỉ còn lại những con đường cũ kỹ, in hằn dấu vết thời gian khi khoác trên mình màu xanh rêu cổ kính.
Cứ mỗi lần nhìn thấy cảnh vật cũ, vô số mảnh ghép chắp vá lại hiện lên, có nụ cười của mẹ, của cô và những đứa trẻ trong cô nhi viện năm ấy. Đâu đó văng vẳng tiếng cười ghê rợn của lũ côn đồ, ánh mắt tuyệt vọng khi nhìn mẹ nằm trong vũng máu. Tất cả những thứ ấy cứ giằng xéo nhau, khiến đầu cô đau như bị búa bổ làm đôi.
Cô ngồi sụp xuống mặt đất, dùng tay bịt chặt tai của mình để không phải nghe những thanh âm kia nữa. Ai đó cứ luôn miệng nói rằng cô hãy giết chết Lâm Nhã Kỳ đi.
Cái cảm giác sắp bị người khác chiếm mất thân thể khiến cô run lên bần bật. Cô cố gắng lấy lọ thuốc cất trong balo, nhưng không may lại làm rơi ra giữa đường. Cô vươn tay, cố gắng với đến lọ thuốc nhưng khoảng cách tưởng chừng rất nhỏ bé ấy bây giờ lại tựa hằng hà sa số.
“Không được, Lâm Vũ Kỳ không thể xuất hiện lúc này!”
Cô hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh bản thân, cố lê từng bước chân nặng nề về phía trước, đến khi cầm được lọ thuốc trong tay thì cũng là lúc tiếng phanh xe kinh hoàng vang lên.
Tại một nhà hàng năm sao sang trọng bậc nhất thành phố, cuộc hội ngộ giữa vị chủ tịch tuổi trẻ tài cao và ông chủ đứng đầu giới thượng lưu suốt 30 năm qua - Lâm Hùng đang diễn ra.
- Thần Phong à\, đến khi nào con và Nhã Kỳ mới chính thức cử hành hôn lễ đây? Ba mẹ con ở nơi chín suối chắc cũng mong Lôi thị sớm có người nối dõi.
Cảm xúc trên mặt Lôi Thần Phong chẳng hề có chút thay đổi, ngay lập tức phủ nhận:
- Chú đừng hiểu lầm, cháu chỉ xem Nhã Kỳ như em gái.
Câu trả lời không thể dài hơn của anh khiến Lâm Hùng và Lâm Nhã Kỳ sững sờ.
- Chẳng phải con đã xác nhận với phóng viên rằng Lôi thị đồng ý hợp tác với Lâm thị vì Nhã Kỳ sao?
Anh nhìn con cáo già trước mặt, ánh mắt bén nhọn xuyên thấu qua dã tâm đen tối của lão. Không ngờ ông ta đã nôn nóng thâu tóm Lôi thị đến mức này rồi. Con ngươi sắc lạnh dán chặt vào đối phương hòng chiến thế thượng phong, tạo áp lực khiến ông ta cảm thấy nghẹt thở.
- À\, chú nhắc cháu mới nhớ. Đúng là cháu đã nói vì tiểu thư nhà họ Lâm\, nhưng không nói nhị tiểu thư nhà họ Lâm.
Lâm Hùng tái mặt, mà Lâm Nhã Kỳ cũng chẳng khá hơn là mấy.
- Nhưng mà…Vũ Kỳ đã mất cách đây bảy năm rồi…
Câu nói này đã phạm vào điều tối kỵ. Lôi Thần Phong không cho phép bất cứ ai nhắc về Vũ Vũ, càng không muốn người nào đó nói rằng cô đã chết. Có lẽ chút thái độ hòa hoãn này cũng không cần giữ nữa, nhanh chóng lật bài ngửa để khỏi lãng phí thời gian.
- Nếu không còn chuyện quan trọng thì cháu sẽ về trước.
Nhận thấy Lôi Thần Phong muốn rời đi, Lâm Hùng bèn buông lời uy hiếp:
- Đừng quên mảng thiết kế thời trang của Lôi thị phụ thuộc rất nhiều vào Lâm thị.
Lôi Thần Phong cười nhạt, thẳng thắn đáp trả:
- Đến giờ, người uy hiếp được tôi vẫn chưa ra đời. Chú nghĩ Lôi thị còn cần dựa vào mấy hạng mục thiết kế để tồn tại sao?
Câu nói này đánh trúng vào tim đen của Lâm Hùng. Quả thực trước đây Lôi thị từng phải phụ thuộc vào Lâm thị để mở rộng lĩnh vực thời trang. Nhưng kể từ khi Lôi Thần Phong tiếp quản thì thiết kế thời trang đã trở thành thứ yếu, mà lĩnh vực chứng khoán và bất động sản không ngừng phát triển.
Giờ đây, thực lực của Lôi Thần Phong ngày càng lớn mạnh. Vì vậy Lâm Hùng mới nóng vội gả con gái mình cho anh. Nào ngờ Lâm Nhã Kỳ quá vô dụng, chẳng thể khiến ông ta hài lòng. Nghĩ đến đứa con gái Vũ Kỳ đã chết, ông ta không khỏi tiếc nuối. Nếu cô còn sống thì chắc chắn Lôi Thần Phong sẽ phải nhún nhường. Cũng may ông ta đang nuôi dưỡng một quân cờ vô cùng hoàn hảo, nếu Lâm Nhã Kỳ thất bại thì ngay lập tức con át chủ bài này sẽ được tung ra.
Lôi Thần Phong phóng xe như bay trên đường cao tốc. Đã lâu rồi không còn ai dám đứng trước mặt anh nói ra tên của cô. Cái tên ấy giống như nút chạm khiến nội tâm anh dậy sóng, cũng có thể biến anh từ một con người trở thành ác ma.
Xe đang lao vun vút với tốc độ tử thần thì đột nhiên phía trước xuất hiện ai đó đang lao ra giữa đường. Mặc dù Lôi Thần Phong đã ấn còi nhưng người này chẳng hề mảy may chú ý. May mắn thay, mũi xe Lamborghini kịp dừng lại trước khi tai nạn đáng tiếc xảy ra. Ánh sáng từ đèn xe rọi sáng mọi vật phía trước nó, kể cả đôi mắt ấy.
Đôi mắt trong trẻo tựa vầng trăng tĩnh lặng hằn sâu trong trí nhớ của anh.
Mùi thuốc khử trùng xộc vào mũi khiến Tôn Khả Thiên giật mình tỉnh dậy. Cô cố gắng nâng mi mắt nặng trĩu để nhìn xung quanh. Hình ảnh một người đàn ông ngồi trên ghế sofa đọc báo lọt ngay vào tầm mắt. Cô hơi lưỡng lự nhưng rồi cũng lên tiếng:
- Có phải anh là người đã đưa tôi vào đây?
Người kia vẫn cầm tờ báo trên tay, lạnh lùng cất lời:
- Trong một ngày có tới hai lần lao vào xe của tôi tự sát, thật phiền phức!
Hai lần lao vào mũi xe?
Đầu óc cô nhanh chóng nhảy số, dễ dàng đoán ra thân phận của đối phương, anh ta là chủ tịch Lôi thị, cũng là bạn trai tin đồn của Lâm Nhã Kỳ. Hàng đống suy nghĩ lũ lượt kéo đến, bằng sự sắp xếp khéo léo của bộ não nhạy bén, một kế hoạch đã được hình thành trong tích tắc.
Cô sẽ bắt đầu kế hoạch từ việc tiếp cận người đàn ông mà Lâm Nhã Kỳ yêu nhất.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, báo có cuộc gọi đến. Lôi Thần Phong tạm đặt tờ báo xuống bàn rồi đi một mạch ra khỏi phòng. Khi anh quay lại thì căn phòng đã trống không, chỉ còn chai dịch truyền treo lủng lẳng trên giường cùng những giọt máu đỏ tươi vương vãi trên mặt sàn.
“Chạy rồi sao?”
Anh tựa lưng lên bờ tường lạnh lẽo, hai tay đút hờ vào túi quần, đăm chiêu suy nghĩ. Bất chợt tầm mắt lướt qua vật nhỏ rơi ở dưới chân giường, trên mặt anh liền bộc lộ ra những cảm xúc kỳ lạ.
Dưới ánh đèn, ly rượu Whisky phản chiếu những dải màu cam nhạt lên chiếc thẻ sinh viên càng khiến nó trở nên rực rỡ. Lôi Thần Phong nhấp một ngụm rượu rồi ngả lưng vào ghế để hưởng thụ men rượu thơm nồng. Bàn tay anh mân mê chiếc thẻ, mọi sự chú ý đều đặt vào ánh mắt ấy. Chỉ Vũ Vũ mới xứng đáng có ánh mắt này, tất cả kẻ khác đều không thể.
“Muốn trốn sao, chạy không thoát được đâu!”
Tại Đại học Y Thành phố, thẻ sinh viên còn được gọi là tấm thẻ quyền lực. Để dễ dàng quản lý sinh viên, nhà trường chỉ phát cho mỗi người một tấm thẻ đa năng, vừa đóng vai trò định danh sinh viên, vừa là thẻ ATM để thực hiện các giao dịch đóng học phí hoặc điểm danh trong các tiết học. Thiếu nó cũng giống như mất đi nửa mạng sống của sinh viên vậy.
Vì cố tình để lại chiếc thẻ đó tại phòng bệnh, giờ đây Tôn Khả Thiên phải đối diện với rất nhiều khó khăn. Hậu quả nặng nề nhất là bị đình chỉ học và loại tên khỏi danh sách được hưởng học bổng học tập. Điều này chẳng khác nào công khai đuổi học cô, bởi đối với một người sống ở cô nhi viện, đến ăn còn không đủ no thì làm sao có thể tự lo học phí?
Cô đã đến tìm người phụ trách khóa học để nhờ giúp đỡ nhưng đổi lại chỉ là cái lắc đầu hờ hững. Trong cuộc nói chuyện, ông ta vô tình nhắc đến chủ tịch họ Lôi. Vừa bước ra khỏi phòng, trên khuôn mặt buồn bã của cô khẽ vẽ lên một nụ cười tâm cơ, giảo hoạt.
Cá đã ngửi thấy mồi thơm, phải kiên nhẫn chờ đợi. Bây giờ là lúc tiến hành bước tiếp theo trong kế hoạch tiếp cận “chồng sắp cưới” của “cô em gái thân yêu”, thả dây câu để con cá nghĩ mình vừa đớp được miếng mồi ngon béo bở.
Tôn Khả Thiên trở về cô nhi viện, khi đi ngang qua phòng của má Phùng thì bước chân chợt dừng lại. Bà ấy là chủ của cô nhi viện, cũng là người bảo lãnh cho cô và bạn cùng phòng – Đồng Lệ Giao nhận học bổng toàn phần tại Đại học Y thành phố. Từ khi mẹ mất, chẳng ai có thể mang đến cho cô chút cảm giác ấm áp ngoại trừ má Phùng. Nhìn cánh cửa khép hờ, trong lòng cô nảy sinh dự cảm chẳng lành, bèn cất tiếng gọi:
- Con vào trong được không?
Chờ mãi mà chẳng có tiếng hồi đáp nên cô đành đẩy cửa bước vào. Cảnh tượng má Phùng đang gục trên sàn nhà lạnh lẽo với khuôn mặt tái nhợt, thoi thóp hít từng hơi khiến lòng cô quặn thắt. Hình ảnh này sao quen thuộc đến thế, giống như năm nào tận mắt chứng kiến mẹ nằm trong vũng máu và trút hơi thở cuối cùng vậy…
Trước của phòng cấp cứu, Tôn Khả Thiên bất lực nhìn dòng người qua lại, trong lòng liên tục cầu nguyện. Chẳng biết đã bao lâu rồi cô không tin vào Thượng đế, cũng chẳng tin vào cái gọi là số phận; nhưng tại thời khắc đối diện với sự mất mát, cô mới phát hiện thì ra bản thân cũng chỉ biết bấu víu vào những thứ ấy.
Khi bản thân cô yếu đuối và thiếu tỉnh táo nhất, người đàn ông ma quỷ ấy lại xuất hiện. Tôn Khả Thiên vội vàng quẹt ngang dòng nước mắt, cố gắng bày ra bộ dạng mạnh mẽ để đối diện với anh ta.
- Anh đến đây làm gì?
- Cô có 15 phút suy nghĩ.
Hành động thay thế cho câu trả lời. Lôi Thần Phong đặt vào tay cô một bao hồ sơ rồi ngồi xuống ngay ở hàng ghế đối diện. Nhìn tờ chi phiếu chưa điền giá trị tiền và bản hợp đồng hôn nhân, Tôn Khả Thiên cười lạnh, cảm giác căm ghét dâng trào từ nơi sâu thẳm nhất.
“Lôi Thần Phong à, anh là ác ma, còn tôi chính là người vừa trở về từ địa ngục! Mặc dù tôi muốn tiếp cận anh để khiến Lâm Nhã Kỳ đau khổ nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc thu dây câu.”
Anh ta đóng vai thú dữ thì cô sẽ đóng vai cừu non ngoan ngoãn. Săn mồi theo cách nào là chuyện của anh ta, còn để bị bắt như thế nào sẽ do cô quyết định.
Updated 153 Episodes
Comments
Tiểu Ngữ
Hay xỉu
2024-02-24
0
=]]
rất hấp dẫn nhưng mà đọc nãy giờ t vẫn ch hiểu lắm mạch truyện, nó còn mơ hồ sao á, nch là tui đọc ko hiểu lắm về nhân vật, tg giải thik giúp đko ah
2023-04-07
1
Ngô Huệ
hay trên cả tuyệt vời
2022-11-22
1