Chương 13. Chồng tôi chính là một kẻ điên

Buổi sáng Tôn Khả Thiên phải dậy sớm để chuẩn bị phần ăn trưa, như vậy có thể tiết kiệm chi phí hơn một chút.

- Khả Thiên sao cô dậy sớm vậy? Muốn ăn gì cứ nói với tôi là được.

Tiếng động trong nhà bếp khiến Tiểu Dương tỉnh giấc, vẻ mặt vẫn còn ngái ngủ.

- Tôi có thể tự làm mà, với lại không muốn phiền mọi người.

So với ngày hôm qua thì thái độ của Tiểu Dương đã bớt câu lệ hơn.

- Khả Thiên à, mới ngày đầu tiên đi làm mà ai dám bắt nạt cô vậy, lại còn bị thương nữa?

Tiểu Dương đột nhiên lớn giọng, hóa ra là vừa để ý đến vết thương trên cổ tay của cô. Thấy vậy cô vội đưa ngón trỏ lên miệng ra hiệu im lặng.

- Suỵt! Cô muốn bị kẻ nắng mưa thất thường, lòng dạ hẹp hòi kia đuổi việc à?

Tiểu Dương gật gật, hiểu rõ cô đang nhắc đến ai, bèn hạ tông giọng đi một chút.

- Cô mới phải cẩn thận đấy, dám nói xấu chủ tịch sau lưng. Nếu ở công ty bị bắt nạt thì cứ nói với tôi.

-  Để cô méc với má Hoàng à?

Tôn Khả Thiên nửa thật nửa đùa, vẫn chuyên tâm vào động tác nấu ăn.

- Thật ồn ào.

Giọng nói vang lên khiến sống lưng cô lành lạnh, đôi đũa trên tay rơi xuống chạm vào mặt sàn làm thành tiếng leng keng, trong lòng có chút hoảng loạn. "Anh ta nghe lén mình và Tiểu Dương nói chuyện?"

Lôi Thần Phong tỏ ra thích thú với biểu cảm bị bắt gian tại trận này, càng muốn bóc trần suy nghĩ hiện tại của cô.

- Đừng nhìn tôi như vậy, tôi nghe công khai chứ không phải dạng lén lút sau lưng.

Một câu chắc nịch, khẳng định vừa rồi anh đã nghe toàn bộ cuộc nói chuyện. Thì ra cái cảm giác nói xấu một người mà người đó lại ở ngay sau lưng mình nó là như thế này đây.

Im lặng, thanh giả tự thanh, kèm theo những hành động vô cùng tự nhiên không chút lúng túng, dao vẫn thoăn thoắt băm trên gỗ càng khiến cô trông giống người vô tội.

Vốn dĩ sự cố này giống như sự cố y khoa trong lúc hành nghề mà thôi, không phải căng thẳng. Đó là những suy nghĩ mà cô tự an ủi mình.

- Trưa nay mang đến cho tôi một phần.

Anh chỉ quăng một câu ngắn ngủi rồi rời khỏi, khiến Tôn Khả Thiên không khỏi ngỡ ngàng, người lòng dạ hẹp hòi ấy lại bỏ qua dễ dàng như vậy sao.

Trong đầu cô bỗng nhen nhóm một kế hoạch, khóe môi khẽ nhếch, tay vẫn tiếp tục chơi đùa với mấy loại gia vị. Sau một hồi loay hoay thì món ăn cực phẩm, độc nhất vô nhị đã được hoàn thành.

Đồng hồ lúc này đã điểm 6h30, Tôn Khả Thiên hồ hởi lên phòng thay đồ để đi làm. Khi mở tủ ra mới biết trong đấy đã được chất đầy hàng hiệu, nhìn sơ đã biết giá trị lên đến mấy chục ngàn đô.

Đang lúc ngẩn ngơ không biết chuyện gì đang xảy ra thì má Hoàng đã cầm điện thoại bước vào, lại còn gọi video call cho ai đó.

- Đây đây, cháu dâu của lão phu nhân đây.

Lôi lão phu nhân và má Hoàng đang trò chuyện với nhau qua video, vừa nhìn thấy cô xuất hiện thì bà ấy liền cười rạng rỡ.

- Khả Thiên mau quay ra đây cho bà xem rõ chút nào. Hôm qua ta có nhờ bà Hoàng mua đồ cho cháu\, sao vẫn chưa mặc? Cháu là cháu dâu của Lôi gia\, sao có thể để kẻ khác coi thường.

Thì ra những bộ đồ này đều do Lôi lão phu nhân chuẩn bị, cảm giác được người khác quan tâm này khiến khóe mắt cô cay xè.

- Con cảm ơn bà nội.

Nghe được câu nói này Lôi lão phu nhân vốn đang vui vẻ lại càng hồ hởi hơn.

- Đúng đúng\, phải gọi ta là bà nội giống thằng Phong gọi ấy. Thôi cháu đi làm đi kẻo muộn.

Sau khi tắt máy, Lôi lão phu nhân vẫn chưa thoát khỏi cảm giác vui sướng, lại mở điện thoại ra nhìn những bức ảnh chụp lén hôm nào, một bức lúc Lôi Thần Phong ép cô uống thuốc bằng miệng, bức còn lại là khi anh nắm tay cô nằm ngủ gục bên cạnh giường. Mặc dù chất lượng hình ảnh không tốt lắm nhưng bà đã ngắm đến mòn màn hình điện thoại rồi.

Ngồi trên chiếc xe bus vắng tanh, lòng cô cứ trùng xuống theo những hạt mưa lất phất nhỏ ven đường. Một cơn mưa nhè nhẹ đầu ngày cũng chẳng khiến thành phố thôi tấp nập.

Một người đàn ông chạc ba mươi, toàn thân trên dưới phủ kín đồ đen tuyền, vẻ vô cùng huyền bí bước lên xe. Anh ta từ từ đi đến phía cô rồi ngồi ở băng ghế phía bên cạnh.

- Xin tiểu thư tha lỗi, tôi đã không làm tròn chức trách của mình, để cô gặp nguy hiểm.

Cô không quay đầu về phía anh ta mà vẫn nhìn về phía trước, miệng lẩm bẩm như đang độc thoại một mình.

- Tôi không có chuyện gì nên anh không cần phải tự trách, đừng báo chuyện này cho anh ấy biết, xem như đó là bí mật giữa tôi và anh.

Người đàn ông cúi nhẹ đầu không nói gì, trong con ngươi đen thẫm không hề biểu lộ chút cảm xúc nào. Anh ta vẫn luôn lãnh đạm như vậy, ngay cả khi đứng trước họng súng lạnh lẽo thì khuôn mặt ấy cũng chẳng bao giờ thay đổi.

- Làm thế nào để có thể tự bảo vệ bản thân mình nhỉ?

Tôn Khả Thiên khẽ thở dài, hỏi một câu bâng quơ.

- Tiểu thư an tâm, tôi nhất định sẽ bảo vệ người.

Cô chực cười, lưng tựa nhẹ vào ghế, hờ hững nhìn những giọt nước đọng lại trên mặt kính xe. Cô không chú ý lắm đến lời của anh ta, trong đầu chỉ văng vẳng câu nói của Lôi Thần Phong.

“Để có đủ tư cách đứng bên cạnh tôi, em phải có khả năng bảo vệ chính mình.”

Thì ra cũng có lúc cô đặt nặng lời nói của người đàn ông ma quỷ đó như vậy.

- Tiểu thư, máy tính và điện thoại của cô đã bị hack. Tạm thời cô đừng hành động, e sẽ bị bại lộ thân phận, cần điều gì cô cứ ra hiệu cho tôi.

Cô gật đầu, không quá bất ngờ. Đêm qua, khi mở máy tính cô đã có cảm giác bất ổn. Chẳng khó đoán người động tay chân là ai, dù gì anh ta cũng biết cô muốn trả thù nhà họ Lâm, vậy để anh ta biết thêm vài thứ cũng được. Cứ ngồi im giả ngu mới khiến anh ta buông lỏng cảnh giác, sự bí hiểm sẽ khơi dậy bản tính muốn chinh phục của người đàn ông háo thắng như anh ta.

Thời gian cô ở cạnh Lôi Thần Phong càng lâu thì Lâm Nhã Kỳ càng đau lòng không phải sao. Cô ta yêu anh ta thế cơ mà.

Ngày làm việc thứ hai tại tầng 48 không mấy khác biệt so với ngày đầu, những ánh mắt dò xét và không mấy thân thiện vẫn gắn chặt lên người cô. Nhất là đám người Mã Lệ, bọn họ cố tình xì xào lớn tiếng để ai cũng nghe thấy.

- Có kẻ xuất thân từ cô nhi viện thế nhưng lại mặc đồ của Kzent. Các cô đoán xem đây là real hay fake.

- Chắc là hàng fake thôi, đã nghèo còn bày đặt sang chảnh.

Mã Lệ là kẻ khơi mào cho cuộc bàn tán, rất nhanh sau đó có thêm vài người hùa theo cô ta nhạo báng. Họ xem cô như một trò tiêu khiển, vì công việc quá căng thẳng nên chỉ cần có cơ hội thì họ sẵn sàng mang việc mỉa mai người khác làm thú vui.

Tôn Khả Thiên bước về phía bọn họ, chẳng hề sợ hãi chút nào.

- Làm tại bộ phận thiết kế của tập đoàn hàng đầu châu Á như Lôi thị mà không có năng lực phân biệt hàng chính hãng của các thương hiệu thời trang nổi tiếng thế giới thì tệ quá.

Lời của cô vừa dứt thì vài kẻ đã tối sầm mặt. Trước đây họ vẫn luôn tự cao, cho rằng làm việc ở nơi cao cấp thì đẳng cấp phải hơn hẳn người khác. Nay lại bị một thực tập sinh nhỏ bé công khai chê bai, ngạc nhiên chưa.

Mã Lệ tức giận, chỉ thẳng vào mặt cô quát lớn.

- Cứ cho là hàng thật đi, một đứa nghèo kiết xác như cô sao có thể mua được món đồ mấy ngàn đô như vậy. Hay là có đại gia bao dưỡng?

Đại gia bao dưỡng? Trường hợp của cô có tính là bao dưỡng không nhỉ? Nếu có thì chắc là thuộc loại cấp cao rồi.

- Tôi không biết mối quan hệ đó gọi là gì, chỉ biết chúng tôi đã đăng ký kết hôn, đang ở chung nhà và xuất hiện bên cạnh anh ấy với tư cách là vợ.

-  Hư. Người đó chắc là một lão già ham gái đẹp, hoặc là một kẻ bị điên nên mới lấy loại thấp kém như cô.

Tôn Khả Thiên cười nhạt. Nếu có một ngày Mã Lệ biết được người cô ta đang chửi là vị chủ tịch cao cao tại thượng ở tầng 50 kia thì sẽ thế nào nhỉ? Chắc cô ta sẽ ân hận lắm đây.

- Lần này thì cô nói đúng một nửa rồi. Tuy không phải một lão dê già nhưng chồng tôi đích thực là một kẻ điên.

Nói xong Tôn Khả Thiên rời đi trong tư thế hiên ngang ngẩng cao đầu, nhưng vừa mới quay lưng thì toàn thân đã đập vào thứ gì đó, khi ngẩng đầu lên mới biết kẻ cần ân hận không chỉ có Mã Lệ mà còn có cả chính mình.

Còn đâu tư thế ngẩng cao đầu, bây giờ cô chỉ hận không có cái lỗ nào để chui xuống, trong lòng thầm oán than, hôm nay là ngày gì mà lại xui xẻo như vậy, hai lần nói xấu thì đều bị bắt quả tang.

Quá xui xẻo!

- Công ty không trả tiền cho các cô ngồi tám chuyện. Trưởng phòng Vương quản lý các cô như vậy à?

Mã Lệ và đám người nhanh chóng tản ra trước khi chủ tịch và tổng giám đốc nổi giận, chỉ có Tôn Khả Thiên là xui xẻo nhất bị kẹt ngay vị trí không lối thoát. Hai bên là bàn làm việc, phía trước bị chặn bởi Lôi Thần Phong và Duật Trác Minh, còn lối đi phía sau lại dẫn thẳng đến nơi làm việc của Lâm Nhã Kỳ.

- Chị… à không cô Tôn Khả Thiên. Cô là thực tập sinh nên phải chăm chỉ hơn mọi người biết chưa. Cô mau đi làm việc đi.

Duật Trác Minh âm thầm bước ra phía sau lưng Lôi Thần Phong, để lại một khoảng trống nhỏ cho cô thoát thân.

Nhận thấy cơ hội tẩu thoát ngay trước mắt Tôn Khả Thiên nhanh chóng tận dụng. Vì quá vội nên không chú ý đến chiếc ghế làm việc chặn ngay lối đi. Kết quả là âm thanh va trạm giữa chân trái và cái ghế vang lên kèm theo tiếng kêu đau điếng.

Không phải xui xẻo mà là quá xui xẻo rồi!

Sau đó, không có sau đó nữa.

Bọn họ ở trong phòng Lâm Nhã Kỳ rất lâu, khi trở ra thì trưởng phòng Vương đã ban phát cho cô ánh mắt hình viên đạn.

Tôn Khả Thiên rùng mình, cố tình nhìn ra cửa sổ để né tránh nhưng lại bị chỉ đích danh.

- Tôn Khả Thiên\, cô mau vào đây.

Cô âm thầm kêu khổ, mới buổi sáng đã có những cuộc gặp nghiệt duyên. Ông trời muốn tăng độ khó cho game à?

- Không biết trưởng phòng Vương gọi tôi có chuyện gì?

Mặc dù Lâm Nhã Kỳ đang ngồi trên ghế nhưng cô lại vờ như không thấy, chỉ hỏi trưởng phòng Vương.

Bất chợt Lâm Nhã Kỳ ném một đống giấy vào mặt cô, vô cùng dứt khoát và không một động tác thừa.

- Nghe nói tiểu thư Lâm gia học thức đầy mình mà lại hành xử như kẻ thất học ấy nhỉ.

Đối với loại người này cô không thể nhún nhường, nếu không sẽ bị đè đầu cưỡi cổ.

- Loại ti tiện toàn nói lời dơ bẩn. Cô mà còn dám làm xấu mặt phòng thiết kế nữa thì đừng trách tôi không khách sáo.

Thật nực cười, cái phòng thiết kế này mà cũng có bộ mặt đẹp đẽ à. Mà thôi, tốn lời với bọn họ chỉ làm cô thêm mệt mỏi.

- Thế hai người gọi tôi vào đây có chuyện gì?

- Đương nhiên là để khiển trách cô dám vô lễ với tiền bối trước mặt chủ tịch khiến tôi bị nhắc nhở. Nể tình lần đầu vi phạm nên tôi bỏ qua. Cô mau nhặt những mẫu thiết kế trên đất lên đi\, đó là thiết kế chuẩn bị cho bộ sưu tập Thu Đông sắp tới của công ty.

Tôn Khả Thiên không phản kháng, lặng lẽ cúi nhặt từng bản thiết kế, sau đó đặt lại trước mặt Lâm Nhã Kỳ.

- Người không biết tôn trọng những bản thiết kế thì không có tư cách được gọi là nhà thiết kế chân chính.

Lại một lần nữa cô rời đi với tư thế ngẩng cao đầu, nhưng lần này không bị bất kỳ ai cản trở. Chính vì Lâm Nhã Kỳ để cô rời đi dễ dàng như vậy nên trong lòng bất chợt nảy sinh nghi ngờ. Nhưng không sao cả, dù cô ta có bày ra trò gì thì cô cũng sẽ đáp lễ không thiếu một xu.

Rất nhanh sau đó cuộc họp khẩn cấp của phòng thiết kế do Lâm Nhã Kỳ chủ trì được diễn ra. Nội dung chính là về buổi ra mắt bộ sưu tập Thu Đông sắp tới. Nếu chỉ là một buổi ra mắt thông thường thì không có gì để nói, nhưng lần này lại khác.

-  Như mọi người đã biết sắp tới chúng ta sẽ ra mắt bộ sưu tập cực kỳ quan trọng, quyết định cơ hội hợp tác giữa Lôi thị và tập đoàn Milan Fashion ở Ý. Vì vậy mọi người phải tập trung cao độ tuyệt đối không để xảy ra sơ suất gì. Lần này sẽ do tôi, trưởng phòng Vương và nhà thiết kế Linh San trực tiếp giám sát. Tất cả mẫu thiết kế trong bộ sưu tập sẽ được gửi vào mail cho những người được tôi kỳ vọng và tin tưởng nhất. Những người còn lại sẽ tham gia vào công tác hậu cần.

Tôn Khả Thiên nghiêm túc lắng nghe, ngón tay gõ nhẹ vào thành ghế như đang phân vân điều gì đó. Những bản thiết kế của bộ sưu tập này cô vừa được nhìn qua, tuy nhiên nếu chỉ dừng ở mức độ đó mà đòi hợp tác với Milan thì khả năng cạnh tranh của Lôi thị gần như bằng không.

Mảng thời trang của Lôi thị phát triển như bây giờ không phải do chính tiềm lực của đội ngũ thiết kế mà vì ký hợp đồng với các thương hiệu nổi tiếng khác.

Khi hợp tác với những hãng thời trang quốc tế thì Lôi thị sẽ bỏ vốn còn hãng thời trang sẽ bỏ chất xám cho Lôi thị, đây là mối quan hệ có qua có lại, đôi bên cùng có lợi.

Nhưng Milan Fashion thì khác, đây là tập đoàn mạnh về mọi mặt. Nếu Lôi thị muốn dùng phương thức cũ e rằng sẽ gặp bất lợi.

- Còn cô thực tập sinh Tôn Khả Thiên. Bắt đầu từ chiều nay cô sẽ theo nhà thiết kế Linh San xuống hỗ trợ tại phòng chế tác.

Tôn Khả Thiên đang mải mê suy nghĩ thì bị gọi đích danh, cũng chỉ ậm ừ đồng ý, mà Mã Lệ và đám người kia lại trao cho cô nụ cười quỷ quyệt.

Sau khi tan họp, mọi người lại quay lại với vị trí làm việc của mình, vừa hay cô cũng được nghe một vài mẩu chuyện thú vị về nhà thiết kế Linh San mà mình sắp phải đương đầu.

Chị ta đã làm việc tại Lôi thị gần 20 năm, mặc dù chỉ là trưởng phòng chế tác nhưng sức ảnh hưởng đến bộ phận thiết kế vô cùng lớn, đến trưởng phòng Vương còn phải nể mặt mấy phần.

Tuy nhiên tính tình chị ta rất quái dị, số nhà thiết kế bị đề nghị đuổi việc đã lên tới hàng trăm người.

Bây giờ thì cô đã hiểu vì sao Lâm Nhã Kỳ sắp xếp cho cô đi theo Linh San. Nếu cô bị Linh San đề nghị đuổi việc thì đúng là một kết cục ê trề, mà cô ta lại hoàn toàn vô can.

Một sự tính toán hoàn hảo.

Chapter
1 Chương 1. Ngỡ đau thương là kết thúc nhưng tất cả chỉ là điểm khởi đầu
2 Chương 2. Anh là ác ma còn tôi lại chính là người vừa trở về từ địa ngục
3 Chương 3. Nên chấp nhận vì đó là số mệnh
4 Chương 4. Cô dâu đến từ địa ngục
5 Chương 5. Cô chỉ có thể là kẻ ngu ngốc
6 CHương 6. Cô là ai?
7 Chương 7. Tôi đến từ địa ngục, vậy nên người đứng sau lưng tôi là thần chết
8 Chương 8. Cuộc đối đầu thú vị
9 Chương 9. Tiết lộ thân phận
10 Chương 10. Anh ta bị điên mất rồi?
11 Chương 11. Tôi thích lời cảm ơn thân mật
12 Chương 12. Nếu muốn đứng bên cạnh tôi, em phải có năng lực tự bảo vệ mình
13 Chương 13. Chồng tôi chính là một kẻ điên
14 Chương 14. Trước mặt tôi đừng hòng giở trò mèo
15 Chương 15. Thử thách bất khả thi
16 Chương 16. Cô ấy là vợ của tôi
17 Chương 17. Thân thể này đã bẩn lắm rồi, anh còn cần không? [H]
18 Chương 18. Tôi mệt quá, xin hãy cho tôi làm kẻ hèn nhát một lần
19 Chương 19. Anh phải sống thật lâu vào, sống dai như đỉa ấy
20 Chương 20. Hình như có ai đó đang ghen thì phải
21 Chương 21. Chúng ta đã trở thành đồng minh
22 Chương 22. Anh hoàn toàn có thể làm chuyện ấy hai tiếng như em nói
23 Chương 23. Cô gái ngốc, để xem rốt cuộc thân phận của em là gì
24 Chương 24. Anh nhất định sẽ đòi lại công đạo cho em phải không, chồng yêu?
25 Chương 25. Phu xướng phụ tùy
26 Chương 26. Kế trong kế
27 Chương 27. Quả báo có thể đến muộn nhưng nhất định sẽ đến
28 Chương 28. Đừng bao giờ yêu anh
29 Chương 29. Thứ tôi muốn là chức vụ giám đốc sáng tạo
30 Chương 30. Tối nay sẽ chờ em ở trên giường
31 Chương 31. Sóng gió ở Lâm gia
32 Chương 32. Lâm Vũ Kỳ trở về
33 Chương 33. Trở về cô nhi viện
34 Chương 34. Cái bẫy này là do cô ta tự ý bước vào
35 Chương 35. Hồi phục trí nhớ
36 Chương 36. Vì sao chúng ta lại trở nên như vây?
37 Chương 37. Thách thức từ Lôi Thần Phong
38 Chương 38. Đàm phán thất bại
39 Chương 39. Rời khỏi Lôi thị
40 Chương 40. Hãy dùng máu và nước mắt để hiến tế cho mẹ tôi đi
41 Chương 41. Đàn ông là một lũ xấu xa!
42 Chương 42. Cô nhi viện có thể bao nuôi thầy cả đời
43 Chương 43. Thật may vì anh đã không đến trễ
44 Chương 44. Nếu có xảy ra chuyện gì thì cô có thể cầu cứu tôi
45 Chương 45. Bữa tiệc bất ổn
46 Chương 46. Màn phản dame cực gắt
47 Chương 47. Tôn Khả Thiên, em đã thắng trên mọi phương diện rồi
48 Chương 48. Những gì cô đã gây ra, tôi sẽ bắt cô trả từng thứ một
49 Chương 49. Tôi sẽ kiếm thật nhiều tiền cho người đã tin tưởng tôi
50 Chương 50. Em bị dị ứng mùi đàn ông trăng hoa
51 Chương 51. Nếu một ngày em thực sự yêu tôi, thì đó chính là cái giá em phải trả
52 Chương 52. Cuộc so tài với Lâm Nhạn Tuyết
53 Chương 53. Không cố ý, chỉ cố tình
54 Chương 54. Dự án của nhà thiết kế Mộc Miên
55 Chương 55. Anh lại vì Lâm Nhạn Tuyết mà chèn ép cô
56 Chương 56. Cứu đối thủ một bàn thua trông thấy
57 Chương 57. Lễ đính hôn nhuốm máu
58 Chương 58. Mọi chuyện vẫn ổn theo một cách nào đó
59 Chương 59. Anh muốn giữa hai ta có mối quan hệ gì đây?
60 Chương 60. Đừng gọi anh là anh trai!
61 Chương 61. Vì sao không phải là cô ấy?
62 Chương 62. Nghi ngờ
63 Chương 63. Giám định ADN
64 Chương 64. Vì sao lại né tránh anh?
65 Chương 65. Thay vì trốn chạy, hãy chỉ anh cách buông tay em đi
66 Chương 66. Tai nạn của Lôi lão phu nhân
67 Chương 67. Tình hình không khả quan
68 Chương 68. Cấm đoán
69 Chương 69. Lôi Thần Phong muốn phế hai tay của cô?
70 Chương 70. Hiểu lầm chồng chất
71 Chương 71. Đừng mang mùi của người phụ nữ khác đến gần em
72 Chương 72. Đã không còn chứa nổi anh trong mắt
73 Chương 73. Em muốn rời khỏi tôi sao?
74 Chương 74. Anh sẽ dùng hơi thở của mình để rửa sạch cho em (H+)
75 Chương 75. Em sẽ dốc hết hơi tàn để chạy trốn anh cả đời
76 Chương 76. Sinh ly tử biệt
77 Chương 77. Khởi đầu mới
78 Chương 78. Quá khứ của Tôn Khả Thiên
79 Chương 79. Vợ à, đã đến lúc anh đón em trở về rồi
80 Chương 80. Tài xế taxi lái Rolls Royce
81 Chương 81. Mệnh lệnh của người ấy là tối cao
82 Chương 82. Cô không nhận ra tôi là ai sao?
83 Chương 83. Vì cậu là người mình tin tưởng nhất
84 Chương 84. Khả Thiên à, mình sẽ bảo vệ cậu
85 Chương 85. Khác biệt thân phận quá lớn
86 Chương 86. Khả Thiên, cảm ơn vì em vẫn còn sống
87 Chương 87. Manh mối
88 Chương 88. Vì sao anh lại coi mạng người như cỏ rác?
89 Chương 89. Tôi nghĩ anh bị mắc hội chứng tự ngược đãi bản thân
90 Chương 90. Tôi giăng thiên la địa võng để chờ em
91 Chương 91. Tưởng là gà, hóa ra lại là thóc
92 Chương 92. Từ bây giờ em sẽ không cần chờ anh nữa
93 Chương 93. Cầm thú là tên gọi khác của tôi (H+)
94 Chương 94. Em chạy một bước, tôi đào một nấm mồ
95 Chương 95. Kế hoạch diệt trà xanh (1)
96 Chương 96. Kế hoạch diệt trà xanh (2)
97 Chương 97. Xin em đừng khóc (H+)
98 Chương 98. Mang thai - tuyệt vọng
99 Chương 99. Tàn nhẫn
100 Chương 100. Chấm dứt hiểu lầm
101 Chương 101. Đã đến lúc kết thúc trò chơi đuổi bắt
102 Chương 102. Tôi cần tìm một cô vợ đang chạy trốn
103 Chương 103. Nếu chạy mệt rồi thì quay về bên anh, được không? (H)
104 Chương 104. Vì em, anh sẵn sàng làm chuyện có lỗi với cả thế giới
105 Chương 105. Pha lê nhuốm máu dưới mảng trời rực nắng
106 Chương 106. Muốn cô ấy không chết, thì anh ta nhất định phải sống
107 Chương 107. Tôi là vợ hợp pháp duy nhất của chủ tịch Lôi thị
108 Chương 108. Tiền của tôi có thể đè chết các người
109 Chương 109. Vũ khí bí mật của người vợ
110 Chương 110. Gây náo loạn ở Lâm thị
111 Chương 111. Muốn chết? Tôi tiễn cô một đoạn
112 Chương 112. Chúng ta sắp ly hôn
113 Chương 113. Trước đây anh là thằng chồng khốn nạn như vậy sao?
114 Chương 114. "Cậu nhỏ" của anh bị em làm tổn thương rồi (H)
115 Chương 115. Bữa sáng bất ổn
116 Chương 116. Sính lễ giá trên trời
117 Chương 117. Chúng ta hẹn hò thôi
118 Chương 118. Mau đến đây giày vò anh đi
119 Chương 119. Gia đình nhỏ này thật tốt (H+)
120 Chương 120. Sự sụp đổ của Lâm gia
121 Chương 121. Mày không phải con gái của tao!
122 Chương 122. Rơi xuống đáy của sự tuyệt vọng
123 Chương 123. Những tia sáng hoàng hôn cuối cùng này thật đẹp
124 Chương 124. Ngược lối đi về, tình duyên đã đứt
125 Chương 125. Kết thúc như lúc chưa bắt đầu
126 Chương 126. Chờ ngày nắng hắt trên đỉnh đầu
127 Chương 127. Khởi kiện - sai lầm chết người
128 Chương 128. Đã bao giờ cô hối hận về chuyện đã làm?
129 Chương 129. Não anh bị úng nước à?
130 Chương 130. Cô có muốn cùng tôi bàn điều kiện?
131 Chương 131. Chưa có sự đồng ý của tôi, cô không được phép bị thương
132 Chương 132. Cô hận tôi thế nào cũng được, nhưng đừng mong được tự do
133 Chương 133. Tự ra tay với chính mình là phương thức tàn nhẫn nhất
134 Chương 134. Mắc kẹt trong cái bẫy của chính mình
135 Chương 135. Sự uy hiếp chí mạng
136 Chương 136. Cô muốn dùng cách nào để giết chết tôi?
137 Chương 137. Búp bê không linh hồn
138 Chương 138. Bé con biết gọi "ma ma" rồi
139 Chương 139. Em cười nói với kẻ khác, nhưng đối xử với tôi như kẻ thù
140 Chương 140. Tôi sẽ chấm dứt tất cả trước khi bông tuyết cuối cùng rơi xuống
141 Chương 141. Tôi sẽ khiến hôn lễ này trở thành tang lễ
142 Chương 142. Vì em là sinh mạng của anh
143 Chương 143. Anh có hận em không?
144 Chương 144. Ông bố trẻ ghen tuông
145 Chương 145. Em tự cởi hay để anh xé?
146 Chương 146. Cầu hôn
147 Chương 147. Hôn lễ - hạnh phúc viên mãn
148 Chương 148. Ngoại truyện 1: Anh muốn tự tay cởi váy cưới cho em (H+)
149 Chương 149. Ngoại truyện 2: Chiến dịch trái tim bên phải
150 Chương 150. Ngoại truyện 3: Tôn Diệc Quân, anh dám ngoại tình?
151 Chương 151. Ngoại truyện 4: Gia đình nhỏ ấm áp (Hết)
152 Đôi lời gửi gắm đến những người bạn đồng hành của tôi
153 Cô Dâu Pháp Y Đừng Hắc Hóa
Chapter

Updated 153 Episodes

1
Chương 1. Ngỡ đau thương là kết thúc nhưng tất cả chỉ là điểm khởi đầu
2
Chương 2. Anh là ác ma còn tôi lại chính là người vừa trở về từ địa ngục
3
Chương 3. Nên chấp nhận vì đó là số mệnh
4
Chương 4. Cô dâu đến từ địa ngục
5
Chương 5. Cô chỉ có thể là kẻ ngu ngốc
6
CHương 6. Cô là ai?
7
Chương 7. Tôi đến từ địa ngục, vậy nên người đứng sau lưng tôi là thần chết
8
Chương 8. Cuộc đối đầu thú vị
9
Chương 9. Tiết lộ thân phận
10
Chương 10. Anh ta bị điên mất rồi?
11
Chương 11. Tôi thích lời cảm ơn thân mật
12
Chương 12. Nếu muốn đứng bên cạnh tôi, em phải có năng lực tự bảo vệ mình
13
Chương 13. Chồng tôi chính là một kẻ điên
14
Chương 14. Trước mặt tôi đừng hòng giở trò mèo
15
Chương 15. Thử thách bất khả thi
16
Chương 16. Cô ấy là vợ của tôi
17
Chương 17. Thân thể này đã bẩn lắm rồi, anh còn cần không? [H]
18
Chương 18. Tôi mệt quá, xin hãy cho tôi làm kẻ hèn nhát một lần
19
Chương 19. Anh phải sống thật lâu vào, sống dai như đỉa ấy
20
Chương 20. Hình như có ai đó đang ghen thì phải
21
Chương 21. Chúng ta đã trở thành đồng minh
22
Chương 22. Anh hoàn toàn có thể làm chuyện ấy hai tiếng như em nói
23
Chương 23. Cô gái ngốc, để xem rốt cuộc thân phận của em là gì
24
Chương 24. Anh nhất định sẽ đòi lại công đạo cho em phải không, chồng yêu?
25
Chương 25. Phu xướng phụ tùy
26
Chương 26. Kế trong kế
27
Chương 27. Quả báo có thể đến muộn nhưng nhất định sẽ đến
28
Chương 28. Đừng bao giờ yêu anh
29
Chương 29. Thứ tôi muốn là chức vụ giám đốc sáng tạo
30
Chương 30. Tối nay sẽ chờ em ở trên giường
31
Chương 31. Sóng gió ở Lâm gia
32
Chương 32. Lâm Vũ Kỳ trở về
33
Chương 33. Trở về cô nhi viện
34
Chương 34. Cái bẫy này là do cô ta tự ý bước vào
35
Chương 35. Hồi phục trí nhớ
36
Chương 36. Vì sao chúng ta lại trở nên như vây?
37
Chương 37. Thách thức từ Lôi Thần Phong
38
Chương 38. Đàm phán thất bại
39
Chương 39. Rời khỏi Lôi thị
40
Chương 40. Hãy dùng máu và nước mắt để hiến tế cho mẹ tôi đi
41
Chương 41. Đàn ông là một lũ xấu xa!
42
Chương 42. Cô nhi viện có thể bao nuôi thầy cả đời
43
Chương 43. Thật may vì anh đã không đến trễ
44
Chương 44. Nếu có xảy ra chuyện gì thì cô có thể cầu cứu tôi
45
Chương 45. Bữa tiệc bất ổn
46
Chương 46. Màn phản dame cực gắt
47
Chương 47. Tôn Khả Thiên, em đã thắng trên mọi phương diện rồi
48
Chương 48. Những gì cô đã gây ra, tôi sẽ bắt cô trả từng thứ một
49
Chương 49. Tôi sẽ kiếm thật nhiều tiền cho người đã tin tưởng tôi
50
Chương 50. Em bị dị ứng mùi đàn ông trăng hoa
51
Chương 51. Nếu một ngày em thực sự yêu tôi, thì đó chính là cái giá em phải trả
52
Chương 52. Cuộc so tài với Lâm Nhạn Tuyết
53
Chương 53. Không cố ý, chỉ cố tình
54
Chương 54. Dự án của nhà thiết kế Mộc Miên
55
Chương 55. Anh lại vì Lâm Nhạn Tuyết mà chèn ép cô
56
Chương 56. Cứu đối thủ một bàn thua trông thấy
57
Chương 57. Lễ đính hôn nhuốm máu
58
Chương 58. Mọi chuyện vẫn ổn theo một cách nào đó
59
Chương 59. Anh muốn giữa hai ta có mối quan hệ gì đây?
60
Chương 60. Đừng gọi anh là anh trai!
61
Chương 61. Vì sao không phải là cô ấy?
62
Chương 62. Nghi ngờ
63
Chương 63. Giám định ADN
64
Chương 64. Vì sao lại né tránh anh?
65
Chương 65. Thay vì trốn chạy, hãy chỉ anh cách buông tay em đi
66
Chương 66. Tai nạn của Lôi lão phu nhân
67
Chương 67. Tình hình không khả quan
68
Chương 68. Cấm đoán
69
Chương 69. Lôi Thần Phong muốn phế hai tay của cô?
70
Chương 70. Hiểu lầm chồng chất
71
Chương 71. Đừng mang mùi của người phụ nữ khác đến gần em
72
Chương 72. Đã không còn chứa nổi anh trong mắt
73
Chương 73. Em muốn rời khỏi tôi sao?
74
Chương 74. Anh sẽ dùng hơi thở của mình để rửa sạch cho em (H+)
75
Chương 75. Em sẽ dốc hết hơi tàn để chạy trốn anh cả đời
76
Chương 76. Sinh ly tử biệt
77
Chương 77. Khởi đầu mới
78
Chương 78. Quá khứ của Tôn Khả Thiên
79
Chương 79. Vợ à, đã đến lúc anh đón em trở về rồi
80
Chương 80. Tài xế taxi lái Rolls Royce
81
Chương 81. Mệnh lệnh của người ấy là tối cao
82
Chương 82. Cô không nhận ra tôi là ai sao?
83
Chương 83. Vì cậu là người mình tin tưởng nhất
84
Chương 84. Khả Thiên à, mình sẽ bảo vệ cậu
85
Chương 85. Khác biệt thân phận quá lớn
86
Chương 86. Khả Thiên, cảm ơn vì em vẫn còn sống
87
Chương 87. Manh mối
88
Chương 88. Vì sao anh lại coi mạng người như cỏ rác?
89
Chương 89. Tôi nghĩ anh bị mắc hội chứng tự ngược đãi bản thân
90
Chương 90. Tôi giăng thiên la địa võng để chờ em
91
Chương 91. Tưởng là gà, hóa ra lại là thóc
92
Chương 92. Từ bây giờ em sẽ không cần chờ anh nữa
93
Chương 93. Cầm thú là tên gọi khác của tôi (H+)
94
Chương 94. Em chạy một bước, tôi đào một nấm mồ
95
Chương 95. Kế hoạch diệt trà xanh (1)
96
Chương 96. Kế hoạch diệt trà xanh (2)
97
Chương 97. Xin em đừng khóc (H+)
98
Chương 98. Mang thai - tuyệt vọng
99
Chương 99. Tàn nhẫn
100
Chương 100. Chấm dứt hiểu lầm
101
Chương 101. Đã đến lúc kết thúc trò chơi đuổi bắt
102
Chương 102. Tôi cần tìm một cô vợ đang chạy trốn
103
Chương 103. Nếu chạy mệt rồi thì quay về bên anh, được không? (H)
104
Chương 104. Vì em, anh sẵn sàng làm chuyện có lỗi với cả thế giới
105
Chương 105. Pha lê nhuốm máu dưới mảng trời rực nắng
106
Chương 106. Muốn cô ấy không chết, thì anh ta nhất định phải sống
107
Chương 107. Tôi là vợ hợp pháp duy nhất của chủ tịch Lôi thị
108
Chương 108. Tiền của tôi có thể đè chết các người
109
Chương 109. Vũ khí bí mật của người vợ
110
Chương 110. Gây náo loạn ở Lâm thị
111
Chương 111. Muốn chết? Tôi tiễn cô một đoạn
112
Chương 112. Chúng ta sắp ly hôn
113
Chương 113. Trước đây anh là thằng chồng khốn nạn như vậy sao?
114
Chương 114. "Cậu nhỏ" của anh bị em làm tổn thương rồi (H)
115
Chương 115. Bữa sáng bất ổn
116
Chương 116. Sính lễ giá trên trời
117
Chương 117. Chúng ta hẹn hò thôi
118
Chương 118. Mau đến đây giày vò anh đi
119
Chương 119. Gia đình nhỏ này thật tốt (H+)
120
Chương 120. Sự sụp đổ của Lâm gia
121
Chương 121. Mày không phải con gái của tao!
122
Chương 122. Rơi xuống đáy của sự tuyệt vọng
123
Chương 123. Những tia sáng hoàng hôn cuối cùng này thật đẹp
124
Chương 124. Ngược lối đi về, tình duyên đã đứt
125
Chương 125. Kết thúc như lúc chưa bắt đầu
126
Chương 126. Chờ ngày nắng hắt trên đỉnh đầu
127
Chương 127. Khởi kiện - sai lầm chết người
128
Chương 128. Đã bao giờ cô hối hận về chuyện đã làm?
129
Chương 129. Não anh bị úng nước à?
130
Chương 130. Cô có muốn cùng tôi bàn điều kiện?
131
Chương 131. Chưa có sự đồng ý của tôi, cô không được phép bị thương
132
Chương 132. Cô hận tôi thế nào cũng được, nhưng đừng mong được tự do
133
Chương 133. Tự ra tay với chính mình là phương thức tàn nhẫn nhất
134
Chương 134. Mắc kẹt trong cái bẫy của chính mình
135
Chương 135. Sự uy hiếp chí mạng
136
Chương 136. Cô muốn dùng cách nào để giết chết tôi?
137
Chương 137. Búp bê không linh hồn
138
Chương 138. Bé con biết gọi "ma ma" rồi
139
Chương 139. Em cười nói với kẻ khác, nhưng đối xử với tôi như kẻ thù
140
Chương 140. Tôi sẽ chấm dứt tất cả trước khi bông tuyết cuối cùng rơi xuống
141
Chương 141. Tôi sẽ khiến hôn lễ này trở thành tang lễ
142
Chương 142. Vì em là sinh mạng của anh
143
Chương 143. Anh có hận em không?
144
Chương 144. Ông bố trẻ ghen tuông
145
Chương 145. Em tự cởi hay để anh xé?
146
Chương 146. Cầu hôn
147
Chương 147. Hôn lễ - hạnh phúc viên mãn
148
Chương 148. Ngoại truyện 1: Anh muốn tự tay cởi váy cưới cho em (H+)
149
Chương 149. Ngoại truyện 2: Chiến dịch trái tim bên phải
150
Chương 150. Ngoại truyện 3: Tôn Diệc Quân, anh dám ngoại tình?
151
Chương 151. Ngoại truyện 4: Gia đình nhỏ ấm áp (Hết)
152
Đôi lời gửi gắm đến những người bạn đồng hành của tôi
153
Cô Dâu Pháp Y Đừng Hắc Hóa

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play