Chương 14. Trước mặt tôi đừng hòng giở trò mèo

- Khả Thiên, tất cả mọi người sẽ rất bận rộn cho bộ sưu tập sắp tới, nên dự án thiết kế đồng phục cho hệ thống coffee Thiên Ký này giao cho cô. Họ không yêu cầu gì đặc biệt, tất cả kiểu dáng màu sắc, chất liệu đều do phía chúng ta lựa chọn. Tôi thấy công việc này khá dễ dàng nên cô hãy cố gắng hoàn thành.

Vương Đình Ân tỏ ra không mấy xem trọng dự án này. Đây xem như đã vi phạm một trong những nguyên tắc tối kỵ trong kinh doanh đó chính là xem thường khách hàng.

- Tôi sẽ hoàn thành tốt công việc được giao.

-  Nhớ đấy, tôi không muốn làm việc với những kẻ năng lực có hạn, thủ đoạn có thừa.

Ơ, chị ta đang nói ra sở thích của mình đấy à, còn tưởng chị ta là hội trưởng của đám người thủ đoạn vô biên kia nữa.

Tôn Khả Thiên cẩn thận nghiên cứu tài liệu vừa nhận được, còn tra cứu thêm những thông tin và những chuyện bên lề trên internet. Không phải vì đây là công việc chính thức đầu tiên cô nhận được tại Lôi thị nên mới tâm huyết như vậy mà đối với cô tất cả mọi công việc đều phải làm một cách nghiêm túc và chăm chỉ nhất.

Gần 12 giờ, mọi người đã lần lượt rời đi ăn trưa, nhưng Tôn Khả Thiên vẫn chăm chú với đống tài liệu của mình, đến khi tiếng chuông điện thoại vang lên mới giật mình.

-       Alo, Tôn Khả Thiên phòng thiết kế xin nghe.

-       Tôi đói rồi. Lên phòng tôi đi.

Giọng nói lãnh đạm của Lôi Thần Phong vang ra từ trong điện thoại không mấy dễ chịu. Cô khẽ nhìn vào hộp cơm nhỏ để dưới ngăn bàn kèm theo món ăn độc nhất vô nhị do chính mình dày công chế biến. Cô hít một hơi thật sâu, lấy can đảm để cầm theo thứ ấy đi lên phòng của anh ta.

Đứng trước cửa phòng, cô loay hoay không biết làm sao để vào bên trong, vì đây là cửa 2 lớp, phải có vân tay để mở cánh cửa đầu tiên, sau đó mới có thể gõ cửa chờ ngươi bên trong cho vào.

Đột nhiên cánh cửa bật mở, Lâm Nhã Kỳ mang bộ mặt rầu rĩ kèm tức giận bước ra, vừa nhìn thấy Tôn Khả Thiên lại muốn phát tiết. Cô ta liếc cô một cái rõ bén, sau đó ghé sát tai cô buông lời khiêu khích.

- Cứ chờ đấy, tôi sẽ khiến cô rời khỏi công ty này một cách nhục nhã.

Lâm Nhã Kỳ muốn đe dọa thì cô đây cũng tiếp chiêu, chỉ sợ trưa nay cô ta ôm cục tức không nuốt nổi cơm thôi.

- Cô có tư cách gì mà đe dọa tôi? Xin lỗi nhé, người đang ngồi ở trong kia lại chính là chồng của tôi cơ đấy. Tránh ra!

- Cô!

Xem kìa, cô ta lại nghẹn họng chẳng nói được câu nào, đã vậy cô sẽ tung thêm một đòn nữa khiến cô ta tuyệt thực cả ngày luôn. Tôn Khả Thiên mỉm cười xán lạn, cố tình đưa hộp cơm lên ngang tầm mắt đối phương.

- Giám đốc Lâm\, cảm ơn cô nhé\, nhờ cô mà tôi có thêm dũng khí để ở cạnh anh Thần Phong\, yên tâm đi\, điều cô không làm được thì tôi đây đã thay cô thực hiện. Giờ thì đi đi\, đừng cản trở phút giây hạnh phúc của tôi và anh ấy.

Trước khi cô ta rời đi thì Tôn Khả Thiên cũng kịp nhìn thấy vẻ mặt xanh lét như tàu lá chuối, điều này càng khiến cô nhảy múa trong lòng.

Cánh cửa kia vẫn đóng kín bưng, cô sẽ không ngu ngốc mà tìm mọi cách bước vào trong đó. Lỗi đâu phải tại cô, mà do cánh cửa đó cản trở công việc giao cơm thôi.

Cô mới rời đi chưa được vài bước thì điện thoại lại vang lên, trên màn hình hiện ra dãy số lạ.

- Em mà dám bỏ đi thì đừng hối hận. Sử dụng vân tay của mình để mở cửa vào.

Thì ra đây là số điện thoại của anh ta. Tôn Khả Thiên làm theo lời hướng dẫn, qua hai cánh cửa để vào bên trong. Khi cô bước vào Lôi Thần Phong vẫn chăm chú làm việc, và dường như chẳng có ý định chịu dừng lại.

Cô lẳng lặng ngồi vào chiếc ghế sofa  ở góc phòng, trong lòng thầm oán trách anh ta rõ phiền, mới khi nãy còn than đói mà giờ lại vờ như đang hăng say làm việc lắm vậy.

Trong lúc ngồi chờ, cô tiện tay lấy một quyển tạp chí ra để xem. Khi mở đến những trang chính giữa thì dừng lại, ánh mắt chăm chú nhìn vào bức hình của người đàn ông lịch lãm nhưng khí chất vô cùng cao ngạo và lạnh lùng. Người trong ảnh là chủ tịch hội đồng quản trị của Milan Fashion, vô cùng quyền lực trong làng thời trang thế giới.

- Thay vì chăm chú nhìn anh ta thì ăn cơm sẽ tốt hơn.

Tôn Khả Thiên suýt nghẹn họng, anh ta có mắt chim ưng à, vẫn chăm chú nhìn vào máy tính nhưng vẫn có thể quan sát cô đang làm gì.

Rõ ràng anh ta bắt cô phải chờ đợi, nhưng ý tứ của câu nói vừa rồi lại giống như bữa trưa trễ do cô mải nhìn người trên tạp chí kia vậy. Thật không có chút lý lẽ nào cả.

Chẳng biết anh ta dừng công việc từ khi nào, chỉ biết khi cô ngẩng đầu lên đã nhìn thấy anh cầm hộp cơm rồi gắp những miếng thức ăn cho vào miệng. Không hiểu sao lúc này cô lại có chút căng thẳng, phần đồ ăn đó có rất nhiều gia vị khó ăn.

Trong đầu cô âm thầm tính đường thoát thân, chỉ cần anh ta có biểu hiện sặc sụa hay ngộ độc vì thức ăn thì cô sẽ nhào ra khỏi cánh cửa, bỏ chạy ngay lập tức.

Kỳ lạ thay Lôi Thần Phong cứ gắp đồ ăn liên tục cho vào miệng, trên mặt không có chút biểu cảm khó chịu nào, khiến bản thân cô không khỏi nghi ngờ.

- Đồ ăn rất ngon sao?

Nhất định không đúng, hay là anh ta có vấn đề gì đó về vị giác? Mục đích ban đầu của cô chỉ dừng lại ở việc khiến Lôi Thần Phong phải nhổ ra hết đồ ăn ngay từ miếng đầu tiên, thế nhưng nếu anh bị vấn đề về vị giác thật, nuốt hết đống đồ ăn đó vô trong người sẽ bị ngộ độc mất.

Tôn Khả Thiên không đành lòng nhìn anh ta như thế, bèn tiến đến gần giật đôi đũa trên tay Lôi Thần Phong ra để anh thôi không tiếp tục ăn nữa.

Còn chưa kịp hành động thì người đàn ông kia đã nhanh hơn một bước, tóm chặt lấy tay của cô rồi đẩy ngã xuống sofa . Hành động bất ngờ của anh khiến cô giật mình thót tim, bản năng chạy trốn trỗi dậy, muốn thoát ly khỏi sự giam cầm nhưng rất nhanh đã bị anh ta nằm đè lên. Lồng ngực cô đập thình thịch, đến hô hấp cũng vô cùng khó khăn.

- Anh muốn làm gì? Mau thả tôi ra.

Gương mặt Lôi Thần Phong cách cô một khoảng rất gần, tầm mắt ngang nhau khiến cô không thể trốn tránh.

- Đồ vô lương tâm nhà em, muốn tôi chết vì ngộ độc à?

- Không… không… không phải như vậỵ.

Nằm dưới thân Lôi Thần Phong, toàn thân cô run lẩy bẩy, thanh âm vang lên ngắt quãng không thành câu.

-   Mặt em tái mét như vậy để làm gì, nếu biết sợ sao còn dám là? Nói cho em biết ngoại trừ cơm trưa thì tôi còn có thể ăn thứ khác, bao gồm cả… ăn em.

Lôi Thần Phong cố tình ghé sát tai Tôn Khả Thiên nói nhỏ. Một từ “ăn em” kia vang lên như tiếng sét ngang tai khiến toàn thân cô đứng hình. Trái tim vốn vẫn đang đập thình thịch lại vì câu nói ấy mà loạn xạ.

Tôn Khả Thiên phản kháng theo bản năng, cố gắng thoát khỏi sự khống chế của Lôi Thần Phong. Chính cô cũng không biết được hành động giãy giụa của mình lại khiến Lôi Thần Phong vốn đang muốn trêu đùa cô lại sinh ra phản ứng. Ánh mắt đùa cợt bây giờ lại trở nên nghiêm nghị. Lôi Thần Phong cố áp chế chính mình để không nảy sinh ra hành động quá mức.

- Nằm im!

- Tôi xin anh đấy. Tôi hứa sẽ không làm như vậy nữa. Mau thả tôi ra đi.

Tôn Khả Thiên như con cừu non chỉ biết cầu xin tha thứ, khóe mắt đỏ hoe như sắp khóc đến nơi rồi. Lôi Thần Phong không muốn gây khó dễ thêm nhưng trong lòng hậm hực, nếu không được ăn trưa thì phải có thứ khác bù vào.

- Tôi muốn người cầu xin tôi phải hạ mình. Em xưng “tôi” không phải quá cao ngạo rồi sao.

- Tôi… tôi…

- Hử? Lại còn xưng “tôi”?

- Không… không phải. Tôi... tiểu nhân... tiện nữ... à không thảo dân...

Xem ra cô đã rối đến mức ăn nói hàm hồ rồi, Lôi Thần Phong có chút bực dọc nhưng lại không nỡ nặng lời.

- Em xưng như hô như vậy để làm gì\, đây cũng đâu phải thời phong kiến. Xưng "Em"!

Lôi Thần Phong ra lệnh.

- Tôi... em... em... tôi không làm được.

Lôi Thần Phong sớm đã hết kiên nhẫn. Anh ngay từ đầu đã nhận ra cô là người cao ngạo, nhưng anh tuyệt nhiên không thích điều đó. Nếu đã ở trong thế giới của anh thì dù là hoa hồng có gai cũng sẽ bị anh bẻ gãy từng cái một.

Lôi Thần Phong cúi xuống sát mặt Tôn Khả Thiên, hơi thở của anh phả xuống chóp mũi cô khiến mặt cô vốn đang phiếm hồng càng thêm ửng đỏ

- Nếu không làm được thì phải lãnh hậu quả.

Nụ hôn nhẹ nhàng rơi trên đôi môi Tôn Khả Thiên, một cảm giác tê dại lướt qua khiến hai tay cô trở nên vô lực. Cô không biết nên phản ứng thế nào, chỉ biết nằm im bất động mặc cho Lôi Thần Phong làm loạn trên đôi môi mình.

- Em nói xem tiếp theo tôi sẽ làm gì đây?

Tôn Khả Thiên bị Lôi Thần Phong dọa đến mức không dán phản kháng, chỉ muốn thoát khỏi tình thế éo le này càng nhanh càng tốt.

- Tôi… tôi…

- Hử?

- Em… em xin lỗi…

Điệu bộ xuống nước giống như con hổ dữ hóa thành mèo nhỏ ngoan ngoãn khiến Lôi Thần Phong vô cùng hài lòng.

- Tốt nhất em nên nghe lời\, đừng giở trò mèo trước mặt tôi. Em sẽ không lường trước được kết cục dành cho mình đâu.

Anh không nói đùa, đây đích thị là lời cảnh cáo nghiêm túc. Đáy mắt sâu hun hút khiến cô bất giác rung mình, sẽ chẳng bao giờ cô đoán được đằng sau gương mặt lãnh đạm này là những suy nghĩ gì.

Cô còn nhớ trước đây anh từng nói cô chỉ có thể là kẻ ngu ngốc, nhưng rồi lại nói nếu muốn có đủ tư cách ở bên cạnh anh thì phải có khả năng tự bảo vệ mình. Suy cho cùng anh ta muốn cô là kẻ ngu ngốc hay mạnh mẽ để bảo vệ mình đây?

Đương nhiên anh ta chẳng bỏ qua cho cô dễ dàng như vậy, mạc nhiên trấn lột phần cơm mà cô tự chuẩn bị cho mình, lại còn ăn sạch sành sanh, khiến cô chỉ biết bất lực ôm cái bụng đói meo.

Tôn Khả Thiên gào thét trong lòng, hận không thể đem những lời tức giận trút ra ngoài. Chỉ sợ anh ta điên lên sẽ làm thêm những hành động khiến cô thiệt thòi.

- Tôi nghe nói em sắp làm việc tại phòng chế tác, đây là thách thức lớn nhưng cũng là cơ hội để em chứng tỏ năng lực của mình. Nếu em bị nhà thiết kế Linh San đề nghị thôi việc thì tôi chắc chắn không giữ em ở lại Lôi thị. Như vậy cơ hội tôi cho em coi như kết thúc và những kẻ em căm hận sẽ là người hả hê nhất.

- Tôi sẽ cố gắng.

Lại vô tình bắt gặp ánh mắt cảnh cáo, thì ra bản thân vừa lỡ lời.

- Em sẽ cố gắng.

-  Dấu vân tay của em có thể mở được cửa phòng làm việc của tôi cũng như thang máy đặc biệt dành cho cán bộ cấp cao.

Tôn Khả Thiên liền xua xua tay, cô không muốn nhận ân huệ “đặc biệt” này đâu, dù gì cô cũng chỉ là một thực tập sinh.

-  Để thuận tiện cho việc giao cơm. Từ ngày mai nấu cơm trưa mang lên phòng cho tôi.

Tôn Khả Thiên nhảy dựng, quyết không thỏa hiệp với yêu cầu này.

- Cái gì? Nấu cơm mỗi ngày? Anh điên rồi sao? Hôm nay ăn thứ kia vẫn chưa sợ à. Tôi không làm được.

Nói xong cô chạy vội ra phía cửa, toan mở cửa để chạy trốn. Nãy giờ cô hèn nhát cam chịu, bây giờ mới được một giây phút tỏa ra khí chất anh hùng. Thế nhưng chỉ một tích tắc sau đó cô đã hối hận toàn tập. Cánh cửa này dù đã thử mọi cách nhưng cũng không hề dịch chuyển.

Lôi Thần Phong nhìn bộ dạng dở khóc dở cười của Tôn Khả Thiên trong lòng hả hê, lại không tính buông tha cho cô dễ dàng như vậy.

Phải bẻ thêm một cái gai nữa mới khiến cô biết nghe lời hơn một chút.

Lôi Thần Phong đứng dậy, tiến gần đến chỗ Tôn Khả Thiên, còn nội tâm cô thì cứ lạnh dần theo từng bước chân của anh ta.

- Xem ra tôi dạy dỗ em chưa đủ nghiêm khắc. Em nói xem lần này kẻ điên như tôi nên làm thế nào đây?

- Tôi… tôi… Em thực sự không muốn làm…

Chẳng mấy chốc Lôi Thần Phong đã tiến đến sát người cô, rất không hài hòng với sự phản kháng này. Quả thật anh đã quá nhẹ tay rồi.

- Tôi sẽ cho em biết thế nào là trừng phạt.

Lôi Thần Phong nhìn cô rồi cười một cách quỷ dị. Cánh cửa bất ngờ mở ra, toàn thân cô đang tựa vào đó nên bị mất thăng bằng ngã sõng soài xuống sàn.

- Đi ra ngoài!

Lôi Thần Phong quát lớn. Động tĩnh trong phòng chủ tịch khiến mấy chục con mắt đổ dồn về phía cô.

- Cô ta chẳng phải là thực tập sinh mới đến hôm qua của bộ phận thiết kế sao?

- Cô ta đến câu dẫn chủ tịch rồi bị tống cổ ra ngoài à?

- Nhìn bộ dạng đê tiện của cô ta đi, như đang làm trò hề.

-   ……

-  ……

Thì ra sự trừng phạt mà anh ta nói đến chính là ánh mắt khinh bỉ của đám người kia. Anh ta biến cô trở thành kẻ xấu xa đê tiện trong mắt mọi người, khiến cô chịu tổn thương về tinh thần chứ không phải thể xác.

Quả nhiên anh ta vô cùng thâm độc.

Tôn Khả Thiên cười lạnh, không giải thích bất kỳ điều gì với lũ người ngu ngốc đó, tự mình ngồi dậy. Cổ tay va trạm vào sàn nhà khiến cô đau điếng, nơi vết thương cũng bị rướm máu. Cơn đau này đến thật đúng lúc, khiến tâm trí cô tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Cô ngẩng cao đầu bước qua đám người phía trước, giữa hàng trăm ánh mắt khinh bỉ và lời nhục mạ cô vẫn đường đường chính chính mà đi qua, dường như việc bước qua hàng trăm con người ấy không khó khăn như cô nghĩ.

Hot

Comments

Mic Drop

Mic Drop

mé giơ cái nách lên coi có thâm k mà sao cái nết thâm dữ v :))

2022-11-14

15

**✿❀ Ruki ❀✿**

**✿❀ Ruki ❀✿**

anh thâm lắm

2022-09-05

11

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1. Ngỡ đau thương là kết thúc nhưng tất cả chỉ là điểm khởi đầu
2 Chương 2. Anh là ác ma còn tôi lại chính là người vừa trở về từ địa ngục
3 Chương 3. Nên chấp nhận vì đó là số mệnh
4 Chương 4. Cô dâu đến từ địa ngục
5 Chương 5. Cô chỉ có thể là kẻ ngu ngốc
6 CHương 6. Cô là ai?
7 Chương 7. Tôi đến từ địa ngục, vậy nên người đứng sau lưng tôi là thần chết
8 Chương 8. Cuộc đối đầu thú vị
9 Chương 9. Tiết lộ thân phận
10 Chương 10. Anh ta bị điên mất rồi?
11 Chương 11. Tôi thích lời cảm ơn thân mật
12 Chương 12. Nếu muốn đứng bên cạnh tôi, em phải có năng lực tự bảo vệ mình
13 Chương 13. Chồng tôi chính là một kẻ điên
14 Chương 14. Trước mặt tôi đừng hòng giở trò mèo
15 Chương 15. Thử thách bất khả thi
16 Chương 16. Cô ấy là vợ của tôi
17 Chương 17. Thân thể này đã bẩn lắm rồi, anh còn cần không? [H]
18 Chương 18. Tôi mệt quá, xin hãy cho tôi làm kẻ hèn nhát một lần
19 Chương 19. Anh phải sống thật lâu vào, sống dai như đỉa ấy
20 Chương 20. Hình như có ai đó đang ghen thì phải
21 Chương 21. Chúng ta đã trở thành đồng minh
22 Chương 22. Anh hoàn toàn có thể làm chuyện ấy hai tiếng như em nói
23 Chương 23. Cô gái ngốc, để xem rốt cuộc thân phận của em là gì
24 Chương 24. Anh nhất định sẽ đòi lại công đạo cho em phải không, chồng yêu?
25 Chương 25. Phu xướng phụ tùy
26 Chương 26. Kế trong kế
27 Chương 27. Quả báo có thể đến muộn nhưng nhất định sẽ đến
28 Chương 28. Đừng bao giờ yêu anh
29 Chương 29. Thứ tôi muốn là chức vụ giám đốc sáng tạo
30 Chương 30. Tối nay sẽ chờ em ở trên giường
31 Chương 31. Sóng gió ở Lâm gia
32 Chương 32. Lâm Vũ Kỳ trở về
33 Chương 33. Trở về cô nhi viện
34 Chương 34. Cái bẫy này là do cô ta tự ý bước vào
35 Chương 35. Hồi phục trí nhớ
36 Chương 36. Vì sao chúng ta lại trở nên như vây?
37 Chương 37. Thách thức từ Lôi Thần Phong
38 Chương 38. Đàm phán thất bại
39 Chương 39. Rời khỏi Lôi thị
40 Chương 40. Hãy dùng máu và nước mắt để hiến tế cho mẹ tôi đi
41 Chương 41. Đàn ông là một lũ xấu xa!
42 Chương 42. Cô nhi viện có thể bao nuôi thầy cả đời
43 Chương 43. Thật may vì anh đã không đến trễ
44 Chương 44. Nếu có xảy ra chuyện gì thì cô có thể cầu cứu tôi
45 Chương 45. Bữa tiệc bất ổn
46 Chương 46. Màn phản dame cực gắt
47 Chương 47. Tôn Khả Thiên, em đã thắng trên mọi phương diện rồi
48 Chương 48. Những gì cô đã gây ra, tôi sẽ bắt cô trả từng thứ một
49 Chương 49. Tôi sẽ kiếm thật nhiều tiền cho người đã tin tưởng tôi
50 Chương 50. Em bị dị ứng mùi đàn ông trăng hoa
51 Chương 51. Nếu một ngày em thực sự yêu tôi, thì đó chính là cái giá em phải trả
52 Chương 52. Cuộc so tài với Lâm Nhạn Tuyết
53 Chương 53. Không cố ý, chỉ cố tình
54 Chương 54. Dự án của nhà thiết kế Mộc Miên
55 Chương 55. Anh lại vì Lâm Nhạn Tuyết mà chèn ép cô
56 Chương 56. Cứu đối thủ một bàn thua trông thấy
57 Chương 57. Lễ đính hôn nhuốm máu
58 Chương 58. Mọi chuyện vẫn ổn theo một cách nào đó
59 Chương 59. Anh muốn giữa hai ta có mối quan hệ gì đây?
60 Chương 60. Đừng gọi anh là anh trai!
61 Chương 61. Vì sao không phải là cô ấy?
62 Chương 62. Nghi ngờ
63 Chương 63. Giám định ADN
64 Chương 64. Vì sao lại né tránh anh?
65 Chương 65. Thay vì trốn chạy, hãy chỉ anh cách buông tay em đi
66 Chương 66. Tai nạn của Lôi lão phu nhân
67 Chương 67. Tình hình không khả quan
68 Chương 68. Cấm đoán
69 Chương 69. Lôi Thần Phong muốn phế hai tay của cô?
70 Chương 70. Hiểu lầm chồng chất
71 Chương 71. Đừng mang mùi của người phụ nữ khác đến gần em
72 Chương 72. Đã không còn chứa nổi anh trong mắt
73 Chương 73. Em muốn rời khỏi tôi sao?
74 Chương 74. Anh sẽ dùng hơi thở của mình để rửa sạch cho em (H+)
75 Chương 75. Em sẽ dốc hết hơi tàn để chạy trốn anh cả đời
76 Chương 76. Sinh ly tử biệt
77 Chương 77. Khởi đầu mới
78 Chương 78. Quá khứ của Tôn Khả Thiên
79 Chương 79. Vợ à, đã đến lúc anh đón em trở về rồi
80 Chương 80. Tài xế taxi lái Rolls Royce
81 Chương 81. Mệnh lệnh của người ấy là tối cao
82 Chương 82. Cô không nhận ra tôi là ai sao?
83 Chương 83. Vì cậu là người mình tin tưởng nhất
84 Chương 84. Khả Thiên à, mình sẽ bảo vệ cậu
85 Chương 85. Khác biệt thân phận quá lớn
86 Chương 86. Khả Thiên, cảm ơn vì em vẫn còn sống
87 Chương 87. Manh mối
88 Chương 88. Vì sao anh lại coi mạng người như cỏ rác?
89 Chương 89. Tôi nghĩ anh bị mắc hội chứng tự ngược đãi bản thân
90 Chương 90. Tôi giăng thiên la địa võng để chờ em
91 Chương 91. Tưởng là gà, hóa ra lại là thóc
92 Chương 92. Từ bây giờ em sẽ không cần chờ anh nữa
93 Chương 93. Cầm thú là tên gọi khác của tôi (H+)
94 Chương 94. Em chạy một bước, tôi đào một nấm mồ
95 Chương 95. Kế hoạch diệt trà xanh (1)
96 Chương 96. Kế hoạch diệt trà xanh (2)
97 Chương 97. Xin em đừng khóc (H+)
98 Chương 98. Mang thai - tuyệt vọng
99 Chương 99. Tàn nhẫn
100 Chương 100. Chấm dứt hiểu lầm
101 Chương 101. Đã đến lúc kết thúc trò chơi đuổi bắt
102 Chương 102. Tôi cần tìm một cô vợ đang chạy trốn
103 Chương 103. Nếu chạy mệt rồi thì quay về bên anh, được không? (H)
104 Chương 104. Vì em, anh sẵn sàng làm chuyện có lỗi với cả thế giới
105 Chương 105. Pha lê nhuốm máu dưới mảng trời rực nắng
106 Chương 106. Muốn cô ấy không chết, thì anh ta nhất định phải sống
107 Chương 107. Tôi là vợ hợp pháp duy nhất của chủ tịch Lôi thị
108 Chương 108. Tiền của tôi có thể đè chết các người
109 Chương 109. Vũ khí bí mật của người vợ
110 Chương 110. Gây náo loạn ở Lâm thị
111 Chương 111. Muốn chết? Tôi tiễn cô một đoạn
112 Chương 112. Chúng ta sắp ly hôn
113 Chương 113. Trước đây anh là thằng chồng khốn nạn như vậy sao?
114 Chương 114. "Cậu nhỏ" của anh bị em làm tổn thương rồi (H)
115 Chương 115. Bữa sáng bất ổn
116 Chương 116. Sính lễ giá trên trời
117 Chương 117. Chúng ta hẹn hò thôi
118 Chương 118. Mau đến đây giày vò anh đi
119 Chương 119. Gia đình nhỏ này thật tốt (H+)
120 Chương 120. Sự sụp đổ của Lâm gia
121 Chương 121. Mày không phải con gái của tao!
122 Chương 122. Rơi xuống đáy của sự tuyệt vọng
123 Chương 123. Những tia sáng hoàng hôn cuối cùng này thật đẹp
124 Chương 124. Ngược lối đi về, tình duyên đã đứt
125 Chương 125. Kết thúc như lúc chưa bắt đầu
126 Chương 126. Chờ ngày nắng hắt trên đỉnh đầu
127 Chương 127. Khởi kiện - sai lầm chết người
128 Chương 128. Đã bao giờ cô hối hận về chuyện đã làm?
129 Chương 129. Não anh bị úng nước à?
130 Chương 130. Cô có muốn cùng tôi bàn điều kiện?
131 Chương 131. Chưa có sự đồng ý của tôi, cô không được phép bị thương
132 Chương 132. Cô hận tôi thế nào cũng được, nhưng đừng mong được tự do
133 Chương 133. Tự ra tay với chính mình là phương thức tàn nhẫn nhất
134 Chương 134. Mắc kẹt trong cái bẫy của chính mình
135 Chương 135. Sự uy hiếp chí mạng
136 Chương 136. Cô muốn dùng cách nào để giết chết tôi?
137 Chương 137. Búp bê không linh hồn
138 Chương 138. Bé con biết gọi "ma ma" rồi
139 Chương 139. Em cười nói với kẻ khác, nhưng đối xử với tôi như kẻ thù
140 Chương 140. Tôi sẽ chấm dứt tất cả trước khi bông tuyết cuối cùng rơi xuống
141 Chương 141. Tôi sẽ khiến hôn lễ này trở thành tang lễ
142 Chương 142. Vì em là sinh mạng của anh
143 Chương 143. Anh có hận em không?
144 Chương 144. Ông bố trẻ ghen tuông
145 Chương 145. Em tự cởi hay để anh xé?
146 Chương 146. Cầu hôn
147 Chương 147. Hôn lễ - hạnh phúc viên mãn
148 Chương 148. Ngoại truyện 1: Anh muốn tự tay cởi váy cưới cho em (H+)
149 Chương 149. Ngoại truyện 2: Chiến dịch trái tim bên phải
150 Chương 150. Ngoại truyện 3: Tôn Diệc Quân, anh dám ngoại tình?
151 Chương 151. Ngoại truyện 4: Gia đình nhỏ ấm áp (Hết)
152 Đôi lời gửi gắm đến những người bạn đồng hành của tôi
153 Cô Dâu Pháp Y Đừng Hắc Hóa
Chapter

Updated 153 Episodes

1
Chương 1. Ngỡ đau thương là kết thúc nhưng tất cả chỉ là điểm khởi đầu
2
Chương 2. Anh là ác ma còn tôi lại chính là người vừa trở về từ địa ngục
3
Chương 3. Nên chấp nhận vì đó là số mệnh
4
Chương 4. Cô dâu đến từ địa ngục
5
Chương 5. Cô chỉ có thể là kẻ ngu ngốc
6
CHương 6. Cô là ai?
7
Chương 7. Tôi đến từ địa ngục, vậy nên người đứng sau lưng tôi là thần chết
8
Chương 8. Cuộc đối đầu thú vị
9
Chương 9. Tiết lộ thân phận
10
Chương 10. Anh ta bị điên mất rồi?
11
Chương 11. Tôi thích lời cảm ơn thân mật
12
Chương 12. Nếu muốn đứng bên cạnh tôi, em phải có năng lực tự bảo vệ mình
13
Chương 13. Chồng tôi chính là một kẻ điên
14
Chương 14. Trước mặt tôi đừng hòng giở trò mèo
15
Chương 15. Thử thách bất khả thi
16
Chương 16. Cô ấy là vợ của tôi
17
Chương 17. Thân thể này đã bẩn lắm rồi, anh còn cần không? [H]
18
Chương 18. Tôi mệt quá, xin hãy cho tôi làm kẻ hèn nhát một lần
19
Chương 19. Anh phải sống thật lâu vào, sống dai như đỉa ấy
20
Chương 20. Hình như có ai đó đang ghen thì phải
21
Chương 21. Chúng ta đã trở thành đồng minh
22
Chương 22. Anh hoàn toàn có thể làm chuyện ấy hai tiếng như em nói
23
Chương 23. Cô gái ngốc, để xem rốt cuộc thân phận của em là gì
24
Chương 24. Anh nhất định sẽ đòi lại công đạo cho em phải không, chồng yêu?
25
Chương 25. Phu xướng phụ tùy
26
Chương 26. Kế trong kế
27
Chương 27. Quả báo có thể đến muộn nhưng nhất định sẽ đến
28
Chương 28. Đừng bao giờ yêu anh
29
Chương 29. Thứ tôi muốn là chức vụ giám đốc sáng tạo
30
Chương 30. Tối nay sẽ chờ em ở trên giường
31
Chương 31. Sóng gió ở Lâm gia
32
Chương 32. Lâm Vũ Kỳ trở về
33
Chương 33. Trở về cô nhi viện
34
Chương 34. Cái bẫy này là do cô ta tự ý bước vào
35
Chương 35. Hồi phục trí nhớ
36
Chương 36. Vì sao chúng ta lại trở nên như vây?
37
Chương 37. Thách thức từ Lôi Thần Phong
38
Chương 38. Đàm phán thất bại
39
Chương 39. Rời khỏi Lôi thị
40
Chương 40. Hãy dùng máu và nước mắt để hiến tế cho mẹ tôi đi
41
Chương 41. Đàn ông là một lũ xấu xa!
42
Chương 42. Cô nhi viện có thể bao nuôi thầy cả đời
43
Chương 43. Thật may vì anh đã không đến trễ
44
Chương 44. Nếu có xảy ra chuyện gì thì cô có thể cầu cứu tôi
45
Chương 45. Bữa tiệc bất ổn
46
Chương 46. Màn phản dame cực gắt
47
Chương 47. Tôn Khả Thiên, em đã thắng trên mọi phương diện rồi
48
Chương 48. Những gì cô đã gây ra, tôi sẽ bắt cô trả từng thứ một
49
Chương 49. Tôi sẽ kiếm thật nhiều tiền cho người đã tin tưởng tôi
50
Chương 50. Em bị dị ứng mùi đàn ông trăng hoa
51
Chương 51. Nếu một ngày em thực sự yêu tôi, thì đó chính là cái giá em phải trả
52
Chương 52. Cuộc so tài với Lâm Nhạn Tuyết
53
Chương 53. Không cố ý, chỉ cố tình
54
Chương 54. Dự án của nhà thiết kế Mộc Miên
55
Chương 55. Anh lại vì Lâm Nhạn Tuyết mà chèn ép cô
56
Chương 56. Cứu đối thủ một bàn thua trông thấy
57
Chương 57. Lễ đính hôn nhuốm máu
58
Chương 58. Mọi chuyện vẫn ổn theo một cách nào đó
59
Chương 59. Anh muốn giữa hai ta có mối quan hệ gì đây?
60
Chương 60. Đừng gọi anh là anh trai!
61
Chương 61. Vì sao không phải là cô ấy?
62
Chương 62. Nghi ngờ
63
Chương 63. Giám định ADN
64
Chương 64. Vì sao lại né tránh anh?
65
Chương 65. Thay vì trốn chạy, hãy chỉ anh cách buông tay em đi
66
Chương 66. Tai nạn của Lôi lão phu nhân
67
Chương 67. Tình hình không khả quan
68
Chương 68. Cấm đoán
69
Chương 69. Lôi Thần Phong muốn phế hai tay của cô?
70
Chương 70. Hiểu lầm chồng chất
71
Chương 71. Đừng mang mùi của người phụ nữ khác đến gần em
72
Chương 72. Đã không còn chứa nổi anh trong mắt
73
Chương 73. Em muốn rời khỏi tôi sao?
74
Chương 74. Anh sẽ dùng hơi thở của mình để rửa sạch cho em (H+)
75
Chương 75. Em sẽ dốc hết hơi tàn để chạy trốn anh cả đời
76
Chương 76. Sinh ly tử biệt
77
Chương 77. Khởi đầu mới
78
Chương 78. Quá khứ của Tôn Khả Thiên
79
Chương 79. Vợ à, đã đến lúc anh đón em trở về rồi
80
Chương 80. Tài xế taxi lái Rolls Royce
81
Chương 81. Mệnh lệnh của người ấy là tối cao
82
Chương 82. Cô không nhận ra tôi là ai sao?
83
Chương 83. Vì cậu là người mình tin tưởng nhất
84
Chương 84. Khả Thiên à, mình sẽ bảo vệ cậu
85
Chương 85. Khác biệt thân phận quá lớn
86
Chương 86. Khả Thiên, cảm ơn vì em vẫn còn sống
87
Chương 87. Manh mối
88
Chương 88. Vì sao anh lại coi mạng người như cỏ rác?
89
Chương 89. Tôi nghĩ anh bị mắc hội chứng tự ngược đãi bản thân
90
Chương 90. Tôi giăng thiên la địa võng để chờ em
91
Chương 91. Tưởng là gà, hóa ra lại là thóc
92
Chương 92. Từ bây giờ em sẽ không cần chờ anh nữa
93
Chương 93. Cầm thú là tên gọi khác của tôi (H+)
94
Chương 94. Em chạy một bước, tôi đào một nấm mồ
95
Chương 95. Kế hoạch diệt trà xanh (1)
96
Chương 96. Kế hoạch diệt trà xanh (2)
97
Chương 97. Xin em đừng khóc (H+)
98
Chương 98. Mang thai - tuyệt vọng
99
Chương 99. Tàn nhẫn
100
Chương 100. Chấm dứt hiểu lầm
101
Chương 101. Đã đến lúc kết thúc trò chơi đuổi bắt
102
Chương 102. Tôi cần tìm một cô vợ đang chạy trốn
103
Chương 103. Nếu chạy mệt rồi thì quay về bên anh, được không? (H)
104
Chương 104. Vì em, anh sẵn sàng làm chuyện có lỗi với cả thế giới
105
Chương 105. Pha lê nhuốm máu dưới mảng trời rực nắng
106
Chương 106. Muốn cô ấy không chết, thì anh ta nhất định phải sống
107
Chương 107. Tôi là vợ hợp pháp duy nhất của chủ tịch Lôi thị
108
Chương 108. Tiền của tôi có thể đè chết các người
109
Chương 109. Vũ khí bí mật của người vợ
110
Chương 110. Gây náo loạn ở Lâm thị
111
Chương 111. Muốn chết? Tôi tiễn cô một đoạn
112
Chương 112. Chúng ta sắp ly hôn
113
Chương 113. Trước đây anh là thằng chồng khốn nạn như vậy sao?
114
Chương 114. "Cậu nhỏ" của anh bị em làm tổn thương rồi (H)
115
Chương 115. Bữa sáng bất ổn
116
Chương 116. Sính lễ giá trên trời
117
Chương 117. Chúng ta hẹn hò thôi
118
Chương 118. Mau đến đây giày vò anh đi
119
Chương 119. Gia đình nhỏ này thật tốt (H+)
120
Chương 120. Sự sụp đổ của Lâm gia
121
Chương 121. Mày không phải con gái của tao!
122
Chương 122. Rơi xuống đáy của sự tuyệt vọng
123
Chương 123. Những tia sáng hoàng hôn cuối cùng này thật đẹp
124
Chương 124. Ngược lối đi về, tình duyên đã đứt
125
Chương 125. Kết thúc như lúc chưa bắt đầu
126
Chương 126. Chờ ngày nắng hắt trên đỉnh đầu
127
Chương 127. Khởi kiện - sai lầm chết người
128
Chương 128. Đã bao giờ cô hối hận về chuyện đã làm?
129
Chương 129. Não anh bị úng nước à?
130
Chương 130. Cô có muốn cùng tôi bàn điều kiện?
131
Chương 131. Chưa có sự đồng ý của tôi, cô không được phép bị thương
132
Chương 132. Cô hận tôi thế nào cũng được, nhưng đừng mong được tự do
133
Chương 133. Tự ra tay với chính mình là phương thức tàn nhẫn nhất
134
Chương 134. Mắc kẹt trong cái bẫy của chính mình
135
Chương 135. Sự uy hiếp chí mạng
136
Chương 136. Cô muốn dùng cách nào để giết chết tôi?
137
Chương 137. Búp bê không linh hồn
138
Chương 138. Bé con biết gọi "ma ma" rồi
139
Chương 139. Em cười nói với kẻ khác, nhưng đối xử với tôi như kẻ thù
140
Chương 140. Tôi sẽ chấm dứt tất cả trước khi bông tuyết cuối cùng rơi xuống
141
Chương 141. Tôi sẽ khiến hôn lễ này trở thành tang lễ
142
Chương 142. Vì em là sinh mạng của anh
143
Chương 143. Anh có hận em không?
144
Chương 144. Ông bố trẻ ghen tuông
145
Chương 145. Em tự cởi hay để anh xé?
146
Chương 146. Cầu hôn
147
Chương 147. Hôn lễ - hạnh phúc viên mãn
148
Chương 148. Ngoại truyện 1: Anh muốn tự tay cởi váy cưới cho em (H+)
149
Chương 149. Ngoại truyện 2: Chiến dịch trái tim bên phải
150
Chương 150. Ngoại truyện 3: Tôn Diệc Quân, anh dám ngoại tình?
151
Chương 151. Ngoại truyện 4: Gia đình nhỏ ấm áp (Hết)
152
Đôi lời gửi gắm đến những người bạn đồng hành của tôi
153
Cô Dâu Pháp Y Đừng Hắc Hóa

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play