Nơi này âm u khó tả được, không ai biết được một chút nữa sẽ xảy ra chuyện gì kinh hoàng hay là thảm họa.
- Khoan đã! nơi này đột nhiên không còn gió kể cả khói sương trắng, chắc chắn có vấn đề bên trong.
Tiếng quạ đen kêu quay quanh, Phiến Tử Nại đưa tới và Khiếu Anh vào một góc nhỏ của bụi rơm nhìn ra bên ngoài xem. Làn khói đen bay xung quanh một ngôi nhà, còn có cả lũ quạ đen bên trên.
- Lạ thật, rốt cuộc ngôi nhà đó có thứ gì đáng sợ ở bên trong, tại sao chỗ đó lại âm u đến như vậy sư huynh.
Người lạnh lùng ít nói chuyện, không mở miệng ra dù cho cạy miệng cũng không chịu nói chuyện. Trừ khi Phiến Tử Nại tự nói, nếu không dù ai có hỏi thì cũng sẽ không trả lời một ai.
Tiếng kèn thổi lại vang lên, cả ba người lấy tay bịt kín tai của mình lại. Lần này là một kiệu hoa, bên ngoài có đúng 8 người khiêng kiệu cưới. Lạ ở chỗ không có một ai ở đây, tại sao lại có chuyện cưới hỏi liệu có phải lại là thứ quái dị đó nữa hay không.
Hỷ sự tại sao lại có tiền âm phủ, vừa đi vừa rải giấy tiền khắp mọi nơi. Tiếng kèn này giống hệt như tiếng kèn của đội quỷ đã thổi lên. Những điệu nhảy kì lạ ở trước kiệu hoa, vơ tay múa chân trong giống như những người đào kép, trên mặt còn vẽ những hình như mặt nạ nhìn rất kinh khủng.
- Nại...Nại Nại! anh có biết chuyện này không vậy? nói cho tôi biết về nó được hay không.
[Khiếu Anh lên tiếng trả lời, vì biết tính tình của sư huynh của mình.]
- Theo như tôi đoán thì đây là phong tục đám cưới ma, Khi một gia đình có nam nhi hoặc nữ nhi qua đời sớm. Người nhà nào khá lắm mới dùng tiền mua xác chết làm vị hôn phu cho nam nhi hoặc nữ nhi đó chôn cất cùng.
[Phiến Tử Nại bây giờ mới chịu lên tiếng nói. Nãy giờ anh luôn tập trung nhìn vào đội quỷ lắng nghe từng chi tiết không bỏ sót thứ gì.]
- Người nhà họ Giang, con trai của Giang Quân chết vì bệnh khi còn khá trẻ. Giang Tảo đau buồn, đã tìm cách cưới vợ cho linh hồn của con mình.Tìm các gia đình có con gái đã khuất nhưng không có, nghĩ đến chuyện tìm người sống trong đó có nhà Từ Nguyên nhưng bị gia đình cô từ chối.
Nghe nói từ miệng của anh, tôi cũng thấy rất sợ hãi. Chỉ là lời kể lại truyền miệng nhưng cũng hiểu được một phần ghê rợn bên trong.
- Sao đó thì thế nào nữa? Giang Tảo chẳng lẽ ông ta mua xác chết.
- Tôi chỉ nghe truyền miệng nhau nói về việc này, cũng chưa từng gặp nên cũng không tin vào những mê tín dị đoan đó. Muốn biết rõ về chuyện này thì đi theo chiếc kiệu hoa đó.
Anh nói xong thì đứng dậy, tôi và Khiếu Anh cũng đứng dậy, đi theo phía sau của chiếc kiệu hoa đó. Trên kiệu hoa oán khí khắp nơi như ùa về nơi này, nghe thấy được tiếng quạ đen kêu đậu bên trên chỗ khiêng kiệu hoa, nhưng lạ một chuyện, bọn họ không đuổi bọn quạ đi, và bọn quạ cũng không sợ bọn chúng.
- Coi trừng bọn họ tấn công chúng ta đấy sư huynh.
Những lời Khiếu Anh nói cũng rất có lý, đây chẳng phải là một trò chơi không phải chết rồi thì hồi sinh lại. Tôi bâng khuâng nhớ đến một số chuyện, nhưng những cảnh tượng đó rất mơ hồ trong ánh mắt.
Im lặng đi theo sau lưng chiếc kiệu, nó đi một lúc thì dừng lại ở một con hẻm nhỏ. Gió lại bắt đầu thổi lớn, những con quạ bay đi chỉ còn lại chiếc kiệu và 8 người khiêng. Không thấy được tân nương bên trong, cửa nhà mở ra chiếc kiệu được khiêng thẳng vào bên trong.
- Nại Nại! bây giờ chúng ta phải làm sao đây? người trong đó không bước xuống, mà chỉ nghe tiếng khóc ở bên trong kiệu nghe rùng mình quá.
- Chiếc kiệu này có vấn đề, Khiếu Anh muội yểm trợ phía sau để cho Cần Tiểu Lộ đi ở giữa đi.
- Sao cô ta đi ở giữa chứ, ai bảo vệ cho muội đây sư huynh. Muội mới là sư muội huynh đấy, thiên vị è.
- Đến lúc nào rồi còn chơi trò này nữa, nếu vậy thì muội đi phía trước đi.
Khi Phiến Tử Nại nói thế Khiếu Anh im lặng lùi ra sau lưng. Không khí lúc này âm u gấp đôi mấy lần trước, ánh đèn đỏ của những chiếc lòng đèn kèm theo đó là tiếng khóc rên rỉ.
Cánh cửa đóng lại, cả ba người phải trèo đi vào bên trong. Đến trước cửa lớn, ánh đèn nhỏ kèm theo tiếng khóc bên trong, cả ba người đi lại gần cửa sổ nhìn vào bên trong xem thì không thấy tám người khiêng kiệu lúc nãy đâu nữa.
- Lạ quá! bọn họ...bọn họ biến mất đi đâu mất rồi nhỉ. Không nhìn thấy bước ra ngoài... vậy chẳng lẽ cũng là quỷ.
Tiếng đập*bình bịch* bên trong, nhìn vào khe hở của của lại thì ôi trời ơi, nhìn thấy nắp quan tài từ từ mở lên.
- Nại Nại....nắp quan tài....nó đang mở lên cao?
Phiến Tử Nại nhìn vào bên trong, thấy có thứ gì đó sai sót từ khi bước đến nơi đây thì mọi thứ hoàn toàn lạ lẫm. " Không đúng, đây là nhà của Ái phủ chuyện này xảy ra 10 năm trước rồi."
Nghe Phiến Tử Nại nói vậy. Khiếu Anh dùng thuật tấn công thẳng vào bên trong. Khi cánh cửa bị Khiếu Anh mở ra thì, đội quỷ áo trắng xuất hiện kèm theo đó là một tên ma đầu phía sau xuất hiện.
- Sư huynh đừng để tên đó chạy thoát.
Khiếu Anh đánh nhau với đội quỷ còn Phiến Tử Nại và tôi, chạy đuổi theo tên quỷ dùng dây thừng ném đến, tóm gọn lấy cổ họng kéo ngược về phía của anh.
Giọng nói đáng sợ, đây là một người phụ nữ không phải nam. Bà ta tóc bạc trắng mặt mũi trong rất đáng sợ, tiếng rên rỉ la hét của bà ta rất lớn. Tôi nhìn kỹ lại không phải là bà ta cố tình la hét lên, là vì sợi dây trói chặt cổ họng của bà nên đau đớn đến la hét.
Khi tôi đưa tay định tháo sợi dây, thì Khiếu Anh đánh vào tay tôi một cái rồi nói. " Điên à! khó khăn lắm huynh ấy mới bắt được bà ta cô lại muốn thả sao."
[Tôi nói chuyện với giọng nhỏ nhẹ nhìn Khiếu Anh rồi nói.]
- Sợi dây quấn chặt cổ của bà ta, nên tôi chỉ muốn tháo sợi dây ra mà thôi. Nếu như cô không đồng ý thì nới rộng nó ra một chút hoặc có thể....
Chưa nói xong thì Phiến Tử Nại đã đi đến tháo sợi dây ra. Tôi cũng vô cùng ngạc nhiên khi bà ta không hề bỏ chạy đi mà vẫn ngồi chỗ đó đưa mắt nhìn tôi.
Updated 26 Episodes
Comments