Chương 11: Lưu Nguyệt công tử!

Buổi đấu giá rất nhanh sẽ bắt đầu, Hàn Lăng Nguyệt mang theo Đường Trúc trên vai đanh vác Hiên Viên Dạ đi ra sau cánh gà để chuẩn bị cho buổi đấu giá đặc biệt đêm nay.

Hàn Lăng Nguyệt nhìn Mô Vân cười nói:" Vẫn chưởng quỹ, buổi bán đấu giá này có thể để cho ta chủ trì có được không?"

" Nếu Lưu Nguyệt công tử có ý định chủ trì buổi đấu giá này, thì tại hạ xin phép giao lại buổi đấu giá này lại hôm nay cho ngài" Nói rồi Mộ Vân hướng Hàn Lăng Nguyệt thi lễ rời đi.

Trên quảng trường lúc này đã không ít người ra vào, tiền thính và các gian phòng của buổi đấu giá hầu như đã đông kín người. Hầu hết là các tu sĩ, vương tôn quý tộc hoặc là các hào môn thế gia và những người có địa vị cao máu mặt trong giang hồ, trong các môn phái.

Trong quảng trường mọi người đang cơ hồ nghị luận, trò chuyện ầm ĩ bỗng chốc im lặng, đến ngay cả một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy một cách rõ ràng.

Cả quảng trường rơi vào một hồi im lặng quỷ dị, không bao lâu từ trong không gian bắt đầu xuất hiện âm thanh của tiếng bước chân lúc nặng lúc nhẹ. Điều đó cũng làm cho trái tym đang đập của mọi người đồng thời cũng theo tiếng bước chân đó mà đập theo.

Bỗng nhiên có một đoạn cuồng phong hướng bốn phương tám hướng khuếch tán mà ra, mọi người đồng loạt nhìn về phía không trung trên khán đài. Bỗng dưng xuất hiện một thiếu niên trừng khoảng mười bốn mười năm tuổi mặc một thân hắc y, cả người toát ra một loại khí chất vương giả, hơi thở lạnh lùng đến đáng sợ kèm theo đó là một tia tàn nhẫn khát máu mang theo sát khí lúc ẩn lúc hiện.

Hàn Lăng Nguyệt từ trên không trung hạ xuống, dưới ánh sáng của ngọc thạch chiếc mặt nạ màu vàng toả ra một thứ ánh sáng lạnh khiến không ai dám nhìn thẳng vào phía chính diện.

Tuy không nhìn thấy rõ diện mạo của hắc y thiếu niên ,nhưng chỉ dựa vào bản lĩnh cùng khí chất bất phàm kia không biết đã làm cho trái tym của các thiếu nữ xao xuyến.

Nhưng những người đang ở dưới khán đài đang kinh ngạc không thôi, vì họ phát hiện quanh thân của hắc y nam tử này không có lấy một tia huyễn lực mà lại có thể lăng không mà đi. Chỉ có một lý do duy nhất là vị hắc y thiếu niên này có cấp bậc ít nhất phải đạt đến cửu cấp tu sĩ đỉnh phong hoặc là hơn như thế nữa!

Suy nghĩ này đã làm bọn họ kinh sợ không thôi! Hắc y thiếu niên này còn chưa đến hai mươi a!

Nếu để cho Hàn Lăng Nguyệt biết được suy nghĩ của đám người dưới đài chắc chắn sẽ cười to một trận! Nàng một chút linh lực cũng không có lấy đâu ra cửu cấp tu sĩ chứ! Nhưng rất tiếc nàng lại không biết suy nghĩ hiện giờ của đám người này

Hàn Lăng Nguyệt hài lòng nhìn những con người dưới khán đài, đúng như ý nàng mong muốn! Nàng muốn lập uy với thân phận Lưu Nguyệt Công Tử này để thành lập một thế lực cho riêng mình.

" Cảm ơn mọi người đã đến với buổi đấu giá của ngày hôm nay, tại hạ tên Lưu Nguyệt." Hàn Lăng Nguyệt hằng giọng một cái: "Đêm nay tại hạ mang đến cho các vị một người, đoán chắc rằng các vị sẽ hài lòng "

Dứt lời, Hàn Lăng Nguyệt xoay người kéo tấm vải che mặt Hiên Viên Dạ xuống.

Trên nhuyễn ghế, Hiên Viên Dạ mặc một chiếc trường sam màu hồng phấn được nới lỏng, lộ ra cảnh xuân từ ngực tới bụng. Da thịt trắng nõn do dược lực đã chuyển sang màu hồng nhạt. Mà trên ngực của hắn đã được Hàn Lăng Nguyệt để lại một ấn kí hình ngọn lửa được tạo ra từ nội lực của nàng, lại càng thêm hấp dẫn ánh mắt người, ngọn lửa đỏ thắm lúc ẩn lúc hiện ở giữa lồng ngực của Hiên Viên Dạ tạo lên một bức tranh thu hút mắt người nhìn.

Toàn trường nhất thời an tĩnh lại, thanh âm hút không khí đều có thể nghe thấy.

Hàn Lăng Nguyệt nhìn thấy không ít người đã bị chảy máu mũi, khóe môi khẽ nhếch lên. Hiệu quả thật không bình thường nha!

"Thế nào? Các vị có cảm thấy vừa lòng với người mà tại hạ mang tới ngày hôm nay không?" Hàn Lăng Nguyệt ngồi xuống ghế khẽ miết nhẹ đôi môi căng mọng của Hiên Viên Dạ, nhìn thoáng qua đám người bên dưới.

"Vừa lòng, vừa lòng, rất vừa lòng!"

Thanh âm định tai nhức óc điên cuồng vang lên, Hàn Lăng Nguyệt thậm chí còn cảm thấy chiếc ghế mình đang ngồi rung rung.

"Các vị, đây là món quà rất quý hiếm, tại hạ phải mất rất nhiều sức lực mới có được. Thế cho nên, lần đấu giá này chỉ có một đêm. Giá đưa ra là một ngàn vạn kim tệ, ai trả cao thì được người!" Hàn Lăng Nguyệt vỗ vỗ tay, ý bảo có thể bắt đầu.

"Cũng mắc quá rồi đó! Làm sao có thể đáng giá một ngàn vạn kim tệ chứ?" Không ít người dị nghị. Đấu giá đêm đầu của hoa khôi cũng chỉ có , một ngàn kim tệ này... quá mắc!

"Các vị, nếu chỉ là vì tư sắc thì một ngàn vạn kim tệ quả thật hơi mắc, nhưng nếu các vị nhìn kỹ sẽ nhận ra, người này rốt cuộc có đáng giá hay không!" Hàn Lăng Nguyệt cũng không giận, cười cười đi đến bên cạnh Hiên Viên Dạ, ngón tay nhỏ nhắn xẹt qua lồng ngực của hắn. Làn da trắng đột nhiên chuyển sang hồng khiến cho mọi người trợn mắt há hốc mồm, không ít người ngay cả nước miếng cũng đã chảy ra. Thượng hạng, thượng hạng nha! Một ngàn vạn kim tệ đáng giá, đáng giá.

Chapter
1 Chương 1: Khởi đầu!
2 Chương 2: Ngạo toà! Mẹ nó ta xuyên không!
3 Chương 3: Thiên Huyễn đại lục!
4 Chương 4: Dung nhan quái dị!
5 Chương 5: Tuyệt diễm khuynh thành!
6 Chương 6: Thất Tịnh Sơn!
7 Chương 7: Tứ hôn?
8 Chương 8: Hàn Lăng Nguyệt trổ tài!
9 Chương 9: Ta là Hái hoa tặc nha! Tiểu Dạ nhi!
10 Chương 10: Buổi đấu giá kinh hãi thế tục!
11 Chương 11: Lưu Nguyệt công tử!
12 Chương 12: Tiểu Dạ Nhi thật đáng giá!
13 Chương 13: Chỉ là một tiểu mĩ khất cái ta nhặt được ven đường mà thôi!
14 Chương 14: Bằng Hữu sao?
15 Chương 15: Tuyệt mệnh cổ!
16 Chương 16: Cái giá phải trả để được sống!
17 Chương 17: Tẩy Tủy!
18 Chương 18: Thăng cấp.
19 Chương 19: Lai lịch của hai vật nhỏ!
20 Chương 20: Thiên Linh chỉ giới.
21 Chương 21: Mê Huyễn Sơn Lâm
22 Chương 22: Tiểu oa nhi, ngươi nhận ta làm sư phụ đi!
23 Chương 23: Quá khứ!
24 Chương 24: Viên Đản kì quái!
25 Chương 25: Bạch Thánh Diêu.
26 Chương 26: Nguyệt tỷ tỷ, tỷ có thể cho ta xem gương mặt thật của tỷ được không ?
27 Chương 27: Vậy ngươi nhận ta làm sư phụ đi!
28 Chương 28: Gọi ta là Huyết Sát, ngươi tên gì?
29 Chương 29: Đi chứ sao không đi, ta còn không biết hội bọn họ ngoạn cái gì đâu!
30 Chương 30: Tỷ thật sự là Hàn Lăng Nguyệt sao? Sao không giống như trong lời đồn!
31 Chương 31: Hiên Viên đế, ngươi làm hoàng đế hơi lâu rồi có phải không?"
32 Chương 32: Đấu xong là có thể đi rồi?
33 Chương 33: Ta khi nào nói ta là phế vật?
34 Chương 34: Hổ không gầm chó lại tưởng rừng xanh vô chủ?
35 Chương 35: Gặp được đệ thật tốt, Sát nhi...!
36 Chương 36: Ta không có phẩm cấp.!
37 Chương 37: Điều này...điều này sao có thể!
38 Chương 38: Tại hạ danh xưng Từ Lăng, không biết lên xưng hô vị đây ra sao?
39 Chương 39: Nhưng mà...ta là muốn ăn của ngươi làm cơm..
40 Chương 40: Tỷ tỷ uy ta đi, ta vẫn còn đang bệnh đến lỗi không nhắc lên được tay.
41 Chương 41: Đúng là không sợ kẻ địch mạnh chỉ sợ đồng đội giống nhau xuẩn!
42 Chương 42: Diêm Vương Điện.!
43 Chương 43: Cũng không phải tại ngươi sao?
44 Chương 44: Nguyệt Nhi sinh thần vui vẻ.
45 Chương 45: Khởi hành.
46 Chương 46: Người quen..
Chapter

Updated 46 Episodes

1
Chương 1: Khởi đầu!
2
Chương 2: Ngạo toà! Mẹ nó ta xuyên không!
3
Chương 3: Thiên Huyễn đại lục!
4
Chương 4: Dung nhan quái dị!
5
Chương 5: Tuyệt diễm khuynh thành!
6
Chương 6: Thất Tịnh Sơn!
7
Chương 7: Tứ hôn?
8
Chương 8: Hàn Lăng Nguyệt trổ tài!
9
Chương 9: Ta là Hái hoa tặc nha! Tiểu Dạ nhi!
10
Chương 10: Buổi đấu giá kinh hãi thế tục!
11
Chương 11: Lưu Nguyệt công tử!
12
Chương 12: Tiểu Dạ Nhi thật đáng giá!
13
Chương 13: Chỉ là một tiểu mĩ khất cái ta nhặt được ven đường mà thôi!
14
Chương 14: Bằng Hữu sao?
15
Chương 15: Tuyệt mệnh cổ!
16
Chương 16: Cái giá phải trả để được sống!
17
Chương 17: Tẩy Tủy!
18
Chương 18: Thăng cấp.
19
Chương 19: Lai lịch của hai vật nhỏ!
20
Chương 20: Thiên Linh chỉ giới.
21
Chương 21: Mê Huyễn Sơn Lâm
22
Chương 22: Tiểu oa nhi, ngươi nhận ta làm sư phụ đi!
23
Chương 23: Quá khứ!
24
Chương 24: Viên Đản kì quái!
25
Chương 25: Bạch Thánh Diêu.
26
Chương 26: Nguyệt tỷ tỷ, tỷ có thể cho ta xem gương mặt thật của tỷ được không ?
27
Chương 27: Vậy ngươi nhận ta làm sư phụ đi!
28
Chương 28: Gọi ta là Huyết Sát, ngươi tên gì?
29
Chương 29: Đi chứ sao không đi, ta còn không biết hội bọn họ ngoạn cái gì đâu!
30
Chương 30: Tỷ thật sự là Hàn Lăng Nguyệt sao? Sao không giống như trong lời đồn!
31
Chương 31: Hiên Viên đế, ngươi làm hoàng đế hơi lâu rồi có phải không?"
32
Chương 32: Đấu xong là có thể đi rồi?
33
Chương 33: Ta khi nào nói ta là phế vật?
34
Chương 34: Hổ không gầm chó lại tưởng rừng xanh vô chủ?
35
Chương 35: Gặp được đệ thật tốt, Sát nhi...!
36
Chương 36: Ta không có phẩm cấp.!
37
Chương 37: Điều này...điều này sao có thể!
38
Chương 38: Tại hạ danh xưng Từ Lăng, không biết lên xưng hô vị đây ra sao?
39
Chương 39: Nhưng mà...ta là muốn ăn của ngươi làm cơm..
40
Chương 40: Tỷ tỷ uy ta đi, ta vẫn còn đang bệnh đến lỗi không nhắc lên được tay.
41
Chương 41: Đúng là không sợ kẻ địch mạnh chỉ sợ đồng đội giống nhau xuẩn!
42
Chương 42: Diêm Vương Điện.!
43
Chương 43: Cũng không phải tại ngươi sao?
44
Chương 44: Nguyệt Nhi sinh thần vui vẻ.
45
Chương 45: Khởi hành.
46
Chương 46: Người quen..

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play