Trên đường trở về, bỗng nhiên Hàn Lăng Nguyệt cảm thấy người mình như bị đông cứng lại giống nhau. Một cỗ hàn khí lạnh lẽo từ trong xương truyền đến, khiến cho Hàn Lăng Nguyệt cả cơ thể trở lên lạnh lẽo doạ người.
Hàn Lăng Nguyệt sắc mặt khẽ biến, đôi môi mím lại một đường khuôn mặt nhỏ nhắn nháy mắt phủ một lớp băng sương lạnh lẽo.
Vận hết nội lực trong người lấy tốc độ nhanh nhất quay trở về lại Hàn Gia.
Đường Trúc ở trong viện của Hàn Lăng Nguyệt lo lắng đi qua đi lại, sao bây giờ tiểu thư vẫn chưa về a!
Đúng lúc này một thân ảnh màu đen từ trên trời lao xuống, Đường Trúc vui mừng tiến lên nghênh đón Hàn Lăng Nguyệt.
Thân hình Hàn Lăng Nguyệt thoáng lảo đảo, ngã vào lòng ngực của Đường Trúc. Đường Trúc cả kinh tiến lên đỡ lấy Hàn Lăng Nguyệt, vừa chạm vào thân hình của nàng, Đường Trúc thoáng giật mình:" Tiểu...tiểu thư người làm sao vậy? Sao...lại lãnh đến vậy chứ?"
Dựa vào người Đường Trúc, Hàn Lăng Nguyệt âm thanh mang theo vài phần khàn khàn, suy yếu mở miệng:" Đưa ta đến ôn tuyền, mang theo tiểu Thiên."
Mẹ kiếp! Thân thể này bị làm sao vậy chứ!
Đường Trúc nghe thấy âm thanh của Hàn Lăng Nguyệt lập tức nghe theo mệnh lệnh của nàng, nhanh chóng ôm ngang Hàn Lăng Nguyệt hướng về phía ôn tuyền phía tuyền đi đến. Trước khi đi còn không quên túm theo tiểu Thiên đang oa giấc mộng đẹp ở trong chăn kéo đi.
A Thiên đang ngủ mơ đẹp đột nhiên thấy có người lôi mình dậy từ trong mớ chăn ấm áp, lập tức nổi đoá xù lông:" Ai uy, kẻ nào to gan dám phá hỏng giấc ngủ của bổn đại gia ta!"
Đường Trúc làm như không nghe thấy lời của A Thiên, ôm Hàn Lăng Nguyệt dưới chân vận theo linh lực trả mấy chốc đã đến ôn tuyền.
Vừa đến nơi Đường Trúc liền không biết thương yêu động vật mà một phát túm A Thiên quăng sang một bên, đặt Hàn Lăng Nguyệt bên cạnh ôn tuyền.
Đặt Hàn Lăng Nguyệt cạnh bờ ôn tuyền, Đường Trúc liền cởi từng lớp y phục trên người Hàn Lăng Nguyệt xuống. Trả mấy chốc một thân hình lả lướt liền xuất hiện trước mặt nàng, trong mắt Đường Trúc là một mảnh thanh minh không có một tia khinh nhờn.
Sau khi thoát hết y phục trên người Hàn Lăng Nguyệt xuống, Đường Trúc mới cẩn thận đặt nàng xuống bên cạnh hồ. Khẽ nhăn mày nhìn gương mặt tuyệt sắc bị bao phủ bởi một lớp băng sương, gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt Đường Trúc liền xoay người đối diện với A Thiên:" Ngươi có cách chữa trị cho tiểu thư?"
A Thiên xoa xoa cái mông nhỏ, bĩu môi từng bước tiến gần lại về phía Hàn Lăng Nguyệt:" Ân, Trúc tỷ tỷ ngươi có thể ra ngoài canh chừng được không?"
Lo lắng nhìn thoáng qua Hàn Lăng Nguyệt, Đường Trúc khẽ gật đầu rồi hướng phía ngoài đi đến. Vừa bước ra khỏi cánh cửa của ôn tuyền, khuôn mặt Đường Trúc lại một lần nữa khôi phục về dáng vẻ lạnh băng .
Những biểu tình như vừa rồi,chỉ có ở trước mặt Hàn Lăng Nguyệt nàng mới có thể bày ra mà thôi. Mặc dù Hàn Lăng Nguyệt lúc trước so với bây giờ tính tình thay đổi rất lớn, nhưng cho dù nàng có thấy đổi như thế nào đi chăng nữa thì Hàn Lăng Nguyệt vẫn mãi là chủ tử của nàng. Không chỉ là lời hứa với phu nhân mà còn là sự kiên định của nàng đối với Hàn Lăng Nguyệt.
Bên trong ôn tuyền, A Thiên đi lại gần chỗ Hàn Lăng Nguyệt nhìn gương mặt tái nhợt cắt không còn giọt máu đau lòng nói:" Mẫu thân thấy trong người hiện tại như thế nào?"
Sau khi ngâm mình vào trong làn nước ấm áp, hàn khí trong người đã vơi đi được phần nào. Nghe A Thiên hỏi,khẽ tựa vào bờ của ôn tuyền:" không cần lo lắng. "
Dừng lại một chút, Hàn Lăng Nguyệt mở đôi mắt tràn ngập hơi nước ra nhìn A Thiên:" Thân thể này tại sao lại như vậy?"
A Thiên hít hít chiếc mũi phấn hồng ướt át lắc đầu nói:" Con không biết, bây giờ chỉ có một cách. Mẫu thân có muốn thử một chút?"
" Nga.! Cách gì hử?"
" Giờ con sẽ dùng nặng lượng của mình để tiến nhập cơ thể của người, để kiểm tra xem rốt cuộc thân thể này xảy ra việc gì. Nhưng trong quá trong quá trình này có thể rất thống khổ, vì lăng nượng của con mang tính hoả mà thân thể của người lại mang tính hàn do đó sẽ Sinh ra tương khắc. Việc mẫu thân cần làm là thanh tỉnh và tập trung , nếu như trong quá trình mẫu thân chỉ cần phân thần một chút sẽ bị nội thương nghiêm trọng do phản phệ mà thành." A Thiên nhìn thoáng qua Hàn Lăng Nguyệt:" Mẫu thân nguyện ý thử chứ?"
" Được, nhưng tiểu Thiên con có cách nào khiến cho thân thể này có thể tu luyện không?" Hàn Lăng Nguyệt nhíu nhíu mày, trầm giọng.
" Đương nhiên là có!" Không đợi A Thiên trả lời, một âm thanh mềm mại vang lên trong không gian yên lặng.
Từ trong hư vô xuất hiện một con ngân cầu, hình dáng giống y đúc như A Thiên chỉ khác về bộ lông trên người. A Thiên mang trên mình một bộ lông màu trắng như tuyết, thì vật nhỏ này mang trên mình một bộ lông màu tử kim sắc yêu dã < Màu tím >.
Nhìn con vật trước mặt Hàn Lăng Nguyệt nhíu nhíu mày:" Đây là?"
A Thiên vừa thấy con vật này bèn nhẩy cẫng lên, bay xuống ôn tuyền chìm mình trong đó không dám đi ra.
Trời ạ! Thảm thảm sao A Linh lại tỉnh dậy sớm như vậy chứ!?
Cầu Cầu thấy A Thiên lao thân xuống nước liền bay qua túm lấy mỗ thú nào đó lôi lên quang sang một bên quát:" Thiên thúi dám ve vởn nương của ta!"
Móng vuốt nhỏ nhắn giương lên, chụp xuống khuôn mặt của A Thiên không chút thương tiếc.
A Thiên ăn đau la oai oái:" Aaaaa! Nương tử ngươi mưu sát phu quân!"
" Ai là nương tử của ngươi!" Một luồng tử kim sắc đánh qua người A Thiên, mỗ thú cả kinh nhanh chóng né đi.
Luồng khí tử kim sắc đập mạnh xuống làn nước tĩnh lặng vang lên một tiếng nổ vang trời.
Đường Trúc cả kinh đạp cửa ra tiến vào bên trong:" Tiểu thư!"
Bên trong ôn tuyền, hơi nước bay mù mịt bóng hình của Hàn Lăng Nguyệt như mờ như ảo. Đường Trúc nhanh chân đi đến bên cạnh Hàn Lăng Nguyệt lo lắng:" Người không sao chứ?"
Khẽ lắc đầu, Hàn Lăng Nguyệt nhìn hai vật nhỏ đang đánh nhau túi bụi ở đằng kia. Mở miệng định nói gì đó đột nhiên một cảm giác tanh ngọt từ trong cổ họng dâng trào lên, một búng máu phun vào trong làn nước trong veo. Hàn Lăng Nguyệt suy yếu ngất đi, thân thể mềm nhũn mất lực trượt dần vào trong làn nước ấm.
Đường Trúc cả kinh, không suy nghĩ nhiều liền nhảy vào trong làn nước ấm đỡ lấy thân thể của Hàn Lăng Nguyệt.
A Thiên và A Linh đang đánh nhau túi bụi đột nhiên thấy Hàn Lăng Nguyệt phun ra một búng máu, hai người cả kinh đạp không bay nhanh về phía Hàn Lăng Nguyệt.
" Tiểu thư đây là làm sao!?" Giọng nói của Đường Trúc run run, nhìn chằm chằm vào hai mỗ thú.
A Linh nhìn tình trạng của Hàn Lăng Nguyệt, khẽ trầm mặt. Một luồng tử kim sắc toát ra từ thân thể của A Linh nhanh chóng xâm nhập vào thân thể của nàng.
A Thiên thúc giục trong người ra một luồng năng lượng màu trắng ngà bao quanh lấy Hàn Lăng Nguyệt, chỉ trong chốc lát một bộ bạch y bao trọn lấy thân thể của nàng.
Sau một khắc, A Linh mở đôi mắt tử kim sắc đẹp đẽ ra. Một tia u quang sáng hiện lên trong đôi mắt màu tím đẹp đẽ, A Thiên thấy biểu tình của A Linh lo lắng:" Mẫu thân bị sao vậy?"
" Trong cơ thể của nương có chứa Tuyết Mệnh Cổ!"
Updated 46 Episodes
Comments