Chương 3

"4tỷ 3."

Kẻ đeo mặt nạ kim cương giơ bảng lên, tất cả mọi người nhìn kẻ đó, nhưng chưa kịp đắc ý thì lại có một kẻ hô giá cao hơn.

"4tỷ 5."

"5tỷ!"

Những kẻ đeo mặt nạ kim cương như được kích hoạt, từng kẻ một giờ bảng lên mà hô to số tiền khiến những tên mặt nạ vàng câm nín, không tên nào có thể chen chân vào vì nếu còn cố chấp, họ sẽ không có gì trong tay và chắc chắn sẽ nợ một số tiền lớn còn hơn là số tài sản họ đang có, vì vậy họ đành ngậm ngùi im lặng.

Người điều hành thấy không ai lên tiếng tăng giá, số tiền dừng lại ở mức 5tỷ, ông cầm búa gõ nhẹ rồi lên tiếng.

"5tỷ lần một!"

Bella thấy không ổn, cậu không lên tiếng thì làm sao cô có thể ra giá, Win biết cô lo lắng liền trấn an, cậu tự mình lên tiếng.

"6tỷ!"

Tất cả mọi người đều ngước lên nhìn cậu, khuôn mặt của cậu họ không thể nhìn thấy, chỉ thấy một đôi mắt lập dị nhìn thẳng về viên ngọc đó, những kẻ khác thầm nuốt một ngụm nước bọt.

"6tỷ lần một!"

"6tỷ lần hai!"

Win nhìn về hướng người điều hành, đôi môi chưa kịp nở nụ cười thì đã tắt, một giọng nói trầm vang lên cách cậu không xa. Win liền đánh mắt sang người kia, cả hai chỉ cách nhau một người.

"6tỷ 5!"

Bella thầm nuốt một ngụm nước bọt, đó là mặt nạ kim cương.

Win không ngờ sắp đoạt được viên ngọc đó thì lại bị một kẻ im lặng nãy giờ lên tiếng, người kia như biết cậu đang khó chịu, hắn nhếch miệng cười thích thú, đợi chờ người điều hành.

"6tỷ 5 lần một!"

"6tỷ 5 lần hai!"

Win không muốn phải về tay trắng, cậu chắc chắn phải đoạt được viên ngọc đó, dù có là mặt nạ kim cương cậu cũng phải cướp nó về cho bà Agatha.

"6tỷ 8!"

Bella bất ngờ trước câu nói của cậu, cô không ngờ cậu lại hiếu thắng như vậy, cảm nhận được đợt gió lạnh thổi qua cô thầm rùng mình đánh mắt sang người mặt nạ kia nhưng người kia vẫn không lên tiếng. Có lẽ là đã nhường cho cả hai.

Như vậy, người điều hành đã hô to ba lần mà không ai lên tiếng hết, viên ngọc đó thuộc về cả hai. Kết thúc buổi đấu giá, cả hai làm thủ tục với người điều hành xong cũng rời khỏi buổi đấu giá, Bella vừa khoát tay cậu vừa cảm thán.

"Tôi không ngờ anh lại liều như vậy!"

Nhớ lại lúc nãy, nhìn ánh mắt hiếu thắng đó của cậu, cô rùng mình bước vào xe, Win từ lúc rời khỏi buổi đấu giá cũng không lên tiếng nữa, chỉ chú tâm vào việc lái xe.

Mặt khác, ở một quán bar ngay tại trung tâm Las Vegas đầy nhộn nhịp, tiếng nhạc xập xình bắt tai, các cô cậu ấm nhún nhảy trên nền nhạc, trên tay là những loại cocktail khác nhau, họ hòa mình vào tiếng nhạc, vui vẻ thưởng thức niềm vui.

Nhưng tại một căn phòng VIP của bar, một gã đàn ông tóc tai rối bời, quần áo xộc xệch, không chỉnh tề đang quỳ dưới sàn, gã run rẩy, mắt không dám hướng lên nhìn người đàn ông đang ngồi nhâm nhi ly rượu vang đỏ trên ghế.

"Mày cũng biết sợ à?"

Người đàn ông trên ghế đung đưa ly rượu trên tay, mắt hướng về người đang cúi mặt cầu xin, nhếch miệng cười, hắn đứng lên đi đến chỗ gã, dùng tay vuốt nhẹ những lọn tóc đang rũ xuống.

"Anh.. Anh Hai, em biết lỗi rồi, anh tha em."

Gã sợ hãi giữ lấy bàn tay nổi gân xanh mà liên tục cầu xin, người đàn ông kia cười lớn, không thương tiếc mà nắm chặt cằm của gã, tiếng xương cằm kêu lên vài cái, người đàn ông kia càng nắm chặt hơn, miệng rít lên từng chữ.

"Tha mạng mày? Cái mạng của mày đáng bao nhiêu tiền để tao giữ, nuôi một con chó không biết nghe lời thì có đáng để nuôi?"

Đôi mắt hắn đỏ ngầu phẫn nộ, bàn tay to lớn kín hình xăm nắm chặt cằm gã hơn, chặt đến nỗi có thể nghe rõ tiếng xương gãy, gã ta đau đớn nhưng không thể la lên, chỉ có thể ú ớ cầu xin.

"Anh Hai, hàng ở cảng đã về!"

Một người khác từ bên ngoài ở cửa bước vào, ghé sát vào tai hắn thì thầm.

"Tao biết rồi!"

Hắn xua tay, môi nhếch lên một nụ cười tà ác, bàn tay buông khỏi cằm gã kia rồi đứng dậy, người thuộc hạ ở phía sau đi đến đưa khăn giấy cho hắn.

Nhận lấy khăn từ tên đó, hắn lau bàn tay mình như hắn vừa chạm vào một thứ gì đó rất bẩn, mắt không liếc nhìn tên thuộc hạ mà lên tiếng.

"Đem nó xuống hầm cho tao, xong việc tao xử nó sau!"

Nói rồi, hắn kiêu ngạo rời đi để lại gã kia gào khóc, chiếc cằm bị hắn nắm cũng tím tái đến đáng thương. Nhưng không ai đáp lại lời cầu xin của gã, gã bị những tên thuộc hạ kéo đến tầng hầm rồi bị vứt vào trong, đóng cửa khóa chặt, tất cả đi hết chỉ còn mỗi gã khổ sở ở đó.

Người đàn ông được gọi là Anh Hai là con cả của bà Agatha, là đứa con ruột đầu tiên cũng là duy nhất, người mà bà đáng tin cậy nhất, cũng như là quản lý của các quán bar ở nhiều chi nhánh lớn nhỏ. Khi nhắc đến Anh Hai, không ai là không biết hắn tàn nhẫn như thế nào, cách hắn tra tấn hành hạ người khác cũng vô cùng man rợ, hắn có sở thích muốn nhìn con mồi chết dần chết mòn trong đau đớn cùng sợ hãi, đó là khoái cảm lúc giết người của hắn, vì vậy chẳng ai dám đụng đến hắn.

Ở một diễn biến khác, tiếng động cơ xe dần hạ thấp, Win cùng Bella bước xuống khỏi xe rồi cùng nhau bước vào nhà, quản gia đi đến chỗ bọn họ cúi chào, ông nhận thấy áo khoác ngoài của cả hai từ tay cậu.

Bella không ở lại nói chuyện với bà, cô xin phép đi lên phòng tắm rửa trước, còn cậu thì đi đến ngồi xuống ghế, đặt lên bàn một hộp nhỏ hình vuông màu tím đậm, cậu không nhanh không chậm lên tiếng.

"Viên ngọc mẹ muốn, con đã lấy được rồi."

"Con giỏi lắm!"

Bà Agatha hài lòng mở hộp ra, nhìn viên ngọc lấp lánh trong tay, ánh mắt bà lộ ra tia vui vẻ, đặt lại hộp ngọc xuống bàn bà quay sang nhìn cậu, giọng nói điềm đạm cất lên.

"Từ nay, con sẽ làm việc cho ta, ta kêu gì con phải làm đó, ta chắc chắn sẽ không để con phải chịu thiệt đâu."

"Vâng, con cảm ơn mẹ!"

"Được rồi, con mau lên phòng nghỉ ngơi đi giờ cũng đã trễ rồi."

"Vậy con xin phép."

Nói xong, cậu đi lên cầu thang tiến về phòng, mở cửa bước vào, tay tiện bật công tắc đèn, căn phòng tối tăm giờ đã sáng hơn một chút, phòng của cậu tông màu xám xung quanh không quá nhiều đồ trang trí, cậu không phải người thích sưu tầm đồ vật, cũng không phải người yêu thích mua sắm, vì vậy phòng cậu chỉ có một chiếc giường, một cái tủ quần áo, bàn làm việc và một chiếc kệ to đựng đồ riêng.

Cậu đi đến tủ quần áo chọn đại một bộ pijama rồi tiến vào phòng tắm, làn nước nóng từ vòi nước chảy dọc xuống cơ thể săn chắc. Một lúc sau thì cậu cũng đã tắm xong, bước ra khỏi phòng tắm, trên tay là một chiếc khăn trắng để lau tóc, cậu đi đến giường ngồi xuống.

Tay lau tóc cho réo nước, cậu dùng máy sấy để tóc nhanh khô, sau đó nằm xuống giường ngủ. Một ngày ra ngoài liên tục khiến cơ thể cậu khá mỏi, ngủ là một thứ gì đó giúp cậu thấy tốt hơn.

Sáng hôm sau, cậu thức dậy từ sớm, mặc trên người một bộ đồ thể thao thoải mái, như những ngày thường, cậu vẫn đến khu tập luyện để rèn luyện cơ thể. Nơi này vốn rất ít người đến tập, vì các con của bà Agatha thường phải làm việc xuyên đêm, đến về nhà diện kiến bà cũng là chuyện khó nhưng như thế cũng tốt, cậu không phải người giỏi ngoại giao nên càng ít người cậu càng thoải mái hơn.

Ngày hôm nay, vừa bước vào phòng tập thì đã gặp mặt Bella đang chạy bộ, cả hai thấy nhau nhưng cũng chỉ gật đầu chào hỏi qua loa, cậu đi đến bao cát quen thuộc, mang găng tay vào, cậu vào tư thế đánh bốc.

Tiếng đấm bốc liên tục khiến Bella bị thu hút, cô dừng việc chạy bộ lại mà lẳng lặng đi đến quan sát cậu đấm bốc, dáng vẻ nghiêm túc cùng góc nghiêng của cậu khiến cô nhìn không ngớt, cô cứ như bị hoá đá, nhìn cậu mà đến lúc cậu tập xong mà cô vẫn không hay biết.

Win liếc nhìn cô mà cười nhẹ, gỡ bao tay xong hết thì đi đến gần, búng tay một cái khiến cô giật mình lùi lại vài tiếng, thấy biểu cảm ngơ ngác có chút ngại của cô, cậu buồn cười, giở giọng trêu ghẹo.

"Tôi đẹp lắm hay sao mà nhìn dữ vậy?"

"Mơ đi! Làm như có mỗi mình anh đẹp vậy, ở đây các anh khác còn đẹp hơn anh nhiều."

Cậu vừa dứt câu cô liền lên tiếng, thẹn quá hoá giận mà đanh đá chỉ chỏ tùm lum, nhìn bộ dạng của cô lúc này, thật không giống lúc cậu gặp cô tí nào.

"Chuyện gì vậy?"

Một giọng nói trầm cất lên giữa căn phòng, cả hai theo âm thanh mà nhìn và ngoài cửa, hắn - Anh Hai đã về nhà và đang ở trong phòng tập, cô và cậu cũng không giỡn nữa mà im lặng nghe hắn nói.

"Cậu là..?"

Anh Hai đi đến gần chỗ cậu, hắn không biết cậu là ai, cuối câu còn kéo dài ra một khoảng, đôi mày nhíu lại.

"Để em giới thiệu cho, đây là Win con nuôi của mẹ đấy!"

"Anh Win, đây là con cả của nhà chúng ta!"

Bella nhanh chóng lên tiếng giới thiệu cậu cho hắn biết, nhìn hắn trong khó chịu như thế cô sợ cậu sẽ chẳng dám lên tiếng.

Win mặt không biểu cảm, cậu cúi chào người lớn hơn rồi nhìn sang Bella nói.

"Anh biết anh ta mà."

"Cậu biết tôi?"

Cậu không nói gì, chỉ gật đầu.

Bella thấy giữa hai người có gì đó không ổn, cô nhanh chóng kiếm cớ kéo cậu ra khỏi phòng tập, hắn thấy sự cuống cuồng của cô mà bật cười lắc đầu, mặc kệ hai người họ, hắn tiến đến chỗ tập tạ, cả người nằm bên dưới, chuẩn bị tư thế hắn bắt đầu tập.

Ở bên ngoài, Bella kéo cậu đi một mạch không nhiều lại, cậu nhíu mày khó hiểu nhưng chưa kịp lên tiếng hỏi han thì quản gia đã đến kiếm bọn họ.

"Tìm chúng tôi làm gì?"

"Bà chủ tìm hai người, có nhiệm vụ mới!"

Hot

Comments

Lynh (Băng Băng)

Lynh (Băng Băng)

Top xuất hiện chưa?

2022-11-12

0

Toàn bộ
Chapter

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play