Sáng hôm sau cô đi học với tâm trạng mệt mõi . Cô nằm dài trên bàn đợi lúc lâu mà chả thấy Trấn Minh đập vai mình nữa .
Bách Việt Dao vô lớp , cô định hỏi thì đã nhận được câu trả lời .
" Câu ta hôm nay bị ốm rồi !".
" À".
Cô lại nằm xuống nhưng chợt nhận ra còn 2 ngày nữa là thi giữa kì 2. Những kì thi quan trọng đối với mỗi học sinh .
Ngồi ôn bài từ lúc đầu giờ đến cuối giờ . Nhận ra đã muộn nên cô với Bách Việt Dao đi về . Cô cắm đầu vào ôn bài như điên vì trên lớp cô có học đâu , cô toàn ngủ thôi .
Đến lúc chập choạng tối , cô mới gác lại việc học . Mở tủ lấy hai gói mì tôm ra , 1 gói ăn sống vì đó là sở thích của cô , 1 gói chế để lót dạ đỡ đói . Ăn song cô lượm khắn tắm để vào tắm rồi gội đầu luôn .
Cơn xui đen đủi ập đến , đang gội đầu thì hết nước . Cô quấn chiếc khăn tắm phi qua nhà hàng xóm xin gội đầu ké . Vì cô nghĩ hàng xóm chắc cũng là nữ thôi nên cô chả mặc áo quần trừ chiếc khăn quấn nơi người .
* Cốc cốc cốc * . Cô đứng trước cửa và gõ . Chờ 2 phút sau thì có người ra mở .
" Đây đây .. ra liền đây .. !".
Trấn Dương giật mình nhìn cô , chắc không nghĩ cô sẽ qua nhà mình .
Cả hai đối mắt với nhau . Anh đang ở trần chỉ mặc cái quần , người còn chưa lau , tóc còn chưa sấy . Cô thì người chưa lau quấn mỗi khăn tắm , tóc thì chưa gội song . Cảnh tượng đúng là mã nhãn .
" Chú Dương 500k. Định đứng đó không cho tôi vào à ?". Cô huất huất tay trước mắt Trấn Dương.
" Vào có việc gì ? Sao không mặc đồ đàng hoàng? ". Anh đứng chắn ở cửa .
" Chú không thấy đầu tôi chưa gội song hả ? Hết nước rồi ". Trần Hoàng Linh chỉ tay lên đầu .
" À vào đi ". Tránh đường cho cô vào .
Cô bước vào thì liền hỏi .
" Nhà tắm của chú ở đâu ?".
" Đi thẳng - bên phải ".
Nghe song cô phi thẳng vào nhà tắm . Đợi lúc sau cô nhận ra mình quên đem đồ theo rồi .
" Chú ơi ? chú à ? Có ở ngoài đó không ?".Cô đứng trong nhà tắm nói vọng ra .
" Có ".
" Tôi quên đem đồ theo rồi . Hề hề ".
"..." Trấn Dương bất lực .
" Chú ơi ? Còn đó không ?".
" Còn . Ngó cái tay ra lấy cái áo choàng tắm của tôi mặc tạm đi ".
Anh đưa áo choàng trước cửa và anh đứng một bên tường . Cô thò tay ra kéo cái áo vô rồi nói cảm ơn .
Mặc song cô bước ra ngoài , tính đi về thì anh gọi lại .
" Này .. Linh ăn vạ ".
" Dạ ?". Cô quay đầu lại.
" Ăn tối chưa ? Ở lại ăn luôn ".
Trấn Dương ngồi trên bàn ăn . Bàn đầy ắp những món ăn ngon , thơm phức .Nhưng cô lại từ chối .
" Tôi nãy ở nhà ăn mì tôm rồi . Giờ no không muốn ăn nữa ".
" Sao lại ăn mì tôm?".
" Tôi lười nấu ăn . Hehe~". Cô cười híp mắt .
" Bữa sau nếu lười nấu thì qua nhà tôi , tôi nấu cho cô ăn ".
" Được hả ? Vậy thì bữa sau tôi không khách sáo đâu ". Cô mừng hớn hở .
" Mật khẩu nhà là 214xxx. Bữa sau muốn vào thì nhập mật khẩu là vào được ".
" Chú không sợ tôi ăn trộm đồ nhà chú à ?".
" Sợ gì ? Qua đòi".
" À nếu không có việc gì nữa thì tôi về đây nhá . Bye bye ". Cô quay người định rời đi .
" Đứng lại .. đợi đã ".
" Sao thế chú ?".
" Tắm ké nhà tôi thì phải trả công ".
" Trả công gì ? Chú Dương 500k còn nợ tôi đấy nhé !".
" Có bảo cô trả tiền đâu . Trả cái khác ".
Anh đứng dậy đi lại phía cô . Cô giật mình lùi lại .
" Này .. chú già .. hong trả công bằng thân nha. Tôi chưa 18 đâu . Ở tù mọt xương đấy !".
" Phì ..haha .. Tôi có bảo cô trả bằng thân đâu . Lại đây sấy tóc cho tôi ".
Nắm tay cô kéo lại ghế sofa ngồi . Anh đưa máy sấy tóc cho cô .
" Sấy khô tóc giùm tôi ".
" À .. được thôi ". Cô cầm lấy và sấy cho anh .
" Ơ mà chú .. Tóc cháu cũng chưa khô ".
Đưa máy sấy cho anh .Anh hiểu ý , cầm máy và sấy khô tóc cho cô .
Một lúc sau , cô trở về phòng mình . Nằm lăn trên giường , rảnh rỗi quá nên nhắn trêu Trấn Minh.
[ Tin nhắn: Trấn Minh sao hôm nay cậu không đi học vậy ].
5 phút sau cậu ta online rồi đáp lại.
[Tin nhắn: Tôi bị ốm mà . Bách Việt Dao không nói với cậu à ].
[Tin nhắn: Ờ! ].
[Tin nhắn: Tôi bị ốm mà cậu chả hỏi thăm gì hết vậy ? ].
[Tin nhắn: Cậu còn sống à? ].
[Tin nhắn: Vãi .. Không còn câu khác à ? ].
[Tin nhắn: Cậu chưa chết à ? ].
[Tin nhắn: Thôi dẹp m* đi . Chán cậu , hỏi thăm mà cũng chả nên hồn ].
[Tin nhắn: Haha~ Tôi đùa cậu thôi . Ai lại ác như vậy chứ ].
[Tin nhắn: Có cậu á ! Linh báo ạ ].
[Tin nhắn: Đâu có . À mà bệnh thì nghĩ đi . Bấm điện thoại lắm . Coi chừng liệt giường đấy ku ].
[Tin nhắn: Nếu cậu đã thành tâm khuyên tôi . Thì tôi cũng đành đi ngủ . Linh ! Chúc cậu ngủ ngon ].
[Tin nhắn: Ngủ ngon ].
Cô chẳng thể nào ngủ ngon được vì bản thân đã bị bại lộ . Cô quyết định gọi cho đội trưởng của mình thông báo tình hình .
Cô ngồi xuống bên cạnh giường , lôi chiếc hộp gỗ ra. Lấy điện thoại , mở nguồn rồi điện cho đội trưởng . Đội trưởng bắt máy .
" Linh báo à ?".
" Vâng , em đây ".
" Có việc gì mà khuya thế này vẫn gọi cho tôi thế ?".
" Đại ca ơi .. huhu .. Em bị bại lộ tung tích rồi ".
" Trời ạ ! Linh ơi là Linh . Sao cô ngốc quá vậy ".
" Huhu... đại ca .. Giờ sao ..".
" Để tôi tính đã .. chắc phái người đưa tin giả ".
" Tin giả như nào ạ ".
" Bảo đó không phải " Tử Thần Trắng " thật mà là người ta đóng giả để nhằm gây sự chú ý thôi ".
" Wao .. đại ca thật thông minh . Em rất cảm ơn đại ca ".
" Thôi thôi .. bá cố của tôi ơi . Nếu thành tâm muốn cảm ơn thì đừng gây chuyện nữa . Cô đã rời tổ chức rồi nhưng ai cũng quan tâm cô hết . Nếu cần gì cứ alo là chúng tôi giải quyết hết ".
" Cảm ơn .. Cảm ơn đại ca nhiều . Gửi lời cảm ơn của em tới mọi người nữa . Chả biết lấy gì đền đáp mọi người cả ".
" Cần gì đền đáp cho bọn tôi cơ chứ . Công lao của cô năm đó chúng tôi nên mang ơn cô mới phải ".
" Mang ơn em gì chứ . Aiss .. khuya mất rồi . Đại ca cũng ngủ đi , đừng nói với em là ngủ rồi đến khi thức xử lí công việc nha ".
" Rồi rồi cô nương. Lo cho bản thân cô đi . Ngủ ngon ".
" Đại ca ngủ ngon ".
Cô cúp máy rồi cất lại chỗ cũ . Nhắc tới chuyện nhiều năm trước đúng là kể mãi không hết được .
Updated 31 Episodes
Comments