Cô mang theo thương tích về phòng , nhanh cởi áo , súng ra rồi băng bó . Cô ngồi dựa lưng vào cạnh góc giường , nghĩ thầm .
" Anh ta có nhận ra mình không ? Nếu bại lộ thì phải làm sao đây ?".
Cô lại lôi hộp gỗ dưới giường ra , cầu cứu Quang Đan đại ca .
" Đại ca ơi .. cíu iem ..".
" Sao vậy tiểu tổ tông ?".
" Chắc em bị điên rồi đại ca ơi !".
" Sao ? sao ? Chuyện gì ? Kể tôi nghe ".
" Hôm nay bạn của em gặp nguy hiểm , tình huống quá cấp bách , em không đeo máy biến giọng . Vô tình gặp người quen rồi em lỡ nói . Sợ hắn nghi ngờ em ".
" Không sao đâu . Cô đừng lo , cứ yên tâm đi . Tôi sẽ sắp xếp người đóng giả cô sau đó để cô vô tình đi ngang qua , hắn sẽ hết nghi ngờ thôi ".
" Đại ca nhớ tìm một người có dáng giống em nhe ! Thân thủ cũng phải ổn một chút ".
" Rồi rồi . Lúc nào có nguy hiểm thì cô mới gọi cho tôi thôi . Đúng là bà cố của nhóm ".
" Hihi ~ là đại ca phải bảo vệ đàn em này chứ !".
" Trời cũng khuya rồi . Cô mau ngủ đi ".
" Vâng ! Đại ca ngủ ngon !".
Cô vừa cúp máy , bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa *Cốc cốc cốc *. Cô đoán là Trấn Dương nên cô giật mình , vội vàng cất súng , cất điện thoại , cất đồ vào hộp rồi đẩy xuống giường .
Nhưng cô nhận ra trời khuya rồi . Đáng lẽ như bao cô gái khác thì giờ nãy đã phải ngủ , nên cô để anh ở ngoài không mở cửa như đang ngủ rồi .
Cô nằm xuống giường và đắp chăn đi ngủ . Cô nằm trằn trọc không ngủ được cứ lăn qua lăn lại trên giường , thỉnh thoảng lắng tai nghe anh đã đi chưa , cô dừng lăn , nghe tiếng bước chân của anh xa dần thì mới yên tâm đi ngủ .
Sáng hôm sau , cô đến lớp với tinh thần uể oải, chả còn tí sức sống nào . Cô lại ngủ , nhưng vẫn cảnh giác sợ Trấn Minh tới đánh vào vai cô . Quả đoán không sai , Trấn Minh chạy vội đánh vào vai phải của cô .
" Hêy .. sáng vui vẻ pà zà ".
Cô la lên rồi đấm vào ngực hắn .
" Aaa... Đau . Cậu bị điên à !?".
Trấn Minh hoang mang ngó qua ngó lại chỗ vai của cô .
" Vai cậu bị sao thế ? Có lẽ nào ... hôm kia cậu say ... làm gì mờ ám bị người ta bắt nên đánh hội đồng cô à ?".
Cô đánh vào vai hắn .
" Ăn nói xà lơ . Răng mi nói rứa ( sao mày nói vậy ). Nói tào lao thiên đế , trên trời dưới đất không à ? Cậu nghĩ tôi bây giờ bao nhiêu tuổi mà làm chuyện mờ ám là sao? Não cậu có vấn đề à ?".
Đang nói , Bách Việt Dao bước vào , ngay lập tức Trấn Minh chạy lại Bách Việt Dao và kể lễ .
" Dao Dao ! Cậu coi cậu ta kìa ! Tôi mới hỏi thăm xíu mà cậu ta chửi tôi quá trời ".
Cô tức giận chỉ vào mặt Trấn Minh
" Tôi đau có cái vai , cậu ta lại vỗ mạnh vào , vậy mà cậu ta còn nói tôi là làm chuyện mờ ám nên người ta đánh . Cậu coi lời cậu ta nói vậy là thăm hỏi hả ?".
Bách Việt Dao quay lại nhìn mặt Trấn Minh rồi nói .
" Ừ . Cái mặt cứ ngu ngu , muốn đấm cho vài phát ghê ! ".
Bách Việt Dao đánh mạnh vào vai hắn , hắn " A " lên một cái , Bách Việt Dao nói tiếp .
" Bị Trần Hoàng Linh đánh thì đừng có mà mách với tớ ! Đáng đánh lắm ! Cho Linh nó đánh cậu què luôn ".
Trấn Minh nắm tay Bách Việt Dao lắc lắc .
" Sao cậu ác thế ! Cậu không thương tôi à ?".
" Nhìn cậu cứ muốn cho ăn đấm ăn đá thôi !".
Trần Hoàng Linh nhìn mà ngứa hết cả mắt . Phải hất đổ bát cơm chó dâng tận mồm này thôi ! .
" Này này này .. Hai người coi tôi là người vô hình à ? Tôi còn sống nhá ! Êy êy thấy tôi không ? Tôi ở sau hai người nè !? Đừng đút cơm cho tôi nữa , sáng tôi ăn rồi ! Cảm ơn lòng tốt của hai bạn . Mình từ chối nhận cơm chó miễn phí ! ".
Bách Việt Dao và Trấn Minh nghe song thì ngại ngùng , đỏ mặt . Cô nhìn trái rồi nhìn phải . Ánh mắt mãn nguyện .
Do vừa thi song , cô thầy cho học sinh thoải mãi nên được nghĩ tiết . Lên lớp cho vui , chứ mấy ngày sau mới biết điểm rồi học luôn. Bữa đó , cô xin cô chủ nhiệm về sớm .
Trên đường về , cô gặp " Tử Thần Trắng Fake " chạy như bay qua trước mặt mình rồi trèo lên nóc nhà đối diện . Cầm súng tỉa , ngắm theo hướng Cảnh sát phía sau .
Cô không hiểu chuyện gì thì Trấn Dương chạy lại .
" Cô hãy mau rời khỏi đây đi . Ở đây nguy hiểm lắm !"
Cô hoang mang hỏi .
" Nguy hiểm ?".
" Tử Thần Trắng đang ở đây , cô ta đang cầm súng tỉa và trên người cô ta có vài trái lựu đạn . Cô mau đi nhanh đi ".
Vừa dứt câu , " Tử Thần Trắng Fake " Nhắm chuẩn tâm vào Trấn Dương và bắn . Trần Hoàng Linh nhạy bén kéo Trấn Dương ra sau lưng mình , rồi nhìn lên chỗ "Tử Thần Trắng Fake " đang trốn .
Cảm nhận được ánh mắt sắc lạnh từ cô , người cô ta run cầm cập . Lôi trong áo ra trái lựu đạn , giật chốt , rồi ném về phía cô và Trấn Dương cùng đám cánh sát dưới kia .
Thấy quả lựu đạn đang rơi xuống . lúc đó cô mang giày , nên cô giơ chân đá quả lựu đạn bay ngược lên phía cô ta . Cô ta hoảng hốt nhìn quả lựu bay về phía mình , chạy không kịp * Bùm * . Toàn bộ bất ngờ ngã ngửa vì đó không phải lựu mà là thuốc mê .
Đang ngầu chưa được mấy giây , vì cô lùi ra sau nên đạp trúng võ chuối ngã đập mặt xuống đất , đầu u môt cục bự ngay trán . Anh vội vàng đỡ cô ngồi dậy rồi vừa thổi vừa xoa vào cục u siu bự .
" Phù ... phù .. Đau lắm không ?".
Cô ấm ức , nước mắt sắp tràn ra .
" Hực .. đau chết tôi rồi . Tại chú á !".
Anh ôm cô vào người rồi bảo .
" Ừm ừm . Tại tôi mà có đẫm vỏ chuối ngã . Tôi xin lỗi . Tiểu tổ tông đừng ăn vạ tôi ".
Cô dụi người vào lòng anh , nất nhẹ .
" Hực .. hực... hực ..".
Mấy cảnh sát áp giải kẻ giả mạo xong , đi xuống thì thấy cảnh đó , bật cười nhái lại anh .
" Ừm .. tại tôi mà cô dẫm vỏ chúi ngã . Tôi nhin nhũi .. tiểu tổ tông đừng ăn vạ tui ~.. Haha .. Trấn Dương đội trưởng cũng có lúc dịu dàng vậy à ? Hahaha ..".
Trấn Dương ngại quá hóa giận quát bọn họ .
" Đừng có mà lắm chuyện . Giải cô ta về đồn đi !"
Thế là bọn họ rời đi . Anh đưa cô về nhà . Và những nghi hoặc trong người anh về cô đều biến mất hoặc là vẫn còn môt chút nhỏ gì đó .
Phòng của cô , cô lại lôi điện thoại ra hớn hở gọi cho đại ca .
" Đại ca ! đại ca ! ".
" Có gì mà hớn hở thế ?".
" Dạ . Công nhận đại ca thuê người đóng giả em đỉnh thật sự . Anh ta chắc không còn hoài nghi về em đâu . À mà đóng giống ghê , em xém bị dính lựu đạn rồi . May nhanh chân đá đi nhưng mà không phải lựu mà là thuốc mê . Ui chưa hết đâu nha đại ca , em còn bị dẫm phải vỏ chúi ngã sấp mặt . Giờ bị u một cục bự ngay trán ".
" Ủa ?? Người tôi thuê nào ? Tôi đã thuê đâu ? Mà trán có gì nghiêm trọng không ?".
" Dạ không . Nhưng mà , anh nói đó không phải người đại ca thuê ? Vậy là ai ?".
" Để tôi đi điều tra rõ lại ".
" Vâng ! Vậy tạm biệt đại ca . Nào có dịp rảnh thì tới thăm tiểu đệ này nha . Tôi nhớ đại ca với mấy người trong nhóm lắm rồi !".
" Ừm được , nào có dịp tôi sẽ đưa mọi người tới thăm cô !".
" Nhớ là phải mang đồ ngon cho tiểu đệ ăn với nha . Tôi nghèo lắm !".
" Cô mà nghèo thì tụi tôi chết hết rồi !".
" Nói chuyện vậy thôi ! Tạm biệt đại ca !".
" Ừm . Tạm biệt! ".
Cô cúp máy . Lòng phấn khởi vì không phải ngủ trong lo sợ , sợ Trấn Dương sẽ biết được thân phận của mình . Còn lại là do đại ca hứa có dịp mọi người sẽ tới thăm cô .
( Tác giả thỉu năng : Mọi người nhớ ủng hộ truyện của tui nha . Có hơi dỡ nhưng mà cho tui xin 1like và 1 cmt để tạo động lực cho tui nhá <3 . Cảm ơn mọi người ! )
Updated 31 Episodes
Comments