Chapter 18

Thấm thoát đã 3 năm trôi qua .

Sau sự kiện 3 năm trước , Trấn Dương đã chính thức không làm cảnh sát nữa mà nghe theo lời mẹ tiếp quản công ty Trấn Thị .

Em trai Trấn Minh của anh thì đã bước vào đại học theo ngành Quản Trị Kinh Doanh năm 2 cùng với Bách Việt Dao.

Sáng hôm đó , anh , Trấn Minh và mẹ của anh đang ăn sàng , vừa mở TV lên . Thời sự đưa tin .

" Gia tộc Đông Phương ẩn cư mười mấy năm , bất ngờ tái xuất . Thật là một sự động trời , gia tộc này đã tuyên bố lên báo chí một tin chính là gia tộc Đông Phương vừa có thêm một thành viên mới . Sắp tới họ sẽ đến đất nước của chúng ta tham dự sự kiện của Mặc Thị . Ai cũng biết rằng gia tộc này xây dựng công ty mạnh ngang ngửa với Trấn Thị . Nhưng họ chỉ đứng thứ 2 sau tập đoàn MickMour ... ".

Mẹ của Trấn Dương . Khởi Loan . Bà ta điều hành tập đoàn này trước khi Trấn Dương chịu tiếp quản , có mối thù sâu sắc với gia tộc Đông Phương . Bà ta lau miệng , ngồi nghiêm chỉnh và nói .

" Đông Phương quay lại rồi . Thật là rắc rối ".

Trấn Minh không hiểu , hỏi lại bà ta .

" Rắc rối gì vậy mẹ !?".

" Con còn con nít , sao biết được mấy chuyện thuở xa xưa ".

" Con chỉ hỏi thôi mà ..".

" Lo mà ăn rồi học đi . Mấy chuyện kinh doanh cứ để anh con quản ".

" Vâng !?".

Bà ta quay sang bảo Trấn Dương .

" Sự kiện này có sự xuất hiện của MickMour .. Con hãy nắm lấy thời cơ hợp tác với họ . Còn Đông Phương thì cứ tính sau . Khi đó mẹ sẽ đi với con ".

" À còn nữa . Năm nay con cũng 26 tuổi rồi . Mẹ thấy con gái Mặc Thị , Mặc Kim Miên cũng hợp với con lắm . Lúc nào rảnh thì mẹ sẽ dẫn con đến nhà Mặc Gia hỏi thăm ".

Anh ăn xong , lau miệng rồi nói .

" Chuyện lấy vợ là chuyện của con . Mẹ không cần quản ".

Bà ta tức giận đập bàn .

" Con cứ chấp mê bất ngộ với một đứa con gái đã chết 3 năm rồi . Mẹ xin con .. Hãy quên nó đi ."

Anh quát .

" Mẹ ..!? Đừng bao giờ nó từ " quên " với con . Chắc chắn cô ấy vẫn còn sống ".

" Haizz.. mẹ thật thất vọng vê con . Dù năm đó tìm không thấy xác .. chắc nó đã bị bom nổ tan tành rồi ".

" Mẹ im đi !? ".

Trấn Minh vội kéo Khỏi Loan ngồi xuống , ghé vào tai bà ta nói.

" Mẹ .. mẹ đừng dập tắt hi vọng của anh ấy như thế . Cứ kệ anh ấy đi , không thì anh ấy sẽ nghĩ quẩn mất ".

Khởi Loan cũng đành bình tĩnh rồi rời đi . Khởi Loan ra xe , tới Mặc Gia . Kim Miên thấy bà ta thì hớn hở chạy ra đón .

" Cô tới nhà chơi thật là vinh hạnh cho nhà con . ".

" aiyahh .. ".

" Sao thế cô ? Cô ngồi xuống rồi kể cho cháu nghe ".

" Chuyện thằng Dương nhà cô đấy . Nó cứ mãi không quên được đứa con gái chết từ 3 năm rồi . Cô buồn lắm ".

" Thôi cô à .. cứ để anh ấy quên dần đi . Cô đừng nhắc lại nữa ".

Khởi Loan vuốt tay của Kim Miên , dịu dàng nói .

" Ước gì nó chịu lấy con làm vợ thì nhà cô thật có phúc . Con có thích cái Dương nhà cô không ?".

" Dạ có ạ . Anh ấy tốt như vậy , ai nhìn cũng thích , xung quanh anh ấy có nhiều người xinh như vậy , cháu thì làm gì có có hội chứ !?".

" Không sao . Ngày kia là ngày nhà cháu tổ chức sự kiện , cô sẽ kêu nó mời cháu nhảy để kéo gần khoảng cách ".

" Cháu cảm ơn ạ !?".

Phía bên chỗ khác.

" Anh tiểu Quyền !? Chúng ta chuẩn bị đi đâu thế ?".

" Chúng ta chuẩn bị tới nước A tham dự sự kiện . Linh ! Em mau chóng chuẩn bị đi ".

" Vâng !?".

Cô chạy vội đi . Người vừa nói là Đông Phương Cảnh Quyền , người đứng đầu của gia tộc ( gọi Cảnh Quyền cho ngắn ) . Cảnh Quyền ngồi dựa lưng vào giường , nghĩ lại quá khứ .

Mấy năm trước .

" Chủ nhân . Chúng tôi đem người tới rồi . Vết thương cô ấy nghiêm trọng quá ! Mất quá nhiều máu , chúng tôi cần máu gấp ".

" Cứ lấy máu của tôi ".

" Nh-nhưng .. ".

" LẮM LỜI !!! LẤY ĐI ".

3 năm sau ..

Cô mơ hồ tỉnh dậy , thấy có người lạ ngồi cạnh giường . Cô bật dậy hỏi .

" Anh là ai ? Đây là đâu ?".

Cảnh Quyền bình tĩnh nói .

" Anh là Đông Phương Cảnh Quyền. Anh là anh trai của em đây . Chúng ta đang ở nước B ".

Cô ngơ ngác .

" Anh trai ?? Tôi mồ côi mà ?".

" Em tên thật là Đông Phương Hoàng Linh . Em gái của anh . Năm đó , nội bộ gia tộc chúng ta lục đục , họ muốn ám sát gia đình chúng ta để cướp vị trí của cha . Trên đường chạy trốn , họ không may mất lái lao xuống vách núi , cha và mẹ mất ở đó , em thì bị thương được chiếc xe qua đường cứu là Đội trưởng Quang Đan bây giờ của em thu nhận . Anh thì may mắn được em trai của cha nhận nuôi , anh đã dọn dẹp mớ hổn độn trước khi đưa em về . Nhưng ngày đưa em về , em lại đang nguy kịch . Nếu em không tin thì lúc em bị thương mất máu quá nhiều , anh đã truyền máu cho em ".

Cô suy nghĩ một lúc rồi nói .

" Thật may , xém nữa em lại xanh cỏ lần 2 rồi ".

" Em dậy ăn gì đó đi . 3 năm rồi em chưa ăn đó ".

" Cái gì ?? Ba năm rồi á ? Em ngủ ba năm rồi !?".

" Đúng vậy !?".

" Sao anh không đem em đi chôn đi . Ngủ như chết thế kia mà !?".

Cảnh Quyền cốc nhẹ đầu cô rồi bảo .

" Em là em gái của anh mà . Mất công lắm mới tìm được em , giờ lại đem chôn . Em bị ngốc à ".

" Hong cóa ..".

Cảnh Quyền dắt tay cô đi ra ngoài , ngồi vào bàn ăn toàn những món cô thích. Ăm xong , Cảnh Quyền dẫn cô đi dạo xung quanh , cho cô cảm nhận không khí thoải mái .

Quay lại hiện tại ...

" Thấm thoát đó mà bây giờ em ấy đã lớn thế này rồi . Cha mẹ , con tìm được em ấy rồi , hai người có thấy không ?".

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play