Chương 3 : Mặt nạ.

Nói thực ra, tâm lý hiện giờ của Phong Vu vẫn rất phức tạp.

Có lẽ chờ chết lâu rồi, cảm thấy chết nhẹ như lông hồng, cũng là một loại giải thoát.

Vì vậy Phong Vu không quá biết quý trọng sinh mệnh, cho dù là của bản thân hay của người khác.

Cho nên Phong Vu hơi nhắm mắt, cũng lười ngăn lại hành động của Vu Vãn.

Bị mất máu mà chết không biết có kỳ quái quá không... Tốt nhất là đẹp một chút, nếu không thành ma quỷ cậu cũng là con quỷ xấu.

Có lẽ cảm nhận được tâm tình không chút để tâm của cậu, Vu Vãn cứng đờ ngẩng đầu.

Đôi môi đỏ như máu, răng nanh trắng như hoa. Bởi vì thiết lập ôn nhu, góc cạnh gương mặt của Vu Vãn cũng mang theo sự mềm mại - không cứng nhắc khó gần như kẻ khác, nhưng bởi vì tình tự điên cuồng đáy mắt và đôi môi dính máu, lúc này Vu Vãn giống như một thiên sứ sa đọa, vừa mâu thuẫn vừa hợp nhất.

"... Thật đáng ghét... " Vu Vãn liếm liếm răng nanh, không thích vẻ mặt bình tĩnh lúc này của Phong Vu.

Ánh mắt Vu Vãn lạnh lẽo đảo qua toàn thân Phong Vu, đặc biệt dừng lại hơi lâu ở chân và mặt.

Phong Vu chắc chắn 100% rằng thứ này muốn đánh gãy chân cậu.

Cuối cùng, vì lý do nào đó, Vu Vãn vẫn kiềm chế mọi sự điên cuồng của bản thân, chỉ như làm ảo thuật mà biến ra một chiếc mặt nạ - màu bạc, có hoa văn tường vi, giống như cây súng luôn đi bên người hắn.

" Ngài có thể đừng cho người khác nhìn không? Giấu kín, chỉ cho ta nhìn... "

" Làm càn!" Phong Vu nhíu mày lùi ra sau vài bước, mặt trầm như sắp vắt ra nước - mọi người biết đấy, cậu ấy bị dọa.

Nhưng vẻ ngoài lại hung ác như thể cậu mới là người đi dọa nạt người ta.

" Không được sao?... " Vẻ mặt Vu Vãn trở nên nhu nhược đáng thương, giống như Phong Vu đã làm gì quá đáng với y.

Phong Vu :... Đậu xanh! Sao lúc trước cậu lại lại lại để Vu Vãn hắc hóa?! QAQ, Vu Vãn thật đáng sợ!

Phong Vu bị dọa thật, không dám lùi ra nửa bước, sợ Vu Vãn giận quá hóa liều, dùng cánh đập nát cậu.

Vu Vãn lại coi như cậu đáp ứng, hớn hở đi đến, động tác cẩn trọng mà ôn nhu giúp cậu buộc dây.

...

Phong Vu ra khỏi ngõ nhỏ, mang theo một cái đuôi đã ngồi lại xe lăn, cũng thu luôn cánh.

Từ lời nói của Vu Vãn Phong Vu biết hắn đã biết cả đời bi kịch của mình là ai tạo ra, nhưng không hiểu sao lại chưa một cắn chết cậu - nghĩ đi nghĩ lại, Phong Vu cho rằng bởi vì Vu Vãn muốn chơi đùa.

Vu Vãn nhân vật này... Ban đầu có bao nhiêu tốt đẹp, sau đó có bấy nhiêu xấu xa.

Nhưng Phong Vu không thể phủ nhận rằng bản thân đã thở phào khi người đến là Vu Vãn, ít nhất không phải Bạch Kính.

Con người luôn đối với ấn tượng đầu tiên và ấn tượng cuối cùng càng khắc sâu, Phong Vu cũng không ngoại lệ, hoặc là nói cậu áy náy với Bạch Kính nhất.

Đối với Sở Chi, Vu Vãn và Dạ Ca, bọn họ muốn chém muốn giết cũng không khiến Phong Vu dao động, nhưng nếu đó là Bạnh Kính...

Nghĩ đến nhân vật đó, Phong Vu dường như đã đoán được cách mình bị giết.

Nếu nói Vu Vãn thích chậm rãi chơi đùa, khiến con mồi sa vào bẫy rập ngọt ngào rồi lại đẩy xuống vực sâu, Dạ Ca thích chậm rãi tra tấn như lăng trì - muốn sống không được muốn chết không xong, Sở Chi nhất định sẽ làm sạch sẽ lưu loát - một chân dẫm chết cậu, không quay đầu nhìn lại.

Bạch Kính cũng sẽ dứt khoát cho cậu một đao, nhưng sau đó hắn sẽ an táng cậu, lập một ngôi mộ nhỏ, một bia đá lạnh băng, có khi lâu lâu còn tới đưa một bó hoa.

Nói thật, Phong Vu không cho rằng bọn họ sẽ không giết cậu. Đơn giản đạt mình vào hoàn cảnh kẻ khác, cả cuộc đời đều bị khống chế - hơn nữa toàn là bi kịch, cậu nhất định sẽ như Dạ Ca - chậm rãi chơi chết kẻ đó.

" Ngài lại thất thần... Chẳng lẽ Vu Vãn thật sự giống như không khí, không đáng để ngài bận tâm?" Ngữ điệu của Vu Vãn rất kỳ quái, kính xưng rõ ràng mang theo tôn kính lại có chút ái muội, khiến người ta cũng phải mơ màng mê muội theo - Phong Vu ngoại trừ, có lẽ là do sự dạy dỗ trong quá khứ, Phong Vu rất ít thể hiện tình cảm ra ngoài, cũng không có nhiều tình cảm, huống hồ trong xương cốt Phong Vu cũng mang dòng máu nhà họ Phong - có phần cặn bã, cậu cũng lười diễn kịch cùng Vu Vãn.

"... Ngài thật là vô tình... " Nói thì nói vậy, Vu Vãn một tay cầm súng, một tay nắm lấy tay Phong Vu. Vu Vãn thích diễn kịch, thích giả trang, rõ ràng sau khi bị chuyển hóa thành huyết tộc đôi chân đã lành lại, nhưng cứ thích ngồi trên xe lăn, Phong Vu cho rằng hắn cảm thấy làm bản thân yếu thế hơn sẽ làm người khác bớt cảnh giác, dễ dàng lừa gạt.

Giống một bông bạch liên hoa thoang thoảng hương trà.

" Các ngươi là ai?" Một giọng nói lạnh lẽo vang lên, Phong Vu đáy lòng thật tạ ơn trời đất cậu đã không cho Hỗn Độn Thành có một ngôn ngữ khác biệt, nếu không cậu vừa xuyên qua đã trở thành đồ thất học.

Phong Vu cùng Vu Vãn cùng đánh giá hai người trước mặt, một nữ tính thân hình hơi gầy, tuổi tầm 23 - 27, mặc một bộ chế phục bó sát tô lên từng đường cong cơ thể, một người khác giới tính nam, mái tóc màu hạt dẻ có phần lộn xộn, cũng ăn mạc chế phục màu lam, vẻ mặt lạnh lùng không kiên nhẫn.

Phong Vu nhớ trong thiết lập của mình chỉ có huyết mạch giả mới có gan đi lại ở "ban đêm", không biết trong hiện thực Hỗn Độn Thành còn tuân theo thiết lập này không.

Hơn nữa bởi vì thời gian gấp gáp cậu còn chưa xây dựng tuyến nhân vật nên cũng không rõ hai người trước mắt là ai.

Nghĩ đến đó ánh mắt Phong Vu đột nhiên hứng thú lên, cậu thật muốn xem rốt cuộc thế giới này đã phát triển thành cái dạng gì!

" Các ngươi câm sao!" Nam nhân lên tiếng, giọng điệu lạnh ngắn khiến người ta khó chịu.

" Phong Vu. " Thanh niên có một đôi mắt một lục một lam trả lời.

" Vu Vãn. " Vu Vãn cúi đầu nhìn hai bàn tay đang nắm lại, giọng điệu có lệ.

" Người của Tinh Vệ? " Cô gái còn lại lùi ra sau một bước, sống lưng thẳng tắp, cơ bắp căng chặt, bước vào trạng thái cảnh giác cao độ.

Khu 3 vốn là nơi hỗn loạn, Lệ Na không chắc chắn mình nhớ được hết người trong khu 3, nhưng mà tổ hợp trước mắt thật sự rất đặc biệt, nếu đã từng gặp Lệ Na chắc chắn bản thân sẽ không quên, cho nên hai người trước mắt rõ ràng là người đến từ nơi khác.

Hơn nữa không hiểu tại sao Lệ Na cảm thấy kẻ đang ngồi xe lăn rất nguy hiểm.

Phong Vu và Vu Vãn lắc đầu.

" Dạ Hành Giả? " Lệ Na cẩn thận dò hỏi.

" Phiền phức thế làm gì. Trực tiếp mang về cho Vực chủ. " Nam nhân còn lại - Ngư Thường cảm thấy không kiên nhẫn, tính tình hắn vốn không tốt, cũng không cảm thấy hai kẻ trước mắt  có uy hiếp, trực tiếp ra lệnh.

" Đi. Cùng chúng ta trở về Thâm Uyên."

"... Thâm Uyên, Vực chủ? " Phong Vu cũng rất ngoan ngoãn đi đàng trước, giọng điệu tràn ngập tò mò.

" Ngươi không phải người của Hỗn Độn Thành?" Lệ Na chăm chú nhìn bóng lưng Vu Vãn, giọng điệu cũng hơi lạnh.

" Nơi này còn có bên ngoài?"

Phong Vu nhớ bản thân sắp chết, không có tinh lực viết bối cảnh rộng lớn, toàn bộ đề cương đều xoay quanh Hỗn Độn Thành.

" Bên ngoài Hỗn Độn Thành thời gian và không gian thỉnh thoảng sẽ rối loạn, có vài thứ sẽ vì vậy rơi vào Hỗn Độn Thành. "

" Vậy Thâm Uyên là nơi nào? " Thái độ của Phong Vu đối với Lệ Na rất khách khí, điều này làm Vu Vãn hơi bất mãn, âm thầm nắm chặt tay cậu.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play