Chương 3: Chỉ là khởi đầu

Sau một đêm mệt mỏi, Liễu Nhi cuối cùng cũng tìm được chút bình yên trong giấc ngủ. Cô nghĩ rằng sau tất cả những điều điên rồ xảy ra hôm qua, ít nhất mình xứng đáng có được vài giờ nghỉ ngơi. Tuy nhiên, hy vọng đó nhanh chóng tan biến khi một cơn đau bất ngờ đánh thức cô dậy.

Tai cô bị nhéo mạnh và kéo xách lên, khiến cô bật tỉnh ngay lập tức. Mắt còn lờ đờ chưa kịp thích nghi với ánh sáng buổi sớm thì cô đã thấy khuôn mặt đanh đá của mụ đàn bà hôm qua hiện ra trước mặt.

Mụ ta túm chặt lấy tai Liễu Nhi, vừa nhéo vừa kéo lên, miệng không ngừng tuôn ra những lời chửi rủa sắc bén như dao đâm vào tai cô.

“Tao thấy mày dạo này lười chảy thây ra!” Mụ hét lên, tiếng nói sắc lẻm vang vọng khắp gian phòng. “Tao thà bán mày đi làm vợ người ta như mấy con chị của mày, mỗi ngày đem tiền về cho tao còn hơn nuôi mày, tốn cơm mà chẳng được tích sự gì!”

Cơn đau từ tai lan ra khắp đầu, khiến Liễu Nhi tỉnh táo hoàn toàn. Cô cố gắng rụt tai lại, nhưng bàn tay của mụ đàn bà kia mạnh đến mức không thể chống cự.

Trong khi tai vẫn đau nhức, cô không thể không chú ý đến thông tin mới vừa nghe: Cơ thể này có những chị em khác, không chỉ một người.

Sự bối rối và lo lắng trào dâng trong lòng. Liễu Nhi cảm thấy ghen tị với những nữ chính trong các câu chuyện xuyên không mà cô từng đọc. Họ xuyên không có hệ thống hỗ trợ, bàn tay vàng, hoặc ít nhất là ký ức của nguyên chủ để thích nghi với thế giới mới. Còn cô thì sao? Không có gì ngoài chính bản thân, bị ném vào một hoàn cảnh kỳ lạ.

Cô thầm nghĩ, "Ông trời đúng là muốn diệt ta...", nhưng không dám nói ra. Mụ đàn bà kia đang nổi điên, màng nhĩ của cô như muốn nổ tung với những lời mắng chửi không dứt.

Cô cố gắng chịu đựng, nhưng cơn đau nhức từ tai không cho phép cô tập trung vào điều gì khác ngoài tiếng chửi rủa như muốn khiến mọi thứ xung quanh đều cảm thấy mơ hồ.

Sau khi nghe qua những lời chửi mắng loạn xạ, Liễu Nhi bắt đầu nhận ra nguyên nhân khiến mình bị tấn công ngay từ sáng sớm. Từ những gì mụ đàn bà nói, cô có thể ghép lại được phần nào câu chuyện.

Hóa ra, thân thể mà cô đang chiếm giữ có trách nhiệm dậy sớm mỗi ngày để nấu cơm và giặt giũ cho cả nhà. Nhưng vì lo nghĩ và sợ hãi khi bị kéo vào thế giới lạ nên cô mệt mỏi, ngủ sâu hơn bình thường.

Cơn đau nhức từ tai dần dịu xuống khi bà ta cuối cùng cũng buông tay ra. Liễu Nhi nhanh chóng lùi lại, giữ khoảng cách an toàn. Cô đưa tay lên xoa nhẹ tai mình, lòng vẫn còn rung động bởi cơn đau vừa qua.

“Còn không mau đi nấu cơm? Hay mày muốn tao đánh thêm cho một trận nữa hả?” Mụ đàn bà lớn tiếng quát, ánh mắt đầy đe dọa.

Liễu Nhi nuốt nước bọt, gật đầu rồi nhanh chóng quay đi. Cô rảo bước ra ngoài gian bếp, cố gắng không để mình rơi vào tầm ngắm của mụ ta thêm một lần nào nữa. Gian bếp nhà này vô cùng đơn sơ.

Một cái bếp củi cũ kỹ nằm ở góc, bên cạnh là vài chiếc nồi, chảo đã mòn vì sử dụng lâu năm. Liễu Nhi không biết mình phải làm gì, nhưng cô cố gắng tìm hiểu từ những gì có sẵn. Trong một góc bếp, cô thấy một ít gạo và vài bó rau xanh.

“Được rồi, ít nhất thì mình cũng biết nấu cơm...” Cô tự nhủ, cố gắng giữ bình tĩnh.

Liễu Nhi nhóm lửa dưới bếp, cảm nhận mùi khói củi quen thuộc từ những lần nấu nướng hiếm hoi trong đời hiện đại. Nhưng lần này, không có bếp ga, không có nồi cơm điện, và cũng không có ai giúp đỡ cô. Mọi thứ đều phải tự tay làm từ đầu.

Liễu Nhi loay hoay một hồi với củi khô, phải đến lần thứ ba mới nhóm được lửa. Lúc này, mồ hôi đã bắt đầu lấm tấm trên trán, và cô phải dùng tay lau đi vài giọt mồ hôi rơi vào mắt. Nhưng không có thời gian để nghỉ ngơi, Liễu Nhi nhanh chóng vo gạo và đặt nồi cơm lên bếp.

Trong lúc đợi cơm chín, Liễu Nhi tranh thủ rửa mấy bó rau xanh. Nước lạnh từ giếng làm tay cô tê buốt, nhưng ít nhất cũng giúp cô cảm thấy tỉnh táo hơn.

Những âm thanh xung quanh dần trở nên quen thuộc, từ tiếng rì rào của lá cây đến tiếng gió thổi qua khe cửa. Liễu Nhi đến giờ vẫn chưa tin nổi là mình đã xuyên không.

Sau khi cơm chín, cô dọn ra những món đơn giản lên mâm, rồi mang lên nhà trên. Vừa bước vào phòng, cô lại đối diện với ánh mắt sắc bén của mụ đàn bà.

“Mày còn đứng đấy làm gì? Dọn cơm xong thì ra sân quét dọn! Đừng tưởng nấu xong nồi cơm là xong chuyện!” Mụ quát.

Liễu Nhi cúi đầu, không dám nói gì. Cô lẳng lặng quay lưng đi ra ngoài sân, tay vẫn cầm chặt cái chổi.

Ngay lúc đó, cánh cửa phòng ngủ bật mở, một người phụ nữ trẻ bước ra, bụng bầu đã lớn, khệ nệ bước từng bước chậm chạp. Đó là mẹ cô - cũng là con dâu bà ta, người phụ nữ có nét mặt hiền lành nhưng ẩn chứa đựng sự mệt mỏi và lo lắng.

“Con để đó, mẹ phụ con một tay,” người phụ nữ bụng bầu nói nhẹ nhàng, nhưng khi vừa cúi người xuống cầm chổi, cô chưa kịp thốt lên câu "mẹ cứ để đấy con làm được" thì mụ đàn bà đã lập tức quát lên.

“Thứ con dâu mất nết, tới giờ cơm rồi còn không lo vào mà xới cơm cho chồng đi"

"Con trai tôi có vợ chứ có phải ở không” Giọng mụ đanh thép, ánh mắt lườm lườm như muốn xuyên thủng người mẹ cô.

Liền thấy bà ấy cúi mặt, không dám cãi lời, chỉ thầm thở dài rồi chậm rãi bước vào nhà. Liễu Nhi liếc nhìn thấy lưng bà ấy khẽ run, như thể cố gắng kìm nén điều gì đó. Cô cảm thấy xót xa, nhưng không dám biểu lộ ra ngoài, chỉ biết tiếp tục công việc của mình, cố gắng hoàn thành mà không gây thêm phiền toái.

Người chồng của bà ấy cũng chính là cha của nguyên thân, ngồi ở một góc, chẳng thèm ngẩng đầu lên, chỉ chăm chú vào chén cơm trước mặt. Thỉnh thoảng, ông ta gật đầu vài cái, ra vẻ đồng tình với lời mẹ mình, nhưng không nói một lời nào bên vực vợ.

Bên cạnh ông ta, là hai thím của cô cũng là con dâu trong nhà này, nhìn có vẻ thoải mái hơn mẹ cô nhiều, đang bận rộn đút cơm cho mấy đứa con trai, vừa làm vừa trao nhau những ánh mắt kinh bỉ, hướng về phía mẹ cô người con dâu thứ hai đang mang thai.

Một nụ cười mỉa mai hiện rõ trên khuôn mặt họ, không thèm che giấu sự hả hê trước tình cảnh của mẹ cô người em dâu này.

Mụ đàn bà tiếp tục, giọng nói sắc như dao: “Lần này mà không sinh được con trai thì tôi sẽ kêu thằng con tôi bỏ cô, rồi kiếm mối khác cho nó. "

Cái mồm bà ta cứ liên thoắt chửi không biết mệt.

" Nhà này không nuôi nổi cái bụng không biết đẻ, thế cô hiểu chưa?"

Hot

Comments

Phong Linh

Phong Linh

con ngta có những loại lòng lang dạ thú thế này, thịt da ai chả là người sao thích hành hạ người khác vậy

2024-09-20

1

mảnh mảnh

mảnh mảnh

bà n9 cũng quá yếu đuối rồi...

2024-09-11

1

🫐 Trang 🐷

🫐 Trang 🐷

viết nhiều nah

2024-09-11

1

Toàn bộ
Chapter
Chapter

Updated 40 Episodes

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play