“Chưa hỏi kỹ thân phận người ta đã cho lên xe, cậu giỏi nhỉ?”
Giọng điệu không nhanh không chậm, nhưng đầy ý tứ dạy dỗ.
Trung Lật Tử xấu hổ gãi gãi tóc: “Em thấy chắc cô ấy bị lạc đường.”
“Lạc gì ở đây.” Miệng nói nhưng cuối cùng Đường Dã vẫn chấp nhận cho người kia đi nhờ.
Trung Lật Tử thở nhẹ, may quá, anh Dã không làm khó cô gái đáng thương.
Đường Dã nhíu mày, bảo Trung Lật Tử hạ cửa xe.
Anh ngó cô gái một giây hơi nâng giọng: “Đứng xa một chút.” Người nọ giật mình, ngẩng mặt nhìn chằm chằm anh, không quá hai giây như hiểu được ý của anh liền ngoan ngoãn lùi lại.
Cửa xe được Đường Dã mở ra, anh nhảy xuống khỏi xe, mất kiên nhẫn hất cằm: “Lên nhanh.”
Cố Yến Nam gật đầu, nâng chân, bàn tay mảnh mai giữ lấy cạnh cửa xe, có điều giày cô hơi trơn, trượt một cái, giây tiếp theo sau lưng có một bàn tay hữu lực đỡ cô vững vàng tiếp đất.
Đợi Đường Dã ngồi trở lại, cửa xe đóng sập một tiếng, cô nghiêng mặt nhìn góc nghiêng góc cạnh của anh lạnh nhạt nói: “Cảm ơn.”
Thầm đánh giá người đàn ông này thật lạnh lùng.
Khoang xe chật chội, Cố Yến Nam cố gắng thu nhỏ mình, nhưng cô đã bị nhiễm lạnh, vừa hắt xì hai cái, trước ngực xuất hiện một chiếc khăn lông.
Là người bên cạnh đưa.
“Cảm ơn.”
“Cô gái, sao cô lại lạc ở đây?” Trung Lật Tử thử hỏi, cậu đang lái xe nên không dám liếc ngó lung tung. Nhưng có thể đoán, cô đã xảy ra chuyện gì đó, vì nơi này làm gì có người nào ngu xuẩn mà chạy vô đây dạo bộ.
Cố Yến Nam nghĩ tới nguyên nhân khiến mình lâm vào hoàn cảnh chật vật này, liền khó chịu, cô không định giấu bọn họ: “Tôi sang thị trấn bên cạnh du lịch, lúc về thuê một chiếc taxi, không nghĩ tới gặp một tên đàn ông háo sắc. Trong lúc giằng co tôi nhảy khỏi xe, lại không chú ý đang trên con đường vắng tanh thế này.”
Rõ ràng chuyện đáng sợ như vậy, mà cô lại kể với tư thái bình thường, không chút lo lắng, như thể chỉ đang nói đến chuyện ăn một bữa cơm không hợp khẩu vị.
Đường Dã nhìn sang cô, khuôn mặt tinh tế, làn da trắng sứ không tì vết, từ trên xuống dưới không phải đồ hiệu nhưng không ảnh hưởng đến khí chất lạnh lùng, xa cách cô toát ra. Là kiểu người gặp chuyện xấu cũng không dễ bị mất bình tĩnh. Trông qua tuổi tác còn rất trẻ, phải trải qua một quá khứ thế nào mới nuôi dưỡng ra tính tình lạnh nhạt đó.
“Anh muốn hỏi gì sao?”
Bắt gặp đôi mắt trong vắt của cô, Đường Dã không lúng túng vì bị bắt tại trận nhìn người ta. Anh thuận theo hỏi, cũng không nhìn cô nữa: “Cô là du khách ở trấn Hạnh Phúc?”
“Đúng vậy.” Sau đó im lặng.
Trước mặt xuất hiện cẳng tay màu đồng nam tính cùng một bình giữ nhiệt, Cố Yến Nam không khách sáo nhận lấy.
Nước ấm vào bụng, dễ chịu hơn khá nhiều.
Xe dừng trước một khách sạn năm sao, Cố Yến Nam nói cảm ơn lần nữa mới xuống khỏi xe.
“Tôi là Cố Yến Nam, có duyên gặp lại.” Vẫy vẫy tay với hai người đàn ông, Cố Yến Nam xoay người chạy vào nhà nghỉ, không ngoảnh lại lần nào.
“Còn trẻ nhưng trông lạnh lùng khó gần nhỉ.” Trung Lật Tử muốn xin wechat người ta lắm nhưng ngại có anh Dã đi cùng, biết là không có cơ hội nhưng đàn ông mà, gái đẹp ở trước mặt làm sao có thể phớt lờ, huống chi còn là một mỹ nhân như hoa như ngọc.
Đường Dã không lên tiếng, Trung Lật Tử liếc sang thấy anh đã nhắm nghiền hai mắt giống như đã ngủ.
Cậu bĩu môi tập trung lái xe về cửa hàng.
Một ngày lăn lộn mệt mỏi, sau khi về phòng, Cố Yến Nam tắm nước nóng ngay.
Ăn đại một gói mì lót bụng, uống thêm một liều thuốc cảm, sau đó cô đánh một giấc đến tận sáng hôm sau.
Dự tính ở đây đến khi chán chường mới rời đi, Cố Yến Nam mang tâm thái vừa du lịch vừa làm việc tận hưởng kỳ nghỉ dài hạn sau khi tốt nghiệp đại học.
Đứng trước cửa sổ nhìn ngoài trời đang mưa rả rích, hôm nay cô không tính rời khỏi nhà nghỉ, với thời tiết xấu thế này tốt nhất nên làm ổ trên giường viết truyện.
Công việc tay trái từ hồi sinh viên đến giờ không sai đó là viết tiểu thuyết. Đa phần tiểu thuyết của cô chuyên về thể loại trinh thám tình cảm và kinh dị. Theo đuổi nghề này đến hôm nay đã được bốn năm, thu về một lượng fan cứng, danh tiếng trong ngành không nhỏ, hai trong số sáu bộ đã được mua và chuyển thể thành phim. Một bộ đã ra rạp vào năm ngoái, thời gian đó “Người đàn bà chạy trốn” phủ sóng khắp mạng xã hội và rạp phim. Thành công từ tiểu thuyết gốc cho đến phim điện ảnh, chính vào sự thành công của “Người đàn bà trốn chạy” đã đưa cô lên một tầm cao mới.
Bộ tiếp theo vừa đóng máy khoảng một tháng trước, đạo diễn và biên kịch không thay đổi tên gốc, vẫn giữ nguyên “Dấu chân kẻ phản bội” cho phim. Cô biết họ tôn trọng mình, và cô hưởng thụ điều đó.
Hiện tại cô đang viết dở một tiểu thuyết trinh thám, kinh dị thứ bảy, tựa “Không phải tôi?”, xoay quanh hai người đàn ông gặp gỡ và làm bạn tốt từ bé đến khi trưởng thành. Một người sinh ra ở vạch xuất phát, một kẻ lại là cóc ghẻ xấu xí mà ai cũng cô lập và xa lánh. Chính sự chênh lệch này đã gieo hạt mầm ghen tị, vô nhân tính vào cóc ghẻ xấu xí. Một loạt các án mạng liên tục xảy ra, mà nghi phạm đều chỉ về hướng một người đàn ông trông vẻ ngoài lịch thiệp và được biết đến với trái tim thiện lương.
Đến cùng khi toàn bộ tội ác bày ra ánh sáng, cóc ghẻ xấu xí là kẻ đã đứng sau lên kịch bản, mà hắn vẫn không hối hận, nhưng trước khi bị tử hình, trước khi cái chết đến, hình ảnh hắn nhớ đến lại là ký ức vui đùa của cả hai khi còn bé.
Đã đi được hai phần ba cốt truyện, độc giả không ngừng kêu gào ra chương, mà cô vì chuyện qua đời của mẹ nên cả tháng nay không ra truyện đều đặn theo lịch.
Giờ nên thưởng cho độc giả yêu quý của mình rồi.
Có điều trước hết vẫn vuốt lông cái bụng rỗng tuếch đã.
Updated 67 Episodes
Comments