Chương 3: Bị người đẹp lừa

Mặc trên người chiếc váy màu đỏ rượu hai dây, chiết hai bên eo, dáng người thon thả, mượt mà xinh đẹp.

Ở mắt cá chân trái đeo một sợi dây chỉ đỏ, trên đó gắn một chú hổ bằng bạc đơn giản. Theo chuyển động của chủ nhân, hổ bạc đung đưa qua lại.

Xuống dưới sảnh khách sạn, có vài du khách dậy muộn như cô lúc này mới ăn sáng.

Mấy ánh mắt như có như không thoáng qua người cô, lại đỏ mặt vội cúi đầu xuống.

Chọn một góc bàn đơn cạnh khung kính, Cố Yến Nam gọi nhân viên cho cô một bát cháo thịt bằm, một đĩa dưa chua.

Thị trấn Hạnh Phúc vẫn nhộn nhịp hơn so với tưởng tượng của cô, đã hơn chín giờ sáng, ngoài trời còn mưa phùn nhưng người qua kẻ lại không ít.

Đang ăn cháo thì một bóng đen xuất hiện ở đối diện.

“Chào người đẹp.”

Nghe giọng nói xa lạ, Cố Yến Nam dừng ăn, hơi nâng mặt nhìn người đàn ông trẻ trung. “Có chuyện gì sao?” Cô hỏi.

“Tôi có thể ngồi cùng bàn với cô không?”

Ý cười của anh ta quá trắng trợn và trực tiếp, Cố Yến Nam không để tâm cũng lười phải đôi co. Cô hờ hững đáp: “Tùy ý.” rồi trở lại tiếp tục ăn cháo.

Người đẹp lạnh lùng. Anh ta vuốt cằm, thầm tán dương ánh mắt của mình.

Nhưng mà cô gái xinh đẹp này lại lạnh nhạt và khó tiếp cận hơn anh ta nghĩ.

Cả buổi ăn chẳng hỏi ra được chút thông tin nào ngoại trừ cái tên “Cố Yến Nam” mà cô miễn cưỡng đáp lại.

Cứ như anh ta là người vô hình vậy, tâm trạng nhất thời đi xuống.

Một chiếc xe chở hàng dừng trước cửa khách sạn lọt vào tầm mắt của Cố Yến Nam.

Cô vừa uống nước cam vừa quan sát.

Không ngờ sẽ gặp lại sớm như vậy.

Anh bạn lái xe không xuất hiện, nhưng người đàn ông đầy sức hút thì có.

Anh cùng một đồng nghiệp nam khác khiêng mấy kiện hàng từ thùng xe ra rồi chuyển vào trong. Phần cẳng tay màu đồng lộ ra ngoài, từng sợi gân xanh cuồn cuộn hiện rõ, mạnh mẽ mà hấp dẫn.

Hai chân bắt tréo, lưng dựa sau ghế, cô có chút thèm thuốc lá, sờ sờ váy, lại không mang theo.

Lúc này cô mới phát hiện sự tồn tại của người đàn ông đối diện, thuận miệng hỏi: “Anh có thuốc lá không?”

Anh ta kinh ngạc, sau đó cười cười gật đầu: “Có cá tính.”

Coi như anh ta đang khen.

Thuốc lá đàn ông rất nặng, cô suýt thì ho khan.

Thời điểm phả ra một làn khói xám nhạt màu, ánh mắt cả hai chạm nhau.

Trong mắt Đường Dã không chút ngạc nhiên, việc gặp cô ở chỗ này là điều rất đỗi bình thường. Anh khẽ gật đầu rồi tiếp tục trao đổi với lễ tân.

Cô gái lễ tân có vẻ khá quen thuộc với anh, cả hai nói chuyện qua lại một lúc, trên khuôn mặt cô ấy xuất hiện vài rặng đỏ vì thẹn thùng.

Cố Yến Nam lại rít một hơi thuốc, khóe miệng cong lên nụ cười nhạt.

Đúng là một người đàn ông dính đầy hoa đào.

Thẩm Riêng vẫn là lần đầu tiên thấy phụ nữ hút thuốc lại đẹp mắt và hút hồn như vậy. Khí chất ấy tuy xa cách và lạnh lẽo thậm chí có vài phần cô độc nhưng lại quyến rũ chết người.

Làm người ta không sao rời mắt.

Ngón tay nhịp nhịp trên mặt bàn, nhìn chiếc xe chở hàng khuất dạng mới cầm điện thoại đứng dậy.

“Khoan, khoan, người đẹp.”

Tay đàn ông này không biết cách tán gái gì cả, chỉ khiến đối tượng cảm thấy phiền thôi.

Cố Yến Nam cho anh ta một ánh mắt: “Anh còn muốn nói gì?”

“Cho tôi wechat nhé?”

Cô toan lặp lại lời từ chối lần nữa, chợt trong đầu lóe lên chút ý tứ gì đó.

Nheo mắt gật đầu với Thẩm Riêng, tuy nhiên cô có điều kiện: “Cho cũng được.” Dù sao chỉ là phương thức liên lạc, cứ cho anh ta tài khoản phụ, trước vẻ mặt trông chờ, vui sướng của anh ta, cô cười cười: “Anh giúp tôi lấy được số điện thoại hoặc wechat của người đàn ông vừa rồi xuất hiện, thành công tôi sẽ gửi wechat của mình cho anh. Trao đổi cùng có lợi, anh thấy thế nào?”

Có ai vô tình như cô gái này không… sao có thể đả thương người ta cỡ này.

Thẩm Riêng khóc ròng, nén giận, vẫn cố mà gồng người đồng ý.

Vác cái bản mặt được coi là đẹp đẽ này đến quầy bar, đôi mắt đa tình nháy nháy với lễ tân. “Cô gái, có thông tin liên lạc của anh chàng đẹp trai giao hàng vừa rồi không?”

Sống hai mươi lăm năm qua Thẩm Riêng chưa bao giờ xấu hổ như trường hợp này, bị lễ tân trợn mắt nhìn mình chằm chằm như nhìn một tên “gay”, Thẩm Riêng chỉ muốn đập đầu vào tường, chỉ có thế mới giải được nỗi oan này.

Lấy được wechat của anh chàng kia, lần nữa trở lại ngối đối diện Cố Yến Nam, mặt mày rõ ràng đã khác biệt so với trước đó. Trước sau đều bi thảm nhưng lần sau so với lần trước càng bi hơn.

Cố Yến Nam chớp mắt: “Thành công?”

Anh ta ừ một cách rầu rĩ, bộ dạng chẳng thiết sống, buồn bực đưa mã QR cho cô quét.

Tuy phải hy sinh chút đỉnh nhưng lấy được thông tin liên lạc của người đẹp cũng an ủi trái tim vài phần.

Ngắm bóng lưng thướt tha người đẹp đi vào thang máy, Thẩm Riêng chậc chậc hai tiếng say mê. Vưu vật.

Anh ta nào biết mình bị gái đẹp lừa.

Chapter
1 Chương 1: Quá giang
2 Chương 2: Tôi là Cố Yến Nam
3 Chương 3: Bị người đẹp lừa
4 Chương 4: Vậy anh có bạn gái chưa
5 Chương 5: Quà đã nhận
6 Chương 6: Làm ơn mắc oán
7 Chương 7: Đánh nhau
8 Chương 8: Cố Yến Nam, tôi xin lỗi
9 Chương 9: Chân thành xin lỗi
10 Chương 10: Miệng cô
11 Chương 11: Domino người và hôn
12 Chương 12: Cắn rách
13 Chương 13: Muốn tôi cõng à
14 Chương 14: Uy hiếp ngược
15 Chương 15: Nơi đây đã đầy
16 Chương 16: Cùng chuyến tàu
17 Chương 17: Có bao không?
18 Chương 18: [18+] Trái tim em… tôi muốn
19 Chương 19: Năm năm nay anh chiếu cố em đủ rồi
20 Chương 20: Yên bình
21 Chương 21: Anh thì hiểu em à
22 Chương 22: Còn yêu sao?
23 Chương 23: Ghen?
24 Chương 24: Tôi không ép
25 Chương 25: Kho hàng cháy
26 Chương 26: Khỉ gió tự tôn đàn ông
27 Chương 27: Tức giận
28 Chương 28: Đây là nghề của em
29 Chương 29: Đòi nợ
30 Chương 30: Gặp lại sau 5 năm
31 Chương 31: Đã động lòng
32 Chương 32: Giao mạng anh cho em
33 Chương 33: Đường Dã cũng không đơn giản
34 Chương 34: Vậy thử chơi bà đây xem
35 Chương 35: Cá cược
36 Chương 36: Hứa Mân à, là Đường Dã cần tôi
37 Chương 37: Anh sẽ chết với em, đồ khốn
38 Chương 38: Hợp tác cùng có lợi
39 Chương 39: Trịnh Úy Không, không trốn nữa?
40 Chương 40: Chờ thiệp cưới của hai đứa
41 Chương 41: Rượt đuổi
42 Chương 42: Xử
43 Chương 43: Tôi không chơi nổi với mấy người
44 Chương 44: Thành toàn cho hai người
45 Chương 45: Mộng rồi cũng phải tỉnh
46 Chương 46: Đã không còn liên quan
47 Chương 47: Yến Nam, cháu yêu rồi
48 Chương 48: Trúng thuốc
49 Chương 49: Là Nam Nam của anh
50 Chương 50: Là anh sai
51 Chương 51: Thung lũng Cốc
52 Chương 52: Xưng hô
53 Chương 53: [18+] Thăng hoa
54 Chương 54: Hoa đào khắp nơi
55 Chương 55: Bóng ma quá khứ
56 Chương 56: Một kẻ si tình
57 Chương 57: Gia đình
58 Chương 58: Một là tôi sống, hai là anh sống
59 Chương 59: Ảnh Tử, cậu không có khiếu nói dối
60 Chương 60: Tôi trả nợ cho cô. Hứa Mân
61 Chương 61: Bảo bối, đừng buồn, đừng khóc
62 Chương 62: Quên anh đi
63 Chương 63: Vì mùa xuân là mùa tái sinh của muôn loài
64 Chương 64: Anh còn đợi Cố Yến Nam sao
65 Chương 65: Không trốn em nữa à
66 Chương 66: [Hoàn] Mạng anh, trái tim anh mãi mãi là của em
67 Hoàn truyện
Chapter

Updated 67 Episodes

1
Chương 1: Quá giang
2
Chương 2: Tôi là Cố Yến Nam
3
Chương 3: Bị người đẹp lừa
4
Chương 4: Vậy anh có bạn gái chưa
5
Chương 5: Quà đã nhận
6
Chương 6: Làm ơn mắc oán
7
Chương 7: Đánh nhau
8
Chương 8: Cố Yến Nam, tôi xin lỗi
9
Chương 9: Chân thành xin lỗi
10
Chương 10: Miệng cô
11
Chương 11: Domino người và hôn
12
Chương 12: Cắn rách
13
Chương 13: Muốn tôi cõng à
14
Chương 14: Uy hiếp ngược
15
Chương 15: Nơi đây đã đầy
16
Chương 16: Cùng chuyến tàu
17
Chương 17: Có bao không?
18
Chương 18: [18+] Trái tim em… tôi muốn
19
Chương 19: Năm năm nay anh chiếu cố em đủ rồi
20
Chương 20: Yên bình
21
Chương 21: Anh thì hiểu em à
22
Chương 22: Còn yêu sao?
23
Chương 23: Ghen?
24
Chương 24: Tôi không ép
25
Chương 25: Kho hàng cháy
26
Chương 26: Khỉ gió tự tôn đàn ông
27
Chương 27: Tức giận
28
Chương 28: Đây là nghề của em
29
Chương 29: Đòi nợ
30
Chương 30: Gặp lại sau 5 năm
31
Chương 31: Đã động lòng
32
Chương 32: Giao mạng anh cho em
33
Chương 33: Đường Dã cũng không đơn giản
34
Chương 34: Vậy thử chơi bà đây xem
35
Chương 35: Cá cược
36
Chương 36: Hứa Mân à, là Đường Dã cần tôi
37
Chương 37: Anh sẽ chết với em, đồ khốn
38
Chương 38: Hợp tác cùng có lợi
39
Chương 39: Trịnh Úy Không, không trốn nữa?
40
Chương 40: Chờ thiệp cưới của hai đứa
41
Chương 41: Rượt đuổi
42
Chương 42: Xử
43
Chương 43: Tôi không chơi nổi với mấy người
44
Chương 44: Thành toàn cho hai người
45
Chương 45: Mộng rồi cũng phải tỉnh
46
Chương 46: Đã không còn liên quan
47
Chương 47: Yến Nam, cháu yêu rồi
48
Chương 48: Trúng thuốc
49
Chương 49: Là Nam Nam của anh
50
Chương 50: Là anh sai
51
Chương 51: Thung lũng Cốc
52
Chương 52: Xưng hô
53
Chương 53: [18+] Thăng hoa
54
Chương 54: Hoa đào khắp nơi
55
Chương 55: Bóng ma quá khứ
56
Chương 56: Một kẻ si tình
57
Chương 57: Gia đình
58
Chương 58: Một là tôi sống, hai là anh sống
59
Chương 59: Ảnh Tử, cậu không có khiếu nói dối
60
Chương 60: Tôi trả nợ cho cô. Hứa Mân
61
Chương 61: Bảo bối, đừng buồn, đừng khóc
62
Chương 62: Quên anh đi
63
Chương 63: Vì mùa xuân là mùa tái sinh của muôn loài
64
Chương 64: Anh còn đợi Cố Yến Nam sao
65
Chương 65: Không trốn em nữa à
66
Chương 66: [Hoàn] Mạng anh, trái tim anh mãi mãi là của em
67
Hoàn truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play