Chương 16: Cùng chuyến tàu

Tuần sau Cố Yến Nam phải về thành phố B một chuyến để tham gia buổi casting cho “Không phải tôi?”.

Mấy ngày nay, cuộc sống thường nhật của cô rất đơn giản cũng bình yên. Lại chính bởi cái bình bình an an ấy khiến cô không thoải mái lắm.

Khi trước đi đâu cũng gặp anh, nhưng kể từ ngày hôm đó cô không còn nhìn thấy bóng hình mạnh mẽ, hữu lực ấy nữa.

Trung Lật Tử có nhắn tin trò chuyện với cô vài câu, cũng có nhắc đến anh, trong vô thức cô đã để ý đến Đường Dã nhiều hơn bình thường tự lúc nào.

Sắp trở lại thành phố rồi, Cố Yến Nam vuốt mặt một cái không đứng ở ban công nữa. Trở vào phòng cầm túi xách rồi rời khỏi chung cư.

Cô cũng không biết phải đi đâu.

Cứ lái xe vòng vòng trấn cũng không quá chán.

Ánh mắt dừng tại một quán bar nhỏ, cô tấp xe bên đường.

Hôm nay không phải cuối tuần, khách không đông, chỉ lác đác vài người.

Quán bar này không phức tạp, lộn xộn như những nơi cô từng ghé. Không có sàn nhảy, thay vào đó là một băng nhạc, người gãy đàn guitar, người hát tình ca, người lại chơi từng phím đàn piano.

Ngồi bên quầy bar, gọi một cocktail bạc hà.

“Cô gái là du khách nhỉ?” Anh chàng bartender vừa pha rượu trái cây vừa bắt chuyện.

Cố Yến Nam nhìn anh gật đầu, hiếm khi cô hòa đồng nói chuyện: “Nơi này ngày nào cũng chơi nhạc sao?”

Bartender lắc đầu: “Không cố định, nhưng ngày thường thế này thì khá hiếm, hôm nay cô ghé rất có duyên đó.”

Không khí quán bar rất dễ chịu, Cố Yến Nam mỉm cười, không trò chuyện với anh ta nữa. Cô chống cằm quan sát băng nhạc.

Đơn giản, không xa hoa nhưng thật thoải mái.

Cô chăm chú nghe nhạc đến thất thần, khi Đường Dã cùng Trung Lật Tử và Ảnh Tử xuất hiện cũng không chú ý.

Nửa chừng, cô hỏi bartender nhà vệ sinh, cầm theo túi xách rời khỏi.

Lúc trở ra, trùng hợp nhìn thấy người đàn ông đã nhiều ngày không gặp dựa tường hút thuốc.

Sắc mặt của anh không được tốt lắm, cô dừng chân ngó anh từ trên xuống dưới.

Cả hai ăn ý không lên tiếng, Đường Dạ đưa hộp thuốc ra trước.

Cố Yến Nam bình tĩnh nhận lấy, dịch chuyển người đứng bên cạnh anh.

Chiếc bật lửa màu đen quen thuộc rơi vào tầm nhìn, Đường Dã châm lửa. Cô phối hợp ghé gần, đầu thuốc lá bốc cháy, một làn khói lượn lờ giao hòa giữa hai người.

Rượu phát huy tác dụng, Đường Dã có chút nóng, ánh mắt anh chuyên chú ngắm sườn mặt như xa như gần của cô.

Cảm giác thật xa vời, không sao với tới.

Mu bàn tay khẽ chạm vào má người nọ, trái ngược với anh, da thịt của cô rất mát, anh như một kẻ nghiện, ghé gần rồi chợt dừng lại. Sau đó không có hành động tiếp theo.

Cả hai mặt đối mặt, trong khoang mũi tràn ngập hơi thở của đối phương.

Tàn thuốc cháy xém, không nặng không nhẹ rơi xuống sàn, theo gợn gió mơn man lăn đi xa.

Giày cao gót, giày thể thao gần kề.

Cố Yến Nam cười cười, cầm đi chiếc bật lửa trong tay anh.

Không nói một lời cho hành vi cướp đồ của mình, ngón tay đẩy ngực người đàn ông ra. Một đường sải chân rời đi.

Đường Dã nhắm mắt dựa tường, bổng trong hành lang chẳng còn tiếng giày cao gót lọc cọc vọng đến tiếng cười trầm thấp mê người.

Thị trấn không có sân bày, Cố Yến Nam phải đi tàu lửa về thành phố. Cũng không mất nhiều thời gian, ngồi tầm bảy tiếng là đến nơi.

Đúng giờ lên tàu, Cố Yến Nam chuẩn bị đặt một chân lên, phía sau có người gọi.

“Cố Yến Nam?”

Cô giật mình nghiêng người nhìn.

Giây sau cả hai cùng bật cười.

Đường Dã chỉ mang một chiếc balo sau lưng, anh đi tới cầm vali của cô. “Về thành phố B?”

“Ừm.” Hỏi lại: “Anh đi công chuyện à?”

Đường Dã gật đầu. Cả hai người trước người sau lên tàu.

Được nhân viên dẫn đến toa giường nằm.

Cố Yến Nam thâm thúy mà nhìn anh: “Cũng biết hưởng thụ đấy.”

“Như em thôi.”

Cô ồ một tiếng cũng không nói thêm.

Có lẽ là duyên phận sâu sắc, giường của hai người thế mà gần kề, à không, là người trên người dưới.

Cố Yến Nam đứng ôm tay quan sát Đường Dã cất vali giúp mình, nghĩ ra điều thú vị, cô mở lời: “Tôi muốn ở trên.”

Đường Dã suýt thì làm rơi vali xuống sàn, anh sâu kín nhìn cô hai giây, vali thành công được anh đưa lên cao, đẩy mạnh.

Ánh mắt lướt một vòng, anh ghé sát, ép cô không có đường lui, môi mỏng nhếch lên: “Muốn ở trên? Được.” Anh gật đầu.

Cố Yến Nam chạm tay vào vòm ngực săn chắc, nảy nở của người đàn ông, cô phát hiện anh chỉ toàn mặc áo thun, hết màu đen lại là màu xám, chưa từng thấy anh mặc sơ mi hay diện màu nổi.

Cô hạ tay xuống vòng eo khỏe khoắn, đầy cơ: “Đến thành phố B… muốn gặp tôi không?”

Đường Dã cúi đầu, chạm môi vào vành tai mẫn cảm của cô, anh thấp giọng: “Gặp. Tôi sẽ chủ động.”

“Vậy anh nói xem, nơi này…” Cô sờ ngực trái, bên trong truyền đến nhịp đập đều đều. “Tôi không cần biết nó đầy hay không đầy. Anh hiểu mà, thứ tôi muốn không phải điều đó.”

Cô chỉ muốn thân thể anh.

Đường Dã như nghe rõ được tiếng lòng không che giấu từ người phụ nữ chết tiệt này. Thế nhưng anh lại không khống chế được muốn lún sâu.

Anh nuốt khan, ghì eo cô, hơi thở cực nóng: “Muốn cơ thể tôi đến thế à?”

Cố Yến Nam không đáp, chỉ nhìn anh không rời.

Có tiếng bước chân đến gần, Đường Dã rời khỏi người cô.

Chapter
1 Chương 1: Quá giang
2 Chương 2: Tôi là Cố Yến Nam
3 Chương 3: Bị người đẹp lừa
4 Chương 4: Vậy anh có bạn gái chưa
5 Chương 5: Quà đã nhận
6 Chương 6: Làm ơn mắc oán
7 Chương 7: Đánh nhau
8 Chương 8: Cố Yến Nam, tôi xin lỗi
9 Chương 9: Chân thành xin lỗi
10 Chương 10: Miệng cô
11 Chương 11: Domino người và hôn
12 Chương 12: Cắn rách
13 Chương 13: Muốn tôi cõng à
14 Chương 14: Uy hiếp ngược
15 Chương 15: Nơi đây đã đầy
16 Chương 16: Cùng chuyến tàu
17 Chương 17: Có bao không?
18 Chương 18: [18+] Trái tim em… tôi muốn
19 Chương 19: Năm năm nay anh chiếu cố em đủ rồi
20 Chương 20: Yên bình
21 Chương 21: Anh thì hiểu em à
22 Chương 22: Còn yêu sao?
23 Chương 23: Ghen?
24 Chương 24: Tôi không ép
25 Chương 25: Kho hàng cháy
26 Chương 26: Khỉ gió tự tôn đàn ông
27 Chương 27: Tức giận
28 Chương 28: Đây là nghề của em
29 Chương 29: Đòi nợ
30 Chương 30: Gặp lại sau 5 năm
31 Chương 31: Đã động lòng
32 Chương 32: Giao mạng anh cho em
33 Chương 33: Đường Dã cũng không đơn giản
34 Chương 34: Vậy thử chơi bà đây xem
35 Chương 35: Cá cược
36 Chương 36: Hứa Mân à, là Đường Dã cần tôi
37 Chương 37: Anh sẽ chết với em, đồ khốn
38 Chương 38: Hợp tác cùng có lợi
39 Chương 39: Trịnh Úy Không, không trốn nữa?
40 Chương 40: Chờ thiệp cưới của hai đứa
41 Chương 41: Rượt đuổi
42 Chương 42: Xử
43 Chương 43: Tôi không chơi nổi với mấy người
44 Chương 44: Thành toàn cho hai người
45 Chương 45: Mộng rồi cũng phải tỉnh
46 Chương 46: Đã không còn liên quan
47 Chương 47: Yến Nam, cháu yêu rồi
48 Chương 48: Trúng thuốc
49 Chương 49: Là Nam Nam của anh
50 Chương 50: Là anh sai
51 Chương 51: Thung lũng Cốc
52 Chương 52: Xưng hô
53 Chương 53: [18+] Thăng hoa
54 Chương 54: Hoa đào khắp nơi
55 Chương 55: Bóng ma quá khứ
56 Chương 56: Một kẻ si tình
57 Chương 57: Gia đình
58 Chương 58: Một là tôi sống, hai là anh sống
59 Chương 59: Ảnh Tử, cậu không có khiếu nói dối
60 Chương 60: Tôi trả nợ cho cô. Hứa Mân
61 Chương 61: Bảo bối, đừng buồn, đừng khóc
62 Chương 62: Quên anh đi
63 Chương 63: Vì mùa xuân là mùa tái sinh của muôn loài
64 Chương 64: Anh còn đợi Cố Yến Nam sao
65 Chương 65: Không trốn em nữa à
66 Chương 66: [Hoàn] Mạng anh, trái tim anh mãi mãi là của em
67 Hoàn truyện
Chapter

Updated 67 Episodes

1
Chương 1: Quá giang
2
Chương 2: Tôi là Cố Yến Nam
3
Chương 3: Bị người đẹp lừa
4
Chương 4: Vậy anh có bạn gái chưa
5
Chương 5: Quà đã nhận
6
Chương 6: Làm ơn mắc oán
7
Chương 7: Đánh nhau
8
Chương 8: Cố Yến Nam, tôi xin lỗi
9
Chương 9: Chân thành xin lỗi
10
Chương 10: Miệng cô
11
Chương 11: Domino người và hôn
12
Chương 12: Cắn rách
13
Chương 13: Muốn tôi cõng à
14
Chương 14: Uy hiếp ngược
15
Chương 15: Nơi đây đã đầy
16
Chương 16: Cùng chuyến tàu
17
Chương 17: Có bao không?
18
Chương 18: [18+] Trái tim em… tôi muốn
19
Chương 19: Năm năm nay anh chiếu cố em đủ rồi
20
Chương 20: Yên bình
21
Chương 21: Anh thì hiểu em à
22
Chương 22: Còn yêu sao?
23
Chương 23: Ghen?
24
Chương 24: Tôi không ép
25
Chương 25: Kho hàng cháy
26
Chương 26: Khỉ gió tự tôn đàn ông
27
Chương 27: Tức giận
28
Chương 28: Đây là nghề của em
29
Chương 29: Đòi nợ
30
Chương 30: Gặp lại sau 5 năm
31
Chương 31: Đã động lòng
32
Chương 32: Giao mạng anh cho em
33
Chương 33: Đường Dã cũng không đơn giản
34
Chương 34: Vậy thử chơi bà đây xem
35
Chương 35: Cá cược
36
Chương 36: Hứa Mân à, là Đường Dã cần tôi
37
Chương 37: Anh sẽ chết với em, đồ khốn
38
Chương 38: Hợp tác cùng có lợi
39
Chương 39: Trịnh Úy Không, không trốn nữa?
40
Chương 40: Chờ thiệp cưới của hai đứa
41
Chương 41: Rượt đuổi
42
Chương 42: Xử
43
Chương 43: Tôi không chơi nổi với mấy người
44
Chương 44: Thành toàn cho hai người
45
Chương 45: Mộng rồi cũng phải tỉnh
46
Chương 46: Đã không còn liên quan
47
Chương 47: Yến Nam, cháu yêu rồi
48
Chương 48: Trúng thuốc
49
Chương 49: Là Nam Nam của anh
50
Chương 50: Là anh sai
51
Chương 51: Thung lũng Cốc
52
Chương 52: Xưng hô
53
Chương 53: [18+] Thăng hoa
54
Chương 54: Hoa đào khắp nơi
55
Chương 55: Bóng ma quá khứ
56
Chương 56: Một kẻ si tình
57
Chương 57: Gia đình
58
Chương 58: Một là tôi sống, hai là anh sống
59
Chương 59: Ảnh Tử, cậu không có khiếu nói dối
60
Chương 60: Tôi trả nợ cho cô. Hứa Mân
61
Chương 61: Bảo bối, đừng buồn, đừng khóc
62
Chương 62: Quên anh đi
63
Chương 63: Vì mùa xuân là mùa tái sinh của muôn loài
64
Chương 64: Anh còn đợi Cố Yến Nam sao
65
Chương 65: Không trốn em nữa à
66
Chương 66: [Hoàn] Mạng anh, trái tim anh mãi mãi là của em
67
Hoàn truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play