Chương 19: Năm năm nay anh chiếu cố em đủ rồi

Trên con tàu đông đúc, tấp nập. Đường Dã lại thấy trái tim mình trống vắng, như đang đứng giữa cánh đồng hoang bất tận không có điểm dừng.

Điện thoại kêu âm ỉ, anh không xem là ai mà nghe máy.

Chuyện xấu đã kéo đến.

Về đến trấn Hạnh Phúc, anh cũng quên mất việc nhắn cho cô biết. Anh vội vã giải quyết chuyện của Hứa Linh.

Ngay từ đầu đã nhắc nhở, cảnh cáo cô ta đừng dấn thân vào những thứ cờ bạc hoang phí đó.

Nhưng cô ta không để lời anh lọt tai, giờ mọi chuyện vỡ ra mới khóc lóc cầu xin giúp đỡ.

Đường Dã không ngừng rít thuốc, mặt mày thâm trầm ngồi ở sô pha, ánh mắt lạnh băng nhìn Hứa Linh đang cúi đầu.

Anh bực bội quát: “Bắt đầu từ lúc nào?”

Thân thể cô ta run rẩy, bị tiếng quát của anh dọa cho giật mình, nuốt nước miếng, lắp bắp khai báo: “Từ… từ một tháng trước.”

Đường Dã chuyển sang nhìn Ảnh Tử với Trung Lật Tử: “Hai đứa giấu anh?”

Ảnh Tử lắc đầu nguầy nguật: “Em không biết.”

Trung Lật Tử cúi thấp đầu không dám ngẩng mặt.

Đường Dã không nhịn được nữa, tay cầm lấy gạt tàn thuốc trên bàn ném thẳng vào ngực Trung Lật Tử: “Cậu còn không nói.”

Bị đánh bất ngờ, cậu la lên, ôm ngực lui ra sau hai bước. Không dám giấu diếm nữa: “Anh Dã… em… em xin lỗi.”

Đúng là muốn chọc tức anh đến chết mà.

Thấy chết không thể không cứu, Đường Dã xưa nay là người trọng tình trọng nghĩa. Anh giúp Hứa Linh trả đống nợ tại sòng bạc Thiên Úy không phải vì anh tốt bụng, mà vì anh nợ Hứa Mân, Hứa Linh lại là em gái của cô. Anh không có cách nào ngoảnh mặt làm ngơ.

Suốt năm năm nay, cũng vì Hứa Mân nên anh chiếu cố Hứa Linh không ít, đối xử tốt với cô ta, hiện giờ lôi hết tài sản tích góp ra được trong nhiều năm nay để trả mối nhân tình này.

Còn yêu hay không cũng không quan trọng nữa.

Anh phải giúp Hứa Linh, điều này không thể thay đổi.

Ảnh Tử khuyên ngăn kiểu nào cũng vô dụng, cậu buồn bực nói: “Anh, anh suy nghĩ lại đi, chi ra một nửa thôi, anh đem hết tài sản ra trả cho cô ta, rồi đến khi nào mới lấy lại được. Lại nói việc làm ăn hai tháng nay của Mê Mộng đã chững lại rồi, anh không chút cân nhắc sao, anh đâu có trách nhiệm gì với Hứa Linh chứ. Chị cô ta cũng….”

“Đừng nói nữa. Anh quyết định rồi.” Dù anh không giúp thì đám người bên sòng bạc cũng sẽ lần mò đến đây kỳ kèo gây chuyện thôi.

Nhưng mọi chuyện lại trùng hợp một cách khó mà không nghi ngờ, anh hấc cằm: “Không có chút manh mối nào sao?”

Ảnh Tử ủ rủ gật đầu, cậu thở dài: “Nhưng em chắc chắn sòng bạc kia có vấn đề.”

“Ừ.” Đường Dã lần nữa nhìn điện thoại, ba ngày nay anh mãi lo chuyện của Hứa Linh nên không liên lạc với Cố Yến Nam, mà cô nhóc này cũng vô tâm không kém bất cứ ai, hoàn toàn không nhắn cho anh một tin.

Anh đứng dậy, nhìn xuống Ảnh Tử: “Theo dõi Hứa Linh.”

Ảnh Tử sáng mắt, cậu gật gù đầu.

Về phòng ngủ trên lầu hai, Đường Dã mệt mỏi nằm trên giường.

Nhịn rồi nhịn, cuối cùng vẫn gọi cho cô.

Ba hồi chuông, cô bắt máy. Và vẫn im lặng như cũ, nếu không có tiếng thở nhè nhẹ truyền bên tai, anh còn nghĩ cô không hề xuất hiện.

“Sắp về trấn chưa?” Anh hỏi, giọng trầm trầm không có quá nhiều cảm xúc.

Có tiếng rót nước, sau đó cô trả lời bằng chất giọng khàn đặc: “Mai em lên tàu.”

Nghe ra giọng của cô khác thường, Đường Dã khựng người, anh lo lắng: “Em ốm sao?”

Cố Yến Nam lại đáp một tiếng trong cổ họng. “Cảm xoàng thôi.”

“Vậy dời lại ngày đi, đợi hết bệnh rồi về.”

Cô không cảm thấy mình ốm nặng, hít mũi một cái, cô nói với anh: “Em ổn thôi, vậy nhé.”

Không cúp máy liền, như thể đợi anh.

Đường Dã gọi tên thân mật của cô: “Nam Nam.”

“Ừm.”

“Nếu tôi nghèo đến chẳng còn đồng nào, em còn muốn tôi nữa không?” Anh hỏi một cách thản nhiên, không hề sợ hãi với việc cô trả lời ra sao. Vì anh biết, cô gái đó không quan trọng chuyện anh có bao nhiêu tiền.

Đúng như anh nghĩ, cô thẳng thắn đáp: “Em có tiền mà, hơn nữa, em càng thích thân thể anh hơn.”

Người đàn ông mỉm cười, hiếm khi cảm thấy vui vẻ vì được cô coi trọng cái cơ thể đẹp đẽ này. Anh khẽ đáp: “Ừm.”

Không quấy rầy cô nghỉ ngơi nữa. “Tới thì nói, tôi đi đón em.”

Cố Yến Nam nhếch môi, đáp ứng: “Được.” Lại không biết vì sao, cô khẽ khàng bồi thêm: “Giữ sức khỏe.”

Trái tim Đường Dã chợt trật mất một nhịp, khi bình thường trở lại, người bên kia đầu dây đã kết thúc cuộc gọi từ lúc nào.

Ngày hôm sau, gió hiu hiu thổi qua trấn Hạnh Phúc, lại một mùa tựu trường.

Đường Dã cùng Hứa Linh, Ảnh Tử đến Thiên Úy.

“Có thể gặp ông chủ của các anh không?” Đường Dã chưa thanh toán tiền, anh muốn dò la chút tin tức.

Tiếp đón anh là một tên đàn ông lực lưỡng có sẹo trên trán, đối với yêu cầu của Đường Dã hắn lắc đầu ngay lập tức, giọng điệu không cho phép kỳ kèo thêm: “Chuyện này đã có chúng tôi đứng ra giải quyết, người của anh thua bạc, theo quy định phải trả đầy đủ. Gặp hay không gặp ông chủ cũng chẳng khác hơn. Tốt nhất là giải quyết càng sớm càng tốt.”

Không thể tìm ra chút thông tin nào khác, Đường Dã chỉ có thể chuyển khoản toàn bộ nợ nần mà Hứa Mân ngu xuẩn thua bạc qua tài khoản chúng.

Rời khỏi Thiên Úy, Ảnh Tử lái xe, Đường Dã ngồi trên ghế phụ. Còn Hứa Linh cúi đầu im lặng ở ghế sau.

Đường Dã bảo Ảnh Tử hạ cửa kính xuống một chút, anh châm thuốc, ngậm trong miệng.

Sự trầm mặc này vô hình trung đè nặng cõi lòng Hứa Linh. Có mấy lần cô ta há miệng muốn nói vài lời nhưng không dám, sợ chọc cho Đường Dã nổi giận hơn.

Chỉ là cô ta không biết, Đường Dã lười phải tức giận nữa. Anh đang hóng gió, vậy thôi.

Cuối cùng Đường Dã cũng lên tiếng phá vỡ không khí nặng nề trong xe.

"Đi đi, không cần phải nghĩ đến món nợ này nữa. Năm năm nay anh chiếu cố em đủ rồi. Tìm một người đàn ông tốt rồi gả, sau đó sinh con đẻ cái, đừng dính tới bài bạc. Như vậy mới có tương lai." Giọng nói anh nhẹ nhàng, không lớn tiếng nhưng lời lẽ lại như đâm vào trái tim cô ta.

Cô ta không thở nổi cũng không thốt được bất kỳ lời nào.

Một lúc sau, trong khoang xe chỉ còn tiếng khóc nghẹn ngào của phụ nữ.

Cô ta biết đây đã là sự nhượng bộ cuối cùng anh dành cho mình.

Mà tất cả những chiếu cố và nhượng bộ đó đều vì cô ta là em gái của Hứa Mân.

Chapter
1 Chương 1: Quá giang
2 Chương 2: Tôi là Cố Yến Nam
3 Chương 3: Bị người đẹp lừa
4 Chương 4: Vậy anh có bạn gái chưa
5 Chương 5: Quà đã nhận
6 Chương 6: Làm ơn mắc oán
7 Chương 7: Đánh nhau
8 Chương 8: Cố Yến Nam, tôi xin lỗi
9 Chương 9: Chân thành xin lỗi
10 Chương 10: Miệng cô
11 Chương 11: Domino người và hôn
12 Chương 12: Cắn rách
13 Chương 13: Muốn tôi cõng à
14 Chương 14: Uy hiếp ngược
15 Chương 15: Nơi đây đã đầy
16 Chương 16: Cùng chuyến tàu
17 Chương 17: Có bao không?
18 Chương 18: [18+] Trái tim em… tôi muốn
19 Chương 19: Năm năm nay anh chiếu cố em đủ rồi
20 Chương 20: Yên bình
21 Chương 21: Anh thì hiểu em à
22 Chương 22: Còn yêu sao?
23 Chương 23: Ghen?
24 Chương 24: Tôi không ép
25 Chương 25: Kho hàng cháy
26 Chương 26: Khỉ gió tự tôn đàn ông
27 Chương 27: Tức giận
28 Chương 28: Đây là nghề của em
29 Chương 29: Đòi nợ
30 Chương 30: Gặp lại sau 5 năm
31 Chương 31: Đã động lòng
32 Chương 32: Giao mạng anh cho em
33 Chương 33: Đường Dã cũng không đơn giản
34 Chương 34: Vậy thử chơi bà đây xem
35 Chương 35: Cá cược
36 Chương 36: Hứa Mân à, là Đường Dã cần tôi
37 Chương 37: Anh sẽ chết với em, đồ khốn
38 Chương 38: Hợp tác cùng có lợi
39 Chương 39: Trịnh Úy Không, không trốn nữa?
40 Chương 40: Chờ thiệp cưới của hai đứa
41 Chương 41: Rượt đuổi
42 Chương 42: Xử
43 Chương 43: Tôi không chơi nổi với mấy người
44 Chương 44: Thành toàn cho hai người
45 Chương 45: Mộng rồi cũng phải tỉnh
46 Chương 46: Đã không còn liên quan
47 Chương 47: Yến Nam, cháu yêu rồi
48 Chương 48: Trúng thuốc
49 Chương 49: Là Nam Nam của anh
50 Chương 50: Là anh sai
51 Chương 51: Thung lũng Cốc
52 Chương 52: Xưng hô
53 Chương 53: [18+] Thăng hoa
54 Chương 54: Hoa đào khắp nơi
55 Chương 55: Bóng ma quá khứ
56 Chương 56: Một kẻ si tình
57 Chương 57: Gia đình
58 Chương 58: Một là tôi sống, hai là anh sống
59 Chương 59: Ảnh Tử, cậu không có khiếu nói dối
60 Chương 60: Tôi trả nợ cho cô. Hứa Mân
61 Chương 61: Bảo bối, đừng buồn, đừng khóc
62 Chương 62: Quên anh đi
63 Chương 63: Vì mùa xuân là mùa tái sinh của muôn loài
64 Chương 64: Anh còn đợi Cố Yến Nam sao
65 Chương 65: Không trốn em nữa à
66 Chương 66: [Hoàn] Mạng anh, trái tim anh mãi mãi là của em
67 Hoàn truyện
Chapter

Updated 67 Episodes

1
Chương 1: Quá giang
2
Chương 2: Tôi là Cố Yến Nam
3
Chương 3: Bị người đẹp lừa
4
Chương 4: Vậy anh có bạn gái chưa
5
Chương 5: Quà đã nhận
6
Chương 6: Làm ơn mắc oán
7
Chương 7: Đánh nhau
8
Chương 8: Cố Yến Nam, tôi xin lỗi
9
Chương 9: Chân thành xin lỗi
10
Chương 10: Miệng cô
11
Chương 11: Domino người và hôn
12
Chương 12: Cắn rách
13
Chương 13: Muốn tôi cõng à
14
Chương 14: Uy hiếp ngược
15
Chương 15: Nơi đây đã đầy
16
Chương 16: Cùng chuyến tàu
17
Chương 17: Có bao không?
18
Chương 18: [18+] Trái tim em… tôi muốn
19
Chương 19: Năm năm nay anh chiếu cố em đủ rồi
20
Chương 20: Yên bình
21
Chương 21: Anh thì hiểu em à
22
Chương 22: Còn yêu sao?
23
Chương 23: Ghen?
24
Chương 24: Tôi không ép
25
Chương 25: Kho hàng cháy
26
Chương 26: Khỉ gió tự tôn đàn ông
27
Chương 27: Tức giận
28
Chương 28: Đây là nghề của em
29
Chương 29: Đòi nợ
30
Chương 30: Gặp lại sau 5 năm
31
Chương 31: Đã động lòng
32
Chương 32: Giao mạng anh cho em
33
Chương 33: Đường Dã cũng không đơn giản
34
Chương 34: Vậy thử chơi bà đây xem
35
Chương 35: Cá cược
36
Chương 36: Hứa Mân à, là Đường Dã cần tôi
37
Chương 37: Anh sẽ chết với em, đồ khốn
38
Chương 38: Hợp tác cùng có lợi
39
Chương 39: Trịnh Úy Không, không trốn nữa?
40
Chương 40: Chờ thiệp cưới của hai đứa
41
Chương 41: Rượt đuổi
42
Chương 42: Xử
43
Chương 43: Tôi không chơi nổi với mấy người
44
Chương 44: Thành toàn cho hai người
45
Chương 45: Mộng rồi cũng phải tỉnh
46
Chương 46: Đã không còn liên quan
47
Chương 47: Yến Nam, cháu yêu rồi
48
Chương 48: Trúng thuốc
49
Chương 49: Là Nam Nam của anh
50
Chương 50: Là anh sai
51
Chương 51: Thung lũng Cốc
52
Chương 52: Xưng hô
53
Chương 53: [18+] Thăng hoa
54
Chương 54: Hoa đào khắp nơi
55
Chương 55: Bóng ma quá khứ
56
Chương 56: Một kẻ si tình
57
Chương 57: Gia đình
58
Chương 58: Một là tôi sống, hai là anh sống
59
Chương 59: Ảnh Tử, cậu không có khiếu nói dối
60
Chương 60: Tôi trả nợ cho cô. Hứa Mân
61
Chương 61: Bảo bối, đừng buồn, đừng khóc
62
Chương 62: Quên anh đi
63
Chương 63: Vì mùa xuân là mùa tái sinh của muôn loài
64
Chương 64: Anh còn đợi Cố Yến Nam sao
65
Chương 65: Không trốn em nữa à
66
Chương 66: [Hoàn] Mạng anh, trái tim anh mãi mãi là của em
67
Hoàn truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play