Chương 13: Muốn tôi cõng à

Vừa đi vừa xoay xoay cổ tay đau điếng, sắc mặt Cố Yến Nam rất không tốt, nhìn quanh rồi đi thẳng tới cầu thang thoát hiểm, đứng đó châm thuốc, cô cần thứ này để giải tỏa bớt phần bực bội, mất khống chế trong lòng.

Điện thoại đổ chuông liên tục, tiện tay lấy ra xem. Nhìn một cái lại tắt.

Người kia hết gọi lại nhắn tin. [Nghe máy.]

Sao lại có tên đàn ông thô lỗ, vô tâm như Đường Dã chứ.

Nicotine vào người, tâm tình của Cố Yến Nam cũng dịu xuống, cô dựa lưng sát tường, hai chân bắt chéo. Ngón tay gõ gõ màn hình, gọi cho anh.

“Mẹ nó, Cố Yến Nam, cô còn con nít hả? Cô đang chui vô cái xó nào?” Nghe giọng xem ra tức giận không nhẹ đâu.

Cố Yến Nam ngược lại rất thoải mái khi chọc cho anh tức đến bốc khói, cô nhàn nhã lên tiếng: “Bị phụ nữ cưỡng hôn nên tức à?”

Tốt.

Đường Dã sống gần ba mươi lăm năm, cũng chưa gặp qua người con gái đáng ghét như cô. Anh thở nặng nề, có vài người đi ngang qua nhìn chằm chằm. Anh kiềm lại giọng điệu.

“Ở đây không an toàn, cô ở chỗ nào, tôi tới tìm.”

Ít ra cũng biết nhẫn nại, Cố Yến Nam lại đảo mắt một vòng. “Lối thoát hiểm tầng hai.” Tầng này vẫn còn dưới tầng hầm đỗ xe.

“Có thang máy cô không đi, lại đi thang bộ.” Mắng hai câu, Đường Dã lười phải tiếp tục đôi co với cô. “Đứng yên đó.”

Cảm giác anh coi cô là đứa nhỏ nghịch ngợm vậy nhỉ.

Anh không hề biết được bên trong cô tiềm tàng năng lực tự bảo vệ ra sao, nhưng tình huống này cũng không tệ.

Cố Yến Nam nghe lời giữ nguyên tư thế dựa tường chờ anh.

Miệng còn ngậm hờ điếu thuốc.

Nơi này mà cũng dựng cái biển “No smoking”, thật khô khan quá.

Tiếng bước chân nặng trịch vừa nhanh vừa mang một cổ áp lực nào đó dội vào nhịp tim Cố Yến Nam, cô nuốt nước miếng, không ngừng rít thuốc, lại không chú ý để khói chạy tọt qua cổ họng.

Cô ôm bụng ho khan.

Đường Dã nhìn cảnh tượng này mà chỉ biết thở dài, đi tới nắm vai cô, tay vòng qua sau lưng cô vỗ nhẹ.

Ánh mắt chạm phải cái bảng màu đỏ chói mắt, anh sầm mặt, tay hơi niết cái ót của cô: “Ở đây không cho hút thuốc, cô muốn đốt nhà à.”

“Tôi… thích đây.” Rốt cuộc cũng không ho nữa, hai mắt cô hơi đỏ nhìn anh.

Đường Dã mất tự nhiên dời tầm mắt, buông cô ra.

“Đi thôi.”

Phía sau không có động tĩnh, Đường Dã nhăn mày xoay người, nhìn cô đứng yên khoanh tay không chịu đi.

Anh bất lực từ trên cao ngó xuống: “Muốn tôi cõng à?”

“Được vậy thì càng tốt.” Cô cười đáp gọn lỏn.

Đường Dã không muốn ở đây kéo dài thời gian, chân anh dài, hai ba bước đã đứng trước mặt cô, không nói không rằng, tay duỗi ra nắm lấy cổ tay mảnh khảnh kéo đi.

Giây sau lại nghe tiếng rên nho nhỏ gần như mơ hồ nhưng anh xác định. Dừng lại, quan sát cô: “Sao vậy?”

“Bỏ ra đi.”

Lúc này Đường Dã mới phát hiện cổ tay của cô hằn rõ một vòng màu đỏ chói mắt. Não xoay chuyển, nhớ tới cảnh tượng kích thích trong xe, thì ra là do anh.

“Tôi không cố ý.”

Cố Yến Nam ừ, không nán lại rề rà nữa, cô sải bước dẫn trước.

Ngắm bóng lưng cao gầy của người con gái, Đường Dã cụp mi, không biết đang nghĩ miên man cái gì, đuổi theo cô.

Sòng bạc là nơi phức tạp và hỗn loạn.

Thiên Úy cũng không ngoại lệ. Người đông tấp nập, không xác định được ai xấu ai tốt.

Đường Dã đi bên cạnh Cố Yến Nam, cả hai giữ một khoảng cách vừa đủ một cánh tay, không chút mờ ám nào.

Mấy lần muốn nói gì đó đại loại như hối lỗi với cô gái nhưng lại bị biểu cảm lạnh tanh của cô quật lại, anh chỉ có thể nuốt xuống mấy lời định nói.

“Đường Dã.” Cô chợt gọi.

Anh ừ, hỏi: “Muốn chơi?”

Cố Yến Nam lắc đầu: “Tôi nghèo lắm, đi xem thử làm màu thôi.”

Đường Dã cười khẽ, anh nâng tay vỗ nhẹ đầu cô. Làm xong mới giật mình rụt tay về.

Cố Yến Nam thì chẳng quan trọng hành động thân mật vừa rồi, cô vẫn thản nhiên dùng ánh mắt tò mò thường thức khắp sòng bạc.

Có điều quá ồn ào, cả hai bên tai như bị ong vò vẽ cào cào muốn đau cả đầu.

“Anh đến đây rồi đúng không?” Sợ anh không nghe được, cô ghé gần hơn.

Đường Dã: “Có đến một lần.” Mục đích chẳng phải vì tò mò mà muốn tìm chút manh mối chứng minh sự nghi ngờ của anh có đúng hay không. Đương nhiên đến nay vẫn chưa có tiến triển.

Từ trên tầng hai dội xuống âm thanh thét gào của đàn ông, rất nhanh một bóng dáng béo lùn dầu mỡ xuất hiện ở cầu thang.

Ông ta vừa chạy vừa la oai oán: “Không, chúng mày lừa tao, tao không trả, không trả.” Ông ta quá nặng, chạy với tốc độ vượt quá khả năng của mình, chân vừa chạm xuống tầng một cả cái thân thể ục ịch đã ngã lăn ra sàn.

Cả đám đông cười đùa trên nỗi đau của người khác.

Phía sau quả nhiên có người đuổi theo muốn bắt ông ta lại, ông ta gắng đứng lên, ánh mắt nhìn thấy một cô gái xinh đẹp nổi bật giữa sòng bạc.

Không kịp suy nghĩ, ông ta nhắm ngay mục tiêu, tay trái cầm một con dao thái.

Chapter
1 Chương 1: Quá giang
2 Chương 2: Tôi là Cố Yến Nam
3 Chương 3: Bị người đẹp lừa
4 Chương 4: Vậy anh có bạn gái chưa
5 Chương 5: Quà đã nhận
6 Chương 6: Làm ơn mắc oán
7 Chương 7: Đánh nhau
8 Chương 8: Cố Yến Nam, tôi xin lỗi
9 Chương 9: Chân thành xin lỗi
10 Chương 10: Miệng cô
11 Chương 11: Domino người và hôn
12 Chương 12: Cắn rách
13 Chương 13: Muốn tôi cõng à
14 Chương 14: Uy hiếp ngược
15 Chương 15: Nơi đây đã đầy
16 Chương 16: Cùng chuyến tàu
17 Chương 17: Có bao không?
18 Chương 18: [18+] Trái tim em… tôi muốn
19 Chương 19: Năm năm nay anh chiếu cố em đủ rồi
20 Chương 20: Yên bình
21 Chương 21: Anh thì hiểu em à
22 Chương 22: Còn yêu sao?
23 Chương 23: Ghen?
24 Chương 24: Tôi không ép
25 Chương 25: Kho hàng cháy
26 Chương 26: Khỉ gió tự tôn đàn ông
27 Chương 27: Tức giận
28 Chương 28: Đây là nghề của em
29 Chương 29: Đòi nợ
30 Chương 30: Gặp lại sau 5 năm
31 Chương 31: Đã động lòng
32 Chương 32: Giao mạng anh cho em
33 Chương 33: Đường Dã cũng không đơn giản
34 Chương 34: Vậy thử chơi bà đây xem
35 Chương 35: Cá cược
36 Chương 36: Hứa Mân à, là Đường Dã cần tôi
37 Chương 37: Anh sẽ chết với em, đồ khốn
38 Chương 38: Hợp tác cùng có lợi
39 Chương 39: Trịnh Úy Không, không trốn nữa?
40 Chương 40: Chờ thiệp cưới của hai đứa
41 Chương 41: Rượt đuổi
42 Chương 42: Xử
43 Chương 43: Tôi không chơi nổi với mấy người
44 Chương 44: Thành toàn cho hai người
45 Chương 45: Mộng rồi cũng phải tỉnh
46 Chương 46: Đã không còn liên quan
47 Chương 47: Yến Nam, cháu yêu rồi
48 Chương 48: Trúng thuốc
49 Chương 49: Là Nam Nam của anh
50 Chương 50: Là anh sai
51 Chương 51: Thung lũng Cốc
52 Chương 52: Xưng hô
53 Chương 53: [18+] Thăng hoa
54 Chương 54: Hoa đào khắp nơi
55 Chương 55: Bóng ma quá khứ
56 Chương 56: Một kẻ si tình
57 Chương 57: Gia đình
58 Chương 58: Một là tôi sống, hai là anh sống
59 Chương 59: Ảnh Tử, cậu không có khiếu nói dối
60 Chương 60: Tôi trả nợ cho cô. Hứa Mân
61 Chương 61: Bảo bối, đừng buồn, đừng khóc
62 Chương 62: Quên anh đi
63 Chương 63: Vì mùa xuân là mùa tái sinh của muôn loài
64 Chương 64: Anh còn đợi Cố Yến Nam sao
65 Chương 65: Không trốn em nữa à
66 Chương 66: [Hoàn] Mạng anh, trái tim anh mãi mãi là của em
67 Hoàn truyện
Chapter

Updated 67 Episodes

1
Chương 1: Quá giang
2
Chương 2: Tôi là Cố Yến Nam
3
Chương 3: Bị người đẹp lừa
4
Chương 4: Vậy anh có bạn gái chưa
5
Chương 5: Quà đã nhận
6
Chương 6: Làm ơn mắc oán
7
Chương 7: Đánh nhau
8
Chương 8: Cố Yến Nam, tôi xin lỗi
9
Chương 9: Chân thành xin lỗi
10
Chương 10: Miệng cô
11
Chương 11: Domino người và hôn
12
Chương 12: Cắn rách
13
Chương 13: Muốn tôi cõng à
14
Chương 14: Uy hiếp ngược
15
Chương 15: Nơi đây đã đầy
16
Chương 16: Cùng chuyến tàu
17
Chương 17: Có bao không?
18
Chương 18: [18+] Trái tim em… tôi muốn
19
Chương 19: Năm năm nay anh chiếu cố em đủ rồi
20
Chương 20: Yên bình
21
Chương 21: Anh thì hiểu em à
22
Chương 22: Còn yêu sao?
23
Chương 23: Ghen?
24
Chương 24: Tôi không ép
25
Chương 25: Kho hàng cháy
26
Chương 26: Khỉ gió tự tôn đàn ông
27
Chương 27: Tức giận
28
Chương 28: Đây là nghề của em
29
Chương 29: Đòi nợ
30
Chương 30: Gặp lại sau 5 năm
31
Chương 31: Đã động lòng
32
Chương 32: Giao mạng anh cho em
33
Chương 33: Đường Dã cũng không đơn giản
34
Chương 34: Vậy thử chơi bà đây xem
35
Chương 35: Cá cược
36
Chương 36: Hứa Mân à, là Đường Dã cần tôi
37
Chương 37: Anh sẽ chết với em, đồ khốn
38
Chương 38: Hợp tác cùng có lợi
39
Chương 39: Trịnh Úy Không, không trốn nữa?
40
Chương 40: Chờ thiệp cưới của hai đứa
41
Chương 41: Rượt đuổi
42
Chương 42: Xử
43
Chương 43: Tôi không chơi nổi với mấy người
44
Chương 44: Thành toàn cho hai người
45
Chương 45: Mộng rồi cũng phải tỉnh
46
Chương 46: Đã không còn liên quan
47
Chương 47: Yến Nam, cháu yêu rồi
48
Chương 48: Trúng thuốc
49
Chương 49: Là Nam Nam của anh
50
Chương 50: Là anh sai
51
Chương 51: Thung lũng Cốc
52
Chương 52: Xưng hô
53
Chương 53: [18+] Thăng hoa
54
Chương 54: Hoa đào khắp nơi
55
Chương 55: Bóng ma quá khứ
56
Chương 56: Một kẻ si tình
57
Chương 57: Gia đình
58
Chương 58: Một là tôi sống, hai là anh sống
59
Chương 59: Ảnh Tử, cậu không có khiếu nói dối
60
Chương 60: Tôi trả nợ cho cô. Hứa Mân
61
Chương 61: Bảo bối, đừng buồn, đừng khóc
62
Chương 62: Quên anh đi
63
Chương 63: Vì mùa xuân là mùa tái sinh của muôn loài
64
Chương 64: Anh còn đợi Cố Yến Nam sao
65
Chương 65: Không trốn em nữa à
66
Chương 66: [Hoàn] Mạng anh, trái tim anh mãi mãi là của em
67
Hoàn truyện

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play