Quay lại thời hiện đại, sao khi cô tỉnh dậy đã hớn hở từ phòng mình chạy xuống.
"Nô tỳ ngươi ở đâu rồi, ta đói quá."
Tinh Tinh đang ở trước sân, nghe thấy tiếng chị thì chạy vào nhà.
"Chị tỉnh rồi hả, có đỡ hơn chưa,"
Cô tiến đến gần tấm nệm rồi ngồi xuống , hai mắt vô hồn khuôn mặt cô ủ rủ buồn chán.
"Ta đói, ta muốn đi chơi. Còn nữa bao giờ chúng ta mới về phủ đây."
Tinh Tinh nghĩ chị mình vì bị căn thẳng về gia đình nên cô mới thành ra như thế, hiểu được sự việc nên cô cũng cảm thông cho chị mình, vì bây giờ chị ấy chẳng khác gì một đứa con nít cả. Dù có quát có tháo thì cũng nhận lại là cái làm lơ không hiểu của chị mình. Tinh Tinh tiến lại gần cô, nhẹ nhàng ngồi xuống.
"Chị đói đúng không, em vô nấu mì cho hai chị em mình ăn nha."
Nói rồi Tinh Tinh đi vào bếp, còn cô thì vẫn nằm dài ra sàn nhà vừa hở dài vừa rầu rĩ.
"Haizz, nô tỳ mới này chắc cô ấy đến từ tộc Thổ Phỉ nhỉ. Nói chuyện mà ta chẳng hiểu gì hết trơn."
.........
Ở Đất Nước này Công ty hùng mạnh và có lợi nhuận cao nhất, không ai qua được KL . Một trong các công ty đứng đầu thế giới về kinh tế ngoại thương và tài chính, do CEO Hàn Tịnh Vân điều thành. Các sinh viên trường quốc tế hay có tiếng cả nước đều ao ước được vào đây.
Tiếng thở dài của một người đàn ông, làm vỡ mộng đẹp của các bạn trẻ vừa mới ra trường đang ao ước mình sẽ được vào công ty lớn nhất Thế giới này làm việc. Một cô gái mạo muội tiến lại hỏi
"Này chú, cháu thấy chú mặt đồng phục của công ty KL. Có phải chú đang làm ở đó không."
Người đàn ông lạ mặt này là một nhân viên nhỏ của KL, ông ngước lên nhìn cô gái trẻ rồi vẫn quay xuống than thở tiếp.
"Cháu muốn vào KL làm sao, nên từ bỏ đi, không có tốt đẹp gì đâu."
Cô gái vừa mới tốt nghiệp ra trường, đang cần lời khuyên thì lại gặp người đàn ông làm ở KL này bảo đừng xin vào công ty nữa. Cô gái trẻ hoang mang tột độ khó hiểu ông ta đang nói gì.
"Sau vậy chú, có gì không ổn sao."
Người đàn ông lạ mặt nói tiếp.
"Thì là không nên vào đó thì hơn, nếu muốn vào thì cháu nên đi học một khóa rèn luyện khắc nghiệt trước đi, hé."
Lời nói 3 phần giỡn 7 phần nghiêm túc, khiến cô gái trẻ hoang mang lại càng hoang mang.
.........
(Công Ty Hàn Thị......)
Một chiếc xe đang đậu ở phía cửa công ty .Chiếc xe này màu đen bóng lưỡng, quyền lực và sang trọng toát lên một mùi tiền dài đặt. Đây chính là con xe Veneno của hãng Lamborghini, một trong top xe đắt nhất thế giới, mà ít tỷ phú mua được. Khiến những người qua đường ai cũng ngước nhìn, xì xào to nhỏ.
Nhân viên trong công ty thấy chiếc xe tới thì đột nhiên xì xào to nhỏ với nhau, vài câu nghe được, vài câu không. Nhưng họ đều đang nói chung về một chủ đề.
"Xe này là của Hàn Tổng mà, hôm nay ngày ấy đến đây chắc chắn lại là có chuyện gì nữa rồi!!"
Hàn Tịnh Văn là CEO KL , anh ta rất hiếm khi đến công ty. Nhưng một khi đến thì chỉ có nguy hiểm cho nhân viên vì thế ai cũng đang sợ đến cả toát mồ hôi lạnh, vài người đang bất giác tay chân run rẫy. Trợ lý Chu Khải Danh của Hàn Tịnh Vân bước xuống xe trước, đi sang phía cửa xe chổ anh đang ngồi rồi mở cửa.
" Chủ tịch, chúng ta đến rồi."
Cánh cửa xe dần được mở, một đôi chân chậm rãi đưa ra. Trên chân còn đang mang đôi giày da màu đen bóng lưỡng xen lẫn cổ và hiện đại được thiết kế tinh tế nhất của một hãng giày lâu năm được làm 100% thủ công do thợ đống giày nổi tiếng nhất trong nước tự tay làm.
Khi di chuyển đôi giày ma sát với sàn nhà, tạo ra âm thanh đã tai, nhưng cũng rất đáng sợ. Anh vừa bước vào cặp mắt đã lướt ngang hết tất cả nhân viên, khiến ai nấy đều không dám ngẩng đầu lên nhìn anh dù chỉ 1s.
Trợ lý đi cùng anh cũng áp lực không kém. Trợ lý Chu cầm chiếc ipad vừa đi vừa kiểm tra thông tin và nói to cho anh nghe.
"Chủ tịch đây là toàn bộ hồ sơ của nhân viên mà tôi đã sàn lộc ra hết, còn nữa đây là toàn bộ dữ liệu camera quay lại trong 6 tháng qua ở mọi góc ngách, tôi đã xem qua và chọn lọc. Chủ tịch có thể kiểm tra lại."
Vừa nói xong, thì trợ lý thở ra một hơi dài nhẹ nhõm cả người, như đã kiềm nén hơi thở hết sức có thể để trong lúc nói chuyện sẽ không bị vấp chữ thay để lộ hơi thở mạnh mẽ của mình khi đang báo cáo.
Anh lạnh lùng tiến thẳng lên tầng 80 của tòa nhà, nơi đang sắp bắt đầu cuộc họp.
Anh tiến vào mở cửa ra, tất cả các cổ đông , công chức vụ lớn trong công ty đều lần lượt đứng dậy, cúi đầu chào anh.
"Chủ tịch chúng ta bắt đầu cuộc hợp hoi."
Không khí trở nên căn thẳng , anh vào thẳng vấn đề nói về các doanh số cũng như biến động cổ phiếu của công ty. Mọi người hay phiên nhau đưa ra số liệu và giải pháp của nhau, ý kiến cá nhân của từng người, sau khi nói xong cả khán phòng đều im phăng phắc đợi anh cất lời nói tiếp, dường như hơi thở cũng không nghe rõ nữa.
Sau khi sắp kết thúc cuộc họp thì đột ngột anh nhắc về chuyện bất đồng của các nhân sự trong công ty, cũng như các rắc rối xoay quanh về giấy tờ bị đánh tráo. Anh lạnh lùng đứng dậy khuôn mặt hừng hực sự tức giận và nóng nảy.
" Về chuyện các nhân viên của công ty, nếu như các người không quản lý được nhân viên thì nghĩ hết đi,"
" 50 nhân viên trong này ngày mai cho họ nghĩ hết cho tôi, bất cứ ai không tuân thủ quy luật của công ty hay lười biếng thì nên cút hết đi, kể cả mấy người lun đấy."
Cả khán phòng bây giờ đáng sợ lại càng thêm đáng sợ, anh nói xong thì bước ra phía cửa rồi đi khuất bóng khỏi. Cả đám người trong khán phòng vẫn còn ngơ ngác xen lẫn sự sợ hãi tột độ.
.........
Mẹ cô vừa từ tiệm giặt ủi chỗ bà làm về, bà bước vào nhà đã nghe thấy tiếng cười giòn giã , còn có cả tiếng chạy nhảy giống như nhà đang có đám con nít trong nhà vậy. Bất giác bà đóng cửa rồi chạy nhanh vào trong.
Cô và Tinh Tinh cùng với con chó mà nhà cô nuôi đang giỡn hớt hết sức vui vẻ, xung quanh nhà thì bừa bộn cứ như vừa mới chiến tranh xảy ra vậy. Bà hớt hải chạy tới.
"Có chuyện gì thế này, sao lại bừa bộn vậy chứ hả~~."
Cô nghe thấy tiếng hét của mẹ thì vội vã chạy ra, trên miệng vẫn lun còn giữ nụ cười tươi ban nãy.
"Mẹ, người về rồi à."
Nghe xong câu của cô nói bà ngạc nhiên, xan lẫn vui sướng vì nghĩ con mình đã bình thường trở lại ,mà vui mừng không ngớt.
"Nghiên Nghiên, con hết bệnh rồi hả, con nhận ra mẹ rồi đúng vậy không."
Tinh Tinh cắt ngang lời mẹ cô.
"Là con dạy chị Nghiên nói đấy, chị ấy vẫn chưa nhớ lại đâu nhưng cũng may chị ấy vẫn còn có một chút thông minh, nên là nói gì nghe đấy."
Nghe được Tinh Tinh nói bà hụt hẫng vô cùng.
"Chị con vẫn chưa bình thường lại à, mẹ cứ nghĩ nó bình thường lại rồi chứ,"
"Nó cứ như vậy, nhà mình làm sao đủ tiền mà sống đây. Bố các con đã bỏ nhà đi lun chưa về, mấy nay mẹ vẫn chưa được phát tiền lương làm sao mà có sống đây chứ hả."
Vừa nghe bà nói mà thấy nhà đang thật sự rất khó khăn và nảo lòn, Tinh Tinh không kiềm được sự buồn bực trong người, cô đứng dậy.
"Con còn đang trong thời gian nghĩ hè hay để con thay chị đi làm ở tiệm net. Khi nào chị hồi phục thì con cũng đi học lại rồi chứ gì."
Mẹ cô gật đầu qua loa một cái rồi bà bước vào nhà, đi được vài bước thì bà quay lại.
"Mau dẹp nhanh đóng lộn xộn này đi, còn ăn cơm nữa."
Cô nghe thấy liền nhanh chân chạy tới dẹp dọn những đống bài bừa này.
.........
Quận chúa trong thân xác hiện đại, đã được đưa về phủ. Cả phụ thân lẫn mẫu thân và các huynh muội đều đến hỏi thăm sức khoẻ của cô, khiến cô có chút hạnh phúc và cay cay khóe mắt.
Cô đã được đưa về phủ hai ngày, trong thời gian này cô được đối xử rất tốt bởi vốn dĩ thân xác của cô là một Quận chúa, nó giống như những gì mà cô nằm mơ cũng không thể thành sự thật. Có điều tính cách của cô ở hiện đại lại khác hoàn toàn với Quận chúa của cổ đại ưa quậy phá và lắm trò nghịch. Khiến cho Quốc Vương là phụ thân cô hơi nghi ngờ và lo lắng, ông bất giác suy nghĩ và tâm sự với Vương Hậu là mẫu thân cô.
"Thê tử, nàng có thấy Nghiên Nhi bảo bối của chúng ta khác thường hơn những lần trước hay không.
Vương Hậu bất giác mỉm cười.
"Thiếp thấy Nghiên Nhi vẫn vậy mà , chắc do mệt nên con bé mới không làm trò quậy phá nữa đó, đợi ngày mai không chừng con bé lại gây chuyện nữa đây."
Quốc Vương nghe xong thì cũng yên tâm nhưng ông vẫn bất an mà nghi ngờ.
"Ý ta không phải thế này, nàng xem dù Nghiên Nhi có bị gì, thì con bé lúc nào cũng nói chuyện như một đứa trẻ không hiểu chuyện hoi, lúc nào cũng vô tư hồn nhiên nhưng giờ nàng xem. Nghiên nhi còn không thèm cãi lời ta, ta la trách nó mà nó cũng không cãi lại ,lại còn nói chuyện rất khiêm tốn với ta. Nàng thấy đó làm sao mà không khác thường cho được chứ."
Vương Hậu nghe thế cũng suy nghĩ rồi gật đầu đồng tình theo suy nghĩ của Quốc Vương.
"Đúng là Nghiên nhi cũng có chút thay đổi rồi, nhưng như vậy cũng sẽ tốt mà."
...
Trời đã tối, nhìn lên ánh trăng ở cổ đại thật gần với mặt đất lại còn rất tròn trĩnh sáng rực cả vùng trời, bất giác miệng cô nở một nụ cười nhè nhẹ.
"Nơi này thật sự còn đẹp hơn cả trong sách nói, giá mà mình được sinh ra ở nơi đẹp như vậy thì tốt biết bao."
Cô đang suy nghĩ thì các nô tỳ vô tình đi ngang qua phòng Quận chúa, nhìn thấy người đang ngắm sao trên bầu trời thì bọn họ hốt hoảng vội vàng tiến đến.
"Quận chúa, người mau vào phòng đi ở đây không tốt đâu, Quận chúa sẽ bị cảm đấy."
Cô nghe thấy thì trả lời với giọng nói nhẹ nhàng cùng với một chút nghiêm túc mà nhìn họ.
"Ta biết rồi , các ngươi cũng nên cẩn thận kẻo bị cảm đấy."
Đám nô tỳ nghe thấy thì sững người, từ trước đến giờ đúng là Quận chúa rất tốt và gần gũi nhưng người chưa bao giờ nghe lời ai nói cả, nhất là khi người đang muốn làm việc đó . Vì vậy cả đám người đều hoang mang không biết cô có đang bị làm sao không.
Cô sau khi nói xong thì bước vào phòng lên giường ngủ, cô nhắm mắt lại trong đầu hiện lên vài dòng suy nghĩ.
"Giá mà mình có thể ở đây mãi mãi thì tốt biết bao."
Updated 27 Episodes
Comments
Muối Đây Rồi
flex quá r
2023-08-01
0
ĐAIKA LẠCC
cố lên tác giả ơi sau mà than quá vậy
2023-07-31
0
MQN
bao giờ phất lên đ
2023-07-30
0