Nữ tướng với bộ giáp sáng lấp lánh và vẻ mặt trang nghiêm, đang ngự kiếm đến điện 'Ý Trung Nhân'. Nàng đứng giữa không gian tĩnh lặng, ánh mắt phản chiếu niềm vui và nỗi băn khoăn.
Trong khi nỗi lo lắng về phản ứng của chàng làm nàng cảm thấy hồi hộp, nàng vẫn giữ vững sự quyết đoán của mình. Nàng định nói rằng nàng muốn lập chàng làm thiếp, nhưng chưa biết liệu chàng có đồng ý với đề nghị này không?
Cảm xúc của nàng vừa chứa đựng sự kỳ vọng vừa có phần lo lắng, như thể nàng đang chờ đợi một quyết định sẽ thay đổi cuộc đời của hai người.
Thoáng chốc đã đứng trước Điện Kim Dương.
Nàng lấy bên hông bình rượu đào mang theo lắc lắc vài cái rồi uống một hơi nóc cạn "Thôi chết, uống hết luôn rồi". Nàng lại lấy bình thứ hai, lần này chỉ uống phân nữa còn lại cứ đổ thẳng lên y phục. Chớ quên sửa soạn bù xù một tí, lê thê y như Nàng mọi khi vẫn hay say rượu.
Đôi chân nàng loạng choạng, đôi mắt mơ màng, và nàng có vẻ như phải nỗ lực để giữ thăng bằng. Nàng hít thở đều và thỉnh thoảng nghiêng người, như thể rượu đang làm nàng mất tự chủ.
Từ cổng cất tiếng gọi lớn, tiếng la vang vọng cả bầu trời và nếu có vị nào đó muốn tìm vị ở trong toà thành này thì phải hẹn lần sau đi, bây giờ Ngài ấy phải tìm chỗ trốn vì quá xấu hổ rồi.
" Bảo Bối ta đến tìm chàng đây!"
Trong chính Điện lúc này Dương Lễ đang bàn chuyện chiến lược cho cuộc chiến ở Nam Hải với các tướng sĩ thì nghe tiếng la hét bên ngoài, không khí chìm vào im lặng mọi người như hoá đá biến thành tượng. Qua một lúc, lại một tiếng la vọng vào nữa :)
"Tiểu Dương ơi! Bảo bối chàng đâu rồi? Mở kết giới cho ta vào đi"
Nhịn không nổi nữa, bọn họ đều phì cười đau cả bụng vừa cười vừa nhìn qua gương mặt đen sì đang tỏa ra hào quang u ám bên cạnh liền cảm thấy nổi da gà ớn lạnh, ra ám hiệu kím cớ mau chuồn ngay.
"Tướng Quân, thần xin cáo lui về cung có vài việc cần làm"
"Tướng Quân, thần thì xin về cung ăn cơm đã hai trăm năm rồi thần chưa ăn gì "
"Tướng Quân, còn thần..."
Hắn lấy tay đập bàn một cái 'rầm' rồi gằn giọng kêu "Mau, Lui, Hết, Đi !!"
Các tướng sĩ mở kết giới chạy ra ngoài, mở cổng, vừa hay nhìn thấy cảnh tượng hết sức thú vị.
Nữ tướng say rượu, tưởng lư hương là 'vị kia' và bắt đầu trò chuyện với nó, bày tỏ cảm xúc, và thậm chí ôm chầm lấy lư hương. Đối với nữ tướng, mọi thứ đều thật và nghiêm túc, nhưng những hành động kỳ quặc của nàng tạo ra những tình huống hài hước cho các tướng sĩ xung quanh, khiến họ không khỏi bật cười.
"Sao ta nói mà chàng không trả lời, hừ đáng ghét"
Có vị đi trước hành lễ chào rồi các vị đi sau cũng vậy "Chào Tướng Quân Phong Nguyệt" nói xong họ cũng rời đi.
Nàng ra hiệu ngoắc tay bảo họ đi đi. Rồi nhìn qua cổng chính thấy hắn bí xị đang đứng đó "Chàng phân thân hả?"
Khi thấy Phong Nguyệt say rượu ôm chầm cái lư hương, hắn nổi giận vì bị nhầm lẫn, quyết định đạp cái lư hương xuống đất. Một cú đá mạnh mẽ khiến lư hương lật nghiêng, khói bốc lên mịt mù. Trong làn khói dày đặc, y đứng yên, giận dữ nhìn nữ tướng.
Nhưng ngay khi khói tan dần, hắn thấy nàng ho sặc sụa, lòng Y dịu lại và sự cứng rắn của Y dần tan biến. Nhìn cảnh tượng này, nam chính không thể giữ nổi sự giận dữ. Anh nhanh chóng bước đến, nhẹ nhàng đỡ Phong Nguyệt. Cảm xúc của hắn chuyển từ tức giận sang quan tâm chân thành, mềm lòng khi thấy nàng gặp khó khăn.
"Muốn gì đây? Đến gây sự sao?"
Khi Phong Nguyệt cảm thấy hơi thở đã dần ổn định, cô liếc nhìn hắn bướng bỉnh hỏi:
“ Chàng có nhớ thiếp không? Đã mấy tháng rồi chàng còn không đến gặp, vậy thì thiếp tự mình tìm chàng vậy hìhì "
Giọng nói của cô còn pha chút mệt mỏi và phụng phịu, như thể trong cơn say rượu, nàng đang tìm kiếm sự xác nhận từ y.
Nàng cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm túc, nhưng vẻ ngọt ngào và thăm dò trong ánh mắt lại khiến câu hỏi trở nên dễ thương vô cùng.
Hắn im lặng không nói gì cứ nhìn chằm chằm nàng mặt nhăn nhó. Trận gió thổi qua, hình như có tiếng nói nhỏ thì thầm của ai đó "Nhớ". Đó là tiếng vị đó nói hay chỉ đơn thuần là tiếng gió thôi, Phong Nguyệt cũng không nghe rõ nữa.
"Hả? Chàng nói cái gì? Nói lớn lên thiếp nghe không có rõ"
"KHÔNG !!" - Dương Lễ khoanh tay, nói lớn
"Không nói thì thôi, hung dữ quá đi"
Nữ tướng đưa tay ra, ánh mắt ngập tràn mong mỏi và hơi say xỉn. dịu dàng nói:
“ Bế thiếp ”
Lời nói của nàng hòa cùng với trận gió nhẹ đang thổi, tạo nên một khung cảnh lãng mạn và huyền ảo. Gió lướt qua làm tóc nàng bay phấp phới, và ánh sáng mềm mại tạo nên một bức tranh hoàn hảo của tình yêu và sự ân cần. Dương Lễ nhìn nàng với ánh mắt dịu dàng, rồi từ từ bước đến, tay ôm lấy nàng trong vòng tay ấm áp của mình, tạo nên một khoảnh khắc tràn đầy cảm xúc và lãng mạn.
Đi qua sảnh lớn, rồi tới giường đơn, hắn thảy nàng xuống đó cũng không mạnh lắm. Quay người rót trà vào ly rồi hất vào mặt Phong Nguyệt, cúi người hỏi "Ta thấy mùi rượu cũng không nồng lắm, trêu ta sao?"
Đụng trúng tim đen, Nàng với ánh mắt lấp lánh và nụ cười tinh nghịch, giả vờ làm đổ bình trà lên người mình. Làm y phục ướt đẫm. Nàng nhìn Y, cố tình làm ra vẻ bối rối và hốt hoảng.
“ Thiếp làm dơ y phục rồi. Chàng có thể giúp thiếp thay y phục không?”
Dương Lễ nhìn nàng đăm đăm, hơi nhếch môi, hùa theo trò đùa của nàng. Hắn bước đến gần, giả vờ chăm sóc với vẻ mặt nghiêm túc.
Hắn nhẹ nhàng lấy tay vuốt nhẹ lên y phục của nữ tướng, đưa tay xuống thắc lưng muốn cởi ra.
Phong Nguyệt giật mình khi thấy Hắn quá nhiệt tình trong việc giúp cô thay y phục. Cô nhận ra rằng mình đã bị lừa bởi trò đùa của mình, nên chụp tay hắn lại.
“Chàng to gan quá! Thiếp đùa thôi mà chàng lại làm thật !"
Dù lời mắng yêu, nhưng ánh mắt của nữ tướng lại lấp lánh sự hài lòng và cảm động. Dương Lễ chỉ cười nhẹ
Phong Nguyệt nở nụ cười tinh nghịch, đưa tay ra sờ soạng từ mặt y đến yết hầu rồi từ từ trườn xuống đai thắt lưng "Đã vậy thì thiếp cũng sẽ cởi sạch chàng".
Hắn đột nhiên bắt được bàn tay sờ soạng kia
"Thay y phục đi, nhìn chẳng ra làm sao"
"..."
Phong Nguyệt trợn tròn mắt " Chàng nói gì chứ! Thân hình thiếp là tuyệt thế đó, chỉ có mặt là hơi xấu chút thôi"
"Ừm".
" ừm cái gì mà ừm, chàng nói thiếp xấu sao, đáng ghét!" Nàng phất tay, thoáng cái bộ y phục đã khô như mới.
Y nhíu mài " Đến quậy chỉ để nói vậy?"
Hừ lạnh một tiếng " Thật ra thiếp muốn nói với chàng chuyện..."
Chưa kịp nói hết câu, một tia sáng từ pháp trận lóe lên. Ngọc Đế, người đứng trước thông linh trận
“Những người còn lại, hãy đến ngự điện ngay lập tức. Có một chuyện quan trọng cần thông báo.”
Phong Nguyệt nghĩ thầm chắc là thông báo chuyện của mình nhỉ? Vừa quay qua thì vị bên cạnh đã biến mất.
Ảnh tượng trưng
Updated 94 Episodes
Comments
Nguyệt Lệ
Có ai thắc mắc gì khum
2024-08-15
1