Phong Nguyệt, với vẻ oai nghiêm và quyền lực, đứng giữa quân lính, sự tự tin tỏa ra từ từng cử động của nàng. Khi lệnh khởi binh được ban ra, nàng tiến lên với bước đi mạnh mẽ và chắc chắn, cơ thể đầy sức sống và khí thế. Áo giáp nàng sáng loáng dưới ánh trăng, và những chi tiết tinh xảo trên trang phục làm nổi bật dáng vẻ kiên cường của nàng.
Nàng ra lệnh cho quân lính chuẩn bị chiến đấu. Với một cử chỉ quyết đoán, nàng chỉ tay về phía địch, giọng nói vang dội và đầy quyền lực: “Tất cả, tiến lên! Chúng ta không thể lùi bước!”
Khi nàng dẫn đầu, các tướng sĩ và binh lính theo sát phía sau, tạo thành một đội quân hùng mạnh và phối hợp nhịp nhàng. Phong Nguyệt dẫn đầu, đôi mắt nàng sáng như ánh lửa, chứa đựng sự quyết tâm và dũng cảm. Nàng chỉ huy các đội hình chiến đấu một cách tài tình, mỗi động tác đều chính xác và hiệu quả.
Bọn giặc, khi thấy đội quân của Phong Nguyệt tiếp cận, ngay lập tức phản ứng bằng cách chuẩn bị phòng thủ. Chúng dàn hàng, dựng lên các lá chắn và tạo thành các hàng phòng ngự vững chắc. Những âm thanh của gươm đao va chạm và tiếng hô vang lên không ngớt, làm cho không khí trở nên căng thẳng và quyết liệt.
Phong Nguyệt, trong khi chiến đấu, dùng kĩ năng chiến đấu của mình để xuyên qua hàng phòng ngự của địch. Nàng thực hiện những đòn tấn công mạnh mẽ và chính xác, mỗi cú đánh đều làm cho bọn giặc phải lùi bước. Nàng điều khiển trận chiến với sự tinh thông và khả năng lãnh đạo xuất sắc, làm cho kẻ địch phải ngạc nhiên và hoảng sợ.
Cuối cùng, dưới sức ép không ngừng của đội quân và sự chỉ huy khéo léo của Phong Nguyệt, bọn giặc dần phải rút lui. Những tiếng hô của quân lính, những cờ và lá chắn tung bay trong gió, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ và chiến thắng. Phong Nguyệt đứng giữa chiến trường, ánh mắt lấp lánh sự kiêu hãnh và thành công, khi quân địch cuối cùng đã bị đánh bại và buộc phải rút lui.
Dù trận chiến đã khiến bọn giặc phải rút lui, Phong Nguyệt không hề buông lỏng cảnh giác. Nàng biết rõ rằng mối đe dọa vẫn chưa hoàn toàn bị dập tắt và kẻ địch có thể quay lại trả thù. Với sự quyết đoán và khí thế không thể lay chuyển, nàng quyết định tìm cách dứt điểm để bảo vệ vững chắc vùng đất và quân lính của mình.
Phong Nguyệt, với ánh mắt sắc bén và sự tập trung cao độ, ra lệnh cho các tướng sĩ thu dọn chiến trường và chuẩn bị cho kế hoạch tiếp theo. Nàng tập hợp đội quân dưới ánh trăng, chỉ huy họ di chuyển một cách chiến lược và bí mật, từng bước đều được tính toán tỉ mỉ. Áo giáp của nàng lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt, mỗi bước đi đều thể hiện sự tự tin và quyền lực.
Nàng cùng đội quân lén lút theo dấu vết của bọn giặc, không để lại dấu vết rõ ràng, như một bóng ma trong đêm tối. Phong Nguyệt dẫn đầu, từng bước một tiến vào khu vực mà nàng nghi ngờ bọn giặc đang ẩn nấp. Nàng quan sát mọi chi tiết xung quanh với sự nhạy bén của một chiến lược gia lão luyện, chuẩn bị cho mọi tình huống có thể xảy ra.
Khi đến gần vị trí của kẻ địch, Phong Nguyệt ra lệnh cho quân lính bao vây và tấn công từ nhiều hướng khác nhau, tạo ra một vòng vây chặt chẽ. Nàng đứng giữa trận địa, tay nắm chặt kiếm, sẵn sàng chỉ huy mọi động thái. Những bước đi của nàng nhanh chóng và quyết đoán, ánh mắt nàng rực sáng với sự kiên quyết và sự không khoan nhượng.
Khi cuộc tấn công bắt đầu, Phong Nguyệt dẫn đầu, xông vào trận chiến với sức mạnh và sự chính xác tuyệt đối. Mỗi đòn tấn công của nàng đều được thực hiện với sự hoàn hảo, làm cho kẻ địch phải khiếp sợ. Nàng tấn công không ngừng, không để cho kẻ thù có cơ hội phản công. Những âm thanh của chiến trường vang lên, cùng với tiếng rít của vũ khí và tiếng hô của quân lính, làm cho không khí thêm phần căng thẳng và hùng tráng.
Cuối cùng, dưới sức ép mạnh mẽ và sự chỉ huy tài ba của Phong Nguyệt, bọn giặc bị tiêu diệt hoàn toàn. Trận chiến kết thúc với chiến thắng hoàn toàn của nàng, và sự yên bình trở lại. Phong Nguyệt đứng giữa chiến trường, ánh mắt lấp lánh sự kiêu hãnh và thành công, khi kẻ địch đã bị dứt điểm một cách triệt để.
Khi Phong Nguyệt hoàn thành nhiệm vụ và tiêu diệt hoàn toàn bọn giặc, không khí chiến trường dần lắng xuống. Những tiếng hò reo chiến thắng của quân lính và sự yên tĩnh trở lại như một dấu hiệu rõ ràng của sự kết thúc. Trận chiến đã kết thúc, và bình yên bắt đầu lan tỏa khắp vùng đất.
Phong Nguyệt đứng giữa chiến trường, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng ánh mắt vẫn rực sáng với sự kiêu hãnh và cảm giác hoàn thành. Những vết thương trên cơ thể nàng không làm giảm đi sự mạnh mẽ và quyết đoán của nàng. Nàng nhìn quanh, thấy quân lính và dân chúng dần trở về với cuộc sống bình yên.
Nàng chỉ huy đội quân thu dọn chiến trường, chăm sóc cho những người bị thương, và làm những công việc cần thiết để khôi phục lại trật tự. Sự chăm sóc và tình cảm của nàng đối với quân lính và dân chúng không chỉ thể hiện sự lãnh đạo mà còn là sự quan tâm sâu sắc đến sự an toàn và hạnh phúc của mọi người.
Dân cư trong vùng, sau những ngày tháng lo lắng và sợ hãi, bắt đầu cảm nhận được sự bình yên. Họ trở lại với cuộc sống hàng ngày, tổ chức các hoạt động lễ hội, và cùng nhau khôi phục những gì đã mất. Những đứa trẻ vui đùa trên các con phố, người già ngồi trò chuyện và chia sẻ những câu chuyện, tất cả đều là dấu hiệu của sự hòa bình và sự khôi phục.
Phong Nguyệt, đứng trên đỉnh đồi nhìn xuống vùng đất mình đã bảo vệ, cảm thấy một niềm vui sâu sắc. Nàng biết rằng sự hy sinh và quyết tâm của mình đã mang lại bình yên cho muôn dân. Trong ánh sáng của bình minh mới, nàng nhìn thấy sự khởi đầu của một kỷ nguyên hòa bình và thịnh vượng, nơi mọi người có thể sống một cuộc sống tự do và hạnh phúc.
Cuối cùng chiến tranh liên miên 3 tháng nay cũng tạm dừng!
Phong Nguyệt đứng trên đỉnh đồi, cảm giác mệt mỏi và đau đớn từ vết thương trên cơ thể ngày càng rõ rệt. Vết thương dù đã được xử lý sơ bộ, vẫn khiến nàng cảm thấy choáng váng và yếu đuối. Mới vừa trở lại từ chiến trường, nàng vẫn chưa kịp nghỉ ngơi thì bất ngờ nhận được tin dữ.
Từ xa, một tướng sĩ xuất hiện, cõng trên lưng một nam bị thương nặng, trên cơ thể hắn ghim một mũi tên tẩm độc. Phong Nguyệt, trong trạng thái mơ hồ và đau đớn, nhận ra ngay lập tức đó chính là Dương Lễ. Hình ảnh Dương Lễ, gương mặt nhợt nhạt và cơ thể yếu ớt, khiến trái tim nàng thắt lại. Nàng cố gắng tiến lại gần, nhưng sự đau đớn từ vết thương khiến từng bước chân của nàng trở nên loạng choạng.
Khi tướng sĩ đặt Dương Lễ xuống trước mặt nàng, Phong Nguyệt không còn đủ sức để đứng vững. Cảnh vật xung quanh bắt đầu quay cuồng, và nàng cảm thấy sức lực rời bỏ cơ thể. Lời của tướng sĩ bị vỡ ra trong tiếng gió và tiếng thở gấp của nàng. Nàng cảm nhận sự mệt mỏi và lo lắng tràn ngập, ánh sáng trước mắt nàng mờ dần, và cuối cùng, nàng không thể chống lại cơn ngất lịm.
Phong Nguyệt từ từ ngã xuống, mờ mịt và mất dần ý thức. Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, nàng nhìn thấy hình ảnh Dương Lễ, hình bóng của những ký ức và cảm xúc đan xen, và một cảm giác sâu sắc của sự mất mát. Cảnh vật xung quanh nàng trở nên mơ hồ, như một cơn ác mộng trong đêm tối, khi nàng bất lực chứng kiến tình hình đang diễn ra trước mắt mình.
Khi Phong Nguyệt ngã xuống, các tướng sĩ ngay lập tức phản ứng. Họ nhanh chóng di chuyển đến bên nàng, lo lắng và khẩn trương. Với sự cẩn thận và quyết đoán, họ nâng đỡ nàng dậy và dìu vào lều trại gần đó, nơi đã được chuẩn bị sẵn để nàng có thể nghỉ ngơi và điều trị.
Trong khi đó, Dương Lễ cũng được các tướng sĩ đưa vào một khu vực riêng biệt để chăm sóc. Những vết thương của hắn được xử lý ngay lập tức; các thầy thuốc và quân y làm việc nhanh chóng và chuyên nghiệp, cố gắng loại bỏ độc tố từ mũi tên và khôi phục sức khỏe cho hắn. Ánh sáng trong lều trại và âm thanh của việc điều trị tạo nên một không khí bận rộn nhưng đầy hi vọng.
Phong Nguyệt, khi được đặt nằm trên giường, cảm nhận được sự nhẹ nhõm khi được nằm nghỉ. Các tướng sĩ và đại phu làm việc không ngừng để chăm sóc nàng. Họ nhẹ nhàng gỡ bỏ trang phục bị dính máu và đặt nàng lên giường, bắt đầu điều trị vết thương. Những âm thanh của việc xử lý vết thương, tiếng thì thầm của quân lính và y tá, cùng với sự yên tĩnh trong lều trại, giúp nàng cảm thấy một chút an ủi.
Dù trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, nàng vẫn cảm nhận được sự quan tâm và sự chăm sóc từ những người xung quanh. Cảm giác đau đớn và mệt mỏi dần trở nên rõ rệt hơn, nhưng nàng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh và tập trung vào việc hồi phục.
Sau hai ngày mê man, Phong Nguyệt từ từ tỉnh dậy. Ánh sáng dịu dàng từ ánh đèn trong lều trại lọt vào mắt nàng, làm cho mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo. Nàng cảm thấy cơ thể nặng nề và đau đớn, với từng cử động đều làm cho các vết thương trên người nàng nhói lên.
Khi nàng cố gắng cử động, tay và chân đều cảm thấy mỏi mệt, và sự đau đớn từ vết thương khiến nàng khẽ rên rỉ. Nàng nhìn quanh, nhận ra mình đang nằm trên giường trong lều trại, với những dụng cụ y tế và băng bó xung quanh.
Các tướng sĩ, vẫn ở gần đó, ngay lập tức nhận thấy dấu hiệu nàng tỉnh lại. Sự mừng rỡ hiện rõ trên gương mặt họ. Một tướng sĩ nhanh chóng chạy tới, ánh mắt đầy sự nhẹ nhõm và vui mừng. "Chịu đựng thêm một chút nữa, Tướng quân. Cuối cùng Người cũng đã tỉnh"
Những người khác trong lều cũng vây quanh nàng, những ánh mắt đầy lo lắng và hy vọng. Họ nhẹ nhàng hỏi thăm tình trạng của nàng và đưa tay giúp đỡ nàng điều chỉnh tư thế để cảm thấy thoải mái hơn. Một vài người trong số họ đã chuẩn bị nước và thức ăn, sẵn sàng cung cấp cho nàng khi nàng sẵn sàng.
Phong Nguyệt, mặc dù cảm thấy yếu đuối và đau đớn, vẫn cố gắng mỉm cười với sự cảm kích. Sự quan tâm và chăm sóc của các tướng sĩ làm nàng cảm thấy ấm lòng. Nàng hiểu rằng sự hồi phục của mình không chỉ là một chiến thắng cá nhân mà còn là kết quả của sự tận tâm và nỗ lực của những người xung quanh.
Nàng cảm thấy yên tâm hơn khi thấy mọi người đều an toàn và chiến thắng đã được đảm bảo. Dù cơ thể nàng còn yếu, tinh thần nàng được tiếp thêm sức mạnh bởi sự quan tâm và hỗ trợ của các tướng sĩ, giúp nàng có thêm động lực để hồi phục và tiếp tục công việc của mình.
Updated 94 Episodes
Comments
Nguyệt Lệ
/Frown/
2024-08-15
1