Dương Lễ, sau một ngày dài trị thương cho dân lành, trở về lều trại của mình. Khi vừa đặt chân vào, một tướng sĩ chạy đến báo tin:
"Tướng quân kêu Ngươi vào lều trại gặp nàng."
Nghe vậy, Dương Lễ không chần chừ, nhanh chóng đi đến lều của Phong Nguyệt. Bước vào trong, anh thấy Phong Nguyệt đang ngồi trên giường, đôi mắt sáng rực đầy nghị lực.
"Nàng tỉnh lại từ khi nào?" Dương Lễ hỏi, giọng trầm ấm và quan tâm.
Phong Nguyệt nhìn Y, đôi mắt dịu dàng nhưng cũng sắc bén. "Dương Lễ, ta đói!!"
Dương Lễ mỉm cười, đáp lại: "Một lát ta về làng mua bánh bao cho nàng ăn"
Y tiến tới, ngồi xuống bên cạnh nàng, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng. "Cuối cùng ta cũng gặp lại nhau rồi, Tướng quân"
Trong khoảnh khắc đó, cả hai dường như hiểu rõ hơn về tình cảm của mình. Dương Lễ, với lòng quyết tâm, Phong Nguyệt, với tình yêu và lo lắng, cùng nhau tạo nên một sợi dây kết nối mạnh mẽ, định hình nên hành trình tu tiên và cuộc sống của họ.
"Chàng có muốn theo ta chinh chiến sa trường, cùng vào sinh ra tử!"
"Chẳng phải đã dẹp yên bọn giặc rồi sao ?"
Phong Nguyệt bật cười "Chúng chỉ là một góc nhỏ trong cuộc nhiễu loạn biên cương" - nàng tiến gần gương mặt đến hơn "Chàng muốn đi không?"
Dương Lễ không nói gì chỉ từ từ nhắm mắt lại ngay lúc gần đến mức cảm nhận được hơi thở của nhau, đột nhiên ngoài cửa có tiếng gõ cửa "Tướng quân, thay băng gạc thôi"
Y ngại ngùng lùi lại mấy bước
" Vào đi "
Người bước vào là một tướng sĩ trẻ tuổi, dáng vẻ cương nghị và quyết đoán. Dương Lễ giật mình khi thấy y tiến lại gần Phong Nguyệt, y dõi theo từng cử chỉ của tướng sĩ, cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Khi tướng sĩ trẻ ngồi xuống bên giường và bắt đầu cởi y phục của Phong Nguyệt, Dương Lễ hoảng hốt. Trái tim đập mạnh, trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất: "Nam nữ thụ thụ bất thân!" Y không thể để điều này xảy ra.
"Dừng lại!" Dương Lễ nhanh chóng bước tới, nắm lấy tay của tướng sĩ trẻ. "Ngươi không thể làm thế! Đây là điều cấm kỵ, nam nữ không thể gần gũi nhau như vậy."
Tướng sĩ trẻ dừng lại, nhìn Dương Lễ với ánh mắt kiên định nhưng không hề có ý định gây hấn. "Ta chỉ muốn kiểm tra vết thương của nàng," y nói bình tĩnh.
Dương Lễ chần chừ trong giây lát, nhẹ nhàng buông tay, nhưng vẫn giữ khoảng cách gần để bảo vệ Phong Nguyệt. "Nếu vậy, hãy để ta giúp. Ta cũng là thầy lang, ta có thể kiểm tra vết thương của nàng mà không cần phải vi phạm quy tắc."
Phong Nguyệt vẩy vẩy tay, bảo hắn lui đi.
Tướng sĩ trẻ gật đầu đồng ý, nhường chỗ cho Dương Lễ. Y kiểm tra vết thương của Phong Nguyệt, cẩn thận dè dặt băng bó, mặc lại y phục cho nàng.
------------------------
Sau khi vết thương của Phong Nguyệt đã gần lành, nàng bắt đầu cùng Dương Lễ luyện tập mỗi ngày. Buổi sáng, họ thức dậy từ rất sớm, khi mặt trời còn chưa ló dạng. Dưới ánh bình minh mờ ảo, cả hai tập trung vào việc rèn luyện sức mạnh, từ những bài tập thể lực cơ bản đến những động tác phức tạp hơn, nhằm tăng cường thể lực và độ bền bỉ.
Sau đó, họ chuyển sang luyện võ. Phong Nguyệt kiên nhẫn chỉ dẫn từng động tác, từ cách đứng, cách di chuyển đến cách ra đòn. Dương Lễ chăm chú lắng nghe và thực hiện theo, từng bước từng bước một. Mỗi khi hắn gặp khó khăn, Nàng nhẫn nại sửa sai, giúp y hoàn thiện mình hơn.
Cuối cùng, họ cùng nhau luyện kiếm. Những thanh kiếm sáng loáng múa lên trong không gian, tạo nên những đường kiếm mạnh mẽ và uyển chuyển. Nàng luôn đứng bên cạnh, hướng dẫn từng động tác, từ cách cầm kiếm, cách tấn công đến cách phòng thủ. Y dần dần nắm vững các kỹ thuật, từng đòn kiếm trở nên sắc bén và chính xác hơn.
Những giờ luyện tập cùng nhau khiến họ hiểu nhau hơn, tạo nên một sợi dây gắn kết mạnh mẽ giữa hai người. Họ không chỉ là những người bạn đồng hành trên con đường tu luyện mà còn là những người bạn tâm giao, luôn sẵn sàng hỗ trợ và bảo vệ nhau trong mọi hoàn cảnh.
Kết thúc buổi luyện tập mệt mỏi, cả hai ngồi nghỉ dưới gốc cây cổ thụ. Không khí trong lành khiến tâm hồn họ trở nên thanh thản. Phong Nguyệt nhìn Dương Lễ, thấy ánh mắt y lấp lánh niềm vui và sự quyết tâm. Trong khoảnh khắc ấy, nàng cảm thấy một cảm xúc mạnh mẽ trào dâng.
Dương Lễ nhẹ nhàng choàng tay qua vai Phong Nguyệt, kéo nàng lại gần. Phong Nguyệt hơi ngạc nhiên nhưng không kháng cự. Trái lại, nàng cảm nhận được sự ấm áp và an toàn từ vòng tay y. Dương Lễ cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi nàng. Nụ hôn mang theo bao nhiêu tình cảm và sự chân thành, như muốn nói lên tất cả những điều mà lời nói không thể diễn tả.
Phong Nguyệt khẽ nhắm mắt, tận hưởng giây phút ngọt ngào ấy. Họ không cần lời nói, chỉ cần sự hiện diện của nhau là đủ. Trong khoảnh khắc đó, mọi đau đớn, khó khăn đều tan biến, chỉ còn lại hai tâm hồn hòa quyện, cùng nhau đối diện với tương lai phía trước.
Trải qua bao trận chiến trầm luân, họ luôn sát cánh bên nhau, đối mặt với mọi hiểm nguy và gian khổ. Sự tin tưởng lẫn nhau đã trở thành nguồn sức mạnh vô giá, giúp họ vượt qua vô vàn thử thách. Những vết thương, cả về thể xác lẫn tinh thần, dần trở thành những dấu ấn không thể phai mờ trong tâm trí.
Phong Nguyệt ngồi một mình bên cạnh đống lửa trại, ánh lửa bập bùng chiếu sáng khuôn mặt đầy suy tư của nàng. Đêm trước trận chiến cuối cùng dưới phàm trần, không khí xung quanh như đè nặng lên vai nàng, khiến nàng không thể thoải mái.
Nàng nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi ánh trăng bạc lấp ló sau những đám mây đen. Trận chiến ngày mai sẽ quyết định tất cả, và nàng không thể không lo lắng cho sự an nguy của các tướng sĩ dưới quyền mình. Từng gương mặt, từng cái tên hiện lên trong tâm trí nàng, và nàng biết rằng mỗi người trong số họ đều đặt niềm tin vào sự lãnh đạo của nàng.
Dương Lễ bước đến, ánh mắt anh đầy sự quan tâm. Anh ngồi xuống bên cạnh Phong Nguyệt, khẽ chạm vào tay nàng. “Phong Nguyệt, nàng đừng lo” anh nói, giọng trầm ấm và dịu dàng.
Phong Nguyệt khẽ thở dài, quay sang nhìn Dương Lễ. “Ta lo lắng cho ngày mai, lo cho sự sống chết của mọi người.”
Dương Lễ nắm chặt tay nàng, ánh mắt kiên định. “ Rồi cũng đâu vào đấy, sẽ thuận lợi giống với bao trận chiến khác thôi”
Phong Nguyệt cảm nhận được sự an ủi từ những lời nói của Dương Lễ, lòng nàng nhẹ nhõm hơn một chút. " Ta sẽ không để bất kỳ ai phải hy sinh vô ích.”
Dương Lễ mỉm cười, khẽ nghiêng đầu hôn lên trán nàng. “Chúng ta sẽ vượt qua mọi thứ. Hãy nghỉ ngơi đi, để mai có đủ sức mạnh đối mặt với trận chiến.”
Phong Nguyệt gật đầu, dựa vào vai Dương Lễ. Trong khoảnh khắc yên bình ngắn ngủi đó, nàng cảm nhận được sự ấm áp và sự hỗ trợ vô điều kiện từ người nàng yêu thương.
Nàng không thể nói cho chàng hiểu, ngày mà ta phải rời xa chàng cuối cùng cũng đến rồi. Ngày mai, trong trận chiến cuối cùng.
Hôm nay, trận chiến cuối cùng dưới phàm trần đã đến. Cả đoàn quân chuẩn bị cho một cuộc đối đầu khốc liệt, biết rằng đây có thể là thử thách lớn nhất mà họ từng đối mặt. Phong Nguyệt, với vai trò là nữ tướng quân, dẫn đầu binh lính xông pha vào trận mạc. Ánh mắt nàng rực lên quyết tâm và ý chí không thể khuất phục.
Trong cơn bão lửa của cuộc chiến, Phong Nguyệt chiến đấu dũng mãnh, đường kiếm của nàng luôn chuẩn xác và mạnh mẽ. Nhưng không may, một kẻ thù lợi dụng lúc nàng sơ hở, tấn công bất ngờ, đâm xuyên thanh kiếm qua bụng nàng, gây ra vết thương nặng, máu từ vết thương chảy ra thấm đẫm áo giáp.
Dương Lễ nhìn thấy cảnh tượng đó, tim y như thắt lại. Không một chút do dự, lao đến bên nàng, bảo vệ nàng khỏi những đợt tấn công liên tiếp. “Phong Nguyệt!” Y gọi, giọng đầy lo lắng và xót xa.
Phong Nguyệt nhìn anh, nở một nụ cười yếu ớt nhưng đầy kiên định. “Dương Lễ, ta không sao” nàng nói, giọng thì thào nhưng vẫn mạnh mẽ.
Dương Lễ gật đầu, ánh mắt anh rực lên sự quyết tâm. Mỗi đường kiếm, mỗi bước chân của đều mang theo niềm tin và hy vọng.
Trong ánh hoàng hôn đỏ rực.
Khoảnh khắc yên lặng đầy đau thương ấy, từ trong bụi cây gần đó, một tên địch còn sót lại, đầy căm hận và tuyệt vọng, nhắm vào thân thể lờ đờ của Phong Nguyệt. Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng độc ác khi hắn kéo dây cung, chuẩn bị nhắm vào nàng.
Muỗi tên mạnh mẽ lao tới đâm xuyên qua lớp giáp sắt tiến thẳng vào trong trái tim nàng. Phong Nguyệt khụy xuống ho ra một bụm máu, tay đặt trên cung tên kéo nó ra. Máu đỏ nhuộm cả người.
Dương Lễ, với trực giác nhạy bén và lòng quyết tâm bảo vệ người mình yêu, không chút do dự, y lao ra, chắn trước thân thể yếu ớt của Phong Nguyệt. Đỡ nàng. Tên địch lần lượt giơ cung, bắn ngang qua không gian, nhưng thay vì đâm vào Phong Nguyệt, nó đâm vào Dương Lễ.
Cảm giác đau đớn xuyên qua cơ thể, nhưng Dương Lễ không buông tay, lấy tấm lưng che chở cho nàng. Y gượng mình, dùng hết sức mạnh còn lại để bảo vệ Phong Nguyệt.
Tên địch ngạc nhiên trước sự dũng cảm và quyết tâm của anh, nhưng hắn không ngừng tấn công. Trong lúc tên địch chuẩn bị ra đòn kết liễu, Tướng sĩ gần đó phát hiện, lấy hết sức mạnh, vung kiếm đâm trúng hắn, kết thúc mối đe dọa cuối cùng.
Tên địch ngã xuống, chết tức tưởi, nhưng Dương Lễ không còn sức để quan tâm. Y quỵ xuống bên cạnh Phong Nguyệt, cơ thể rã rời vì vết thương nặng. Máu từ vết thương của Phong Nguyệt cũng chảy ra thấm đẫm mặt đất, hòa cùng máu của bao nhiêu người đã ngã xuống trước đó.
Phong Nguyệt nhìn Y lần cuối, "Thiếp nói bản thân là thần tiên... Thì chàng có.. Tin không?" tiếng nói thì thầm, hơi thở yếu dần.
Dương Lễ, dù cơ thể lờ đờ, vẫn cố gắng mở mắt nhìn Nàng, nước mắt tuôn rơi.
"Dương Lễ...Thiếp... Đói bụng!" nàng nói, giọng yếu ớt ngàng một nhỏ dần nhưng đầy tình cảm.
"Ta sẽ về làng mua bánh bao cho nàng.. Nàng đợi ta!!"
Phong Nguyệt đưa tay lên, cố gắng sờ má Dương Lễ, nhưng giữa chừng, cánh tay nàng đột ngột rơi xuống mặt đất. Nàng nằm bất động, ánh mắt mệt mỏi nhắm lại.
Dưới ánh sáng mờ ảo của hoàng hôn, Phong Nguyệt nằm yên lặng trên mặt đất, gương mặt nàng nhợt nhạt nhưng vẫn giữ vẻ thanh thoát.
Dương Lễ quỳ bên cạnh, ánh mắt chàng ngập tràn đau đớn, tay run rẩy chạm vào gò má nàng như để tìm một dấu vết của sự sống đã tắt.
Mỗi giọt nước mắt rơi xuống như những hạt ngọc quý giá, hòa quyện cùng sự im lặng ngột ngạt của cảnh vật xung quanh. Chàng ôm chặt cơ thể lạnh giá của nàng, tiếng gào thét tuyệt vọng của chàng vang lên như xé nát không gian.
Những binh sĩ còn sống, tay chân bủn rủn, quỳ rạp xuống mặt đất, đầu cúi thấp, đồng thanh khóc trong sự kính trọng và tiếc thương sâu sắc.
Nhiệm vụ dưới phàm trần của Phong Nguyệt đã hoàn thành, và Dương Lễ đã làm tròn lời hứa của mình, bảo vệ nàng đến giây phút cuối cùng. Trận chiến cuối cùng đã kết thúc, mang theo những ký ức và tình yêu bất diệt của hai người.
Dương Lễ, một thầy lang tài ba, ngày ngày chăm sóc Phong Nguyệt và dùng mọi kiến thức y thuật của mình để chữa lành vết thương cho nàng. Một ngày, sau khi chứng kiến cảnh người mà hắn yêu biến mất trong vòng tay đầy đau khổ, Dương Lễ quyết định dấn thân vào con đường tu tiên.
Bắt đầu hành trình tu luyện, học hỏi từ những bậc thầy tiên nhân, rèn luyện võ thuật và pháp thuật trong những điều kiện khắc nghiệt. Dương Lễ không ngại ngần đối mặt với những nhiệm vụ khó khăn, từ việc tiêu diệt yêu ma đến bảo vệ báu vật linh thiêng.
Trong hành trình đó, Dương Lễ luôn giữ vững lòng nhân ái và trung thực. Anh không ngần ngại giúp đỡ người khác, dù đó là những người dân khốn khó hay những đồng đạo gặp nạn. Tấm lòng bao dung và sự hy sinh của anh dần dần khiến thiên đình phải công nhận.
Dương Lễ không chỉ đối mặt với những thử thách từ ngoại cảnh, mà còn phải chiến đấu với chính mình. Y trải qua những khổ nạn lớn lao, mất đi người thân yêu, bị phản bội bởi những kẻ từng tin tưởng. Nhưng chính những khổ nạn đó giúp y trưởng thành, hiểu rõ hơn về bản thân và thế giới xung quanh.
Trong một cuộc chiến quyết định, Dương Lễ đứng trước đội quân yêu ma hùng mạnh, một mình đối mặt với chúng để bảo vệ những người vô tội. Bằng sự dũng cảm và trí tuệ, anh đã đánh bại được kẻ thù, khẳng định sức mạnh của mình.
Cuối cùng sau 50 năm khổ luyện, sự giác ngộ và những phẩm chất đạo đức cao thượng giúp Dương Lễ vượt qua giới hạn của một phàm nhân. Thiên đình công nhận, và trong một nghi lễ trang trọng, Dương Lễ được phong tiên và phi thăng lên thiên đình, trở thành một tiên nhân vĩ đại. Y không chỉ là một thầy lang bình thường nữa, mà là biểu tượng của lòng dũng cảm, nhân ái và sự kiên định trên con đường tu tiên.
Updated 94 Episodes
Comments
Nguyễn Vân
buồn quá
2024-08-15
1
Nguyệt Lệ
Cảm động xĩu
2024-08-15
1